|
|

Quyển 1 - Chương 39: Băng và lửa được luyện thành như thế


“Anh nói lại lần nữa, về nhà” Hoắc Thương Châu nâng cao âm lượng, hiển nhiên có chút tức giận.

“Tôi nói không về là không về! Hoắc tiên sinh, chúng ta chẳng qua là hôn nhân hợp đồng, làm phiền ngài đại giá đến đây rồi. Yên tâm! Tôi sẽ không nói với bà nội, không làm khó anh, 1 năm sau hợp đồng hết hiệu lực, tôi sẽ tự ra đi” Cố Chiêu Ninh nhét gối sang một bên, bất mãn trong lòng đột nhiên bộc phát, cô gào lên trước mặt Hoắc Thương Châu, không để ý sắc mặt anh khó coi đến cỡ nào, nói xong còn gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt anh.

Anh rốt cuộc coi tôi là cái gì?

Liệu có phút giây nào anh thích tôi không?

Trong lòng anh có để ý đến cuộc hôn nhân này không?

Những lời anh nói lúc trưa rốt cuộc là thật hay không?

Đây mới là những lời Cố Chiêu Ninh muốn nói, nhưng cô lại không nói được, cô không muốn làm cho chính mình thảm hại, lại càng không muốn trách móc Hoắc Thương Châu như một oán phụ, đây là ranh giới cuối cùng cuả cô, lòng tự trọng của cô.

“Đây là những lời từ đáy lòng em sao?” Hoắc Thương Châu nghe thấy những lời ấy trở nên ngây ngốc, thì ra cô chỉ coi hôn nhân này là một hợp đồng, cô chỉ thực hiện những nội dung của bản hợp đồng ấy. Hoắc Thương Châu suy nghĩ, có lẽ nào cô ấy giận nên mới nói ra những lời này, cho nên mới hỏi cô như vậy, anh nghĩ những gì cô nói không phải là thật lòng.

“Phải! Tôi và anh nửa xu quan hệ cũng không có. À, không phải, quan hệ của chúng ta đúng là giao dịch tiền bạc” Cố Chiêu Ninh tiếp tục, nói xong cô có chút hối hận, có phải mình quá đáng quá không, nhưng nghĩ đến những lời nói lúc trưa của anh, cô càng quá trớn tiếp tục bổ sung “Làm theo hợp đồng”. Nói xong Cố Chiêu Ninh nghiêng đầu sang chỗ khác, mắm môi lại.

“Được, vậy chúng ta làm theo hợp đồng” anh không nói gì thêm lôi Cố Chiêu Ninh ra ngoài.

“Oái! Anh làm gì thế! Buông tôi ra” Cố Chiêu Ninh dùng tay kia cố gỡ tay Hoắc Thương Châu ra, nhưng sức anh quá lớn, gắt gao lôi đi không cho cô một cơ hội chống cự. Cố Chiêu Ninh đến giầy cũng không kịp đổi bị Hoắc Thương Châu lôi ra khỏi nhà Mạc Nhan “Túi xách của tôi! Giày của tôi!” Cố Chiêu Ninh gào thét có vẻ có tác dụng, Hoắc Thương Châu dừng lại, đang định lôi Cố Chiêu Ninh gõ cửa, đã thấy Mạc Nhan mở cửa ném giầy cùng túi xách của cô ra.

“Bái bai” Nói xong vội vàng đóng cửa lại.

Cố Chiêu Ninh nghĩ thầm, rốt cuộc cô là bạn của ai đây? Đồ đểu! Mình thật không biết nhìn người rồi! Cố Chiêu Ninh cam chịu số phận đi. Mạc Nhan, chờ đấy, mình sẽ lột da cậu.

Hoắc Thương Châu cúi đầu nhặt túi quàng vào cổ Cố Chiêu Ninh, sau đó cầm giầy tiếp tục kéo cô ra ngoài.

Anh mở cửa xe, ném cả người lẫn giầy vào trong, khóa cửa lại, anh vòng sang bên kia không để ý người ngồi sau đang gào thét, nhanh chóng nổ máy.

“Hoắc Thương Châu! Anh thật là khốn kiếp! Anh thả bà cô này xuống ngay! Anh là đồ quái vật mặt lạnh! Anh dừng ngay xe lại cho tôi!” Cố Chiêu Ninh ngồi phía sau không an phận chửi rủa.

Hoắc Thương Châu như điếc tiếp tục lái xe, liếc qua gương chiếu hậu thấy dáng vẻ phát điên của Cố Chiêu Ninh, anh lại thấy tốt biết bao. Làm theo hợp đồng, được thôi! Như vậy bắt đầu từ hôm nay, anh cứ dựa vào hợp đồng mà làm.

Anh lập tức thực hiện điều 1 hợp đồng: Trách nhiệm của bên nữ, phải tuân thủ nghiêm ngặt chuẩn mực đạo đức, thực hiện nghĩa vụ của một người vợ.

Hoắc Thương Châu lúc này mới phát hiện, bà nội lập ra cái hợp đồng không tệ chút nào, khóe miệng cong cong, tầm mắt vẫn hướng thẳng phía trước.

Mọi người đi qua đi lại chiếc xe đều không thể phát hiện bên trong đang diễn ra một cuộc chiến tranh của băng và lửa. Thì ra, băng và lửa như thế mà luyện thành.
 

Bình luận

Back to Top