|
|

Quyển 1 - Chương 35: Tầng hầm u ám


“Đợi đã đợi đã” Cố Chiêu Ninh vươn tay ngăn lời anh lại sau đó bẻ ngón tay, miệng mấp máy. Sau đó cô nhìn Bạch Hiên Dật “Bạch tiên sinh, chúng ta mới gặp nhau có ba lần mà”

“Thế thì sao?” Bạch Hiên Dật thay đổi tư thế, tựa lưng vào ghế.

“Không phải… Ý của tôi là” Cố Chiêu Ninh không nghĩ Bạch Hiên Dật có thể nói một chuyện như vậy, nhất thời không nói mạch lạc được.

“Sao?” Bạch Hiên Dật nhếch khóe môi chờ đợi Cố Chiêu Ninh nói tiếp.

Cố Chiêu Ninh trừng mắt nhìn, kết hôn với Hoắc Thương Châu rồi, lại bị anh không cho nói ra, không được nhắc tên anh với người khác, chẳng lẽ nói mình đã kết hôn lại không nói chồng mình là ai, Bạch Hiên Dật lại nghĩ cô chỉnh anh.

“Tôi đã kết hôn” suy nghĩ hồi lâu, Cố Chiêu Ninh vẫn cứ nói ra, nếu anh có hỏi cô cũng nói đại một người, đằng nào anh cũng không biết.

“Em bao nhiêu tuổi rồi?” Bạch Hiên Dật không vì lời nói của Cố Chiêu Ninh mà cứng lưỡi.

“19”

“A”

A là cái ý gì.

“Anh có ý gì” Hiên Dật nghe cô 19 tuổi cười càng vui vẻ, 19 tuổi thì sao, chẳng lẽ không thể kết hôn?

“Không có gì, được rồi, hôm nay đến đây đã, chúng ta đi thôi” Bạch Hiên Dật tính toán trong lòng, 19 tuổi kết hôn, đùa kiểu gì thế, lấy cớ không chấp nhận nổi, nói có bạn trai rồi còn tin được. Anh nghĩ Cố Chiêu Ninh ngay lập tức khó mà tiếp nhận mình, không sao, anh sẽ từ từ.

“Được rồi” Cố Chiêu Ninh cho là Bạch Hiên Dật nói cho có, đàn ông phong lưu thường thế, thấy không ngon lành sẽ tự giãn ra, chắc anh ta chỉ muốn dò xét. Nghĩ tới đây, Cố Chiêu Ninh liền liên tưởng đến Hoắc Thương Châu, cũng chỉ là vui đùa một chút mà thôi! Cái xã hội này, đàn ông như thế không ít.

Nói xong, Cố Chiêu Ninh theo Bạch Hiên Dật đi ra ngoài.

Đến cửa hàng rượu, Bạch Hiên Dật nói thuê xe đưa cô về, Cố Chiêu Ninh từ chối, vẫn như lần trước chặn một chiếc taxi nhanh chóng lên xe đi mất.

Bạch Hiên Dật vẫn nhìn xe chạy xa dần, thấy đã khuất tầm mắt, anh móc điện thoại ra bấm…

Cố Chiêu Ninh gọi điện cho Mạc Nhan, trong lòng cô rối bời, lúc này không muốn về nhà, hôm nay Mạc Nhan nghỉ ở nhà nên cô đến đó.

Hắc bang

Hắc bang có một căn cứ ở ngoại ô thành phố, nhìn qua có vẻ giống một biệt thự bình thường nhưng thực ra còn có tầng hầm.

Trong căn hầm u ấm, mùi máu tươi nồng nặc, kèm theo tiếng kêu rên thất thanh của một người đàn ông, ai nghe thấy đều muốn đựng tóc gáy.

Đêm qua, một phòng VIP của Câu lạc bộ Ngọc Sáng đột nhiên gây chuyện, liên tục gây phiền toái, còn động thủ, đập rất nhiều thứ, đánh bị thương mấy thuộc hạ của Lôi Ảnh. Nhận được điện thoại, ngay lập tức Lôi Ảnh cùng Hoắc Thương Châu rời khỏi một hội nghị chạy về Ngọc Sáng, lúc về đến bọn chúng liền bỏ chạy, 2 tên bị tóm.

“Nói! Kẻ nào chỉ điểm cho bọn mày” Lôi Ảnh cởi áo khoác, áo sơ mi trắng vấy đầy vệt máu, hai mắt u ám nhìn chằm chằm hai kẻ bị đánh thương tích đầy mình, tay hung hăng vặn cằm một thằng, phát ra âm thanh răng rắc, rõ ràng là bị vỡ xương. Tên này bị đau nhăn mày, cắn hai hàm răng đầy máu.

“Có chí khí” Lôi Ảnh buông tay ra, lấy khăn bông thuộc hạ đưa sau lưng lau tay.

Tới trước mặt thằng bên cạnh, quan sát một hồi, hai chân hắn như sắp nhũn ra, anh cười lạnh quay đầu lại, móc súng lục dí vào trán thằng không chịu mở miệng ban nãy. “Pằng!” Một tiếng súng vang lên, kẻ đó chết ngay tại chỗ.
 

Bình luận

Back to Top