|
|

Quyển 1 - Chương 46: Ai là người đả thương


“Lôi Ảnh” Hoắc Thương Châu trầm giọng nghiêm nghị kêu tên anh.

“..” Lôi Ảnh không nói gì.

Hoắc Thương Châu xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ, một lúc lâu sau thốt lên một câu “Được, nếu cô ấy nói anh đi, vậy anh đi đi”. Anh một lần nữa thỏa hiệp, dù sao cuộc phẫu thuật này cũng không phải chuyện nhỏ, ngộ nhỡ lại làm mẹ cô kích động trước khi lên bàn mổ, Cố Chiêu Ninh sẽ hận anh đến chết.

“Dạ” Lôi Ảnh thấy thiếu gia thỏa hiệp, thở phào nhẹ nhõm, Hoắc thiếu gia đã thay đổi, không còn là một kẻ máu lạnh vô tình nữa.

Cuối cùng cũng tới ngày phẫu thuật, Cố Chiêu Ninh chờ ở cổng bệnh viện thật sớm, Lôi Ảnh gọi điện nói anh đang trên đường đến.

Cố Chiêu Ninh sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, đứng ở cổng viện đi qua đi lại.

Trong chốc lát, một chiếc xe hơi màu đen dừng ở cổng bệnh viện, Cố Chiêu Ninh vội vàng đi tới, vốn chỉ nghĩ là Lôi Ảnh không ngời người bước xuống đầu tiên lại là Hoắc Thương Châu, Cố Chiêu Ninh chết chân tại chỗ, không biêt làm sao.

“Anh… sao lại tới đây?” Cố Chiêu Ninh kinh ngạc hỏi một câu rất ngu ngốc, sau đó thấy Lôi Ảnh từ ghế phụ đi xuống, cửa sau lưng Hoắc Thương Châu mở vẫn còn một người. “Bà nội”. Đã 3 ngày nay Cố Chiêu Ninh không gặp bà nội, mấy ngày ở trong viện bà đều sai người mang quần áo đến cho cô tắm rửa, cô không nghĩ hôm nay bà nội Hoắc cũng tới.

“Con nhỏ này” Bà nội Hoắc ôm ấp Cố Chiêu Ninh, nở một nụ cười hiền hậu.

“Tất cả chuẩn bị xong chưa?” Bà nội Hoắc buông Chiêu Ninh ra sửa lại mái tóc bị gió thổi rối bời của cô, nhẹ nhàng cười hỏi. Hôm nay là ngày quan trọng nhất đối với người sinh ra cô, cũng là việc đại sự của Hoắc gia. Hoắc Thương Châu không còn cha mẹ, cho nên bà nhât định phải tới.

“Vâng, chuẩn bị xong rồi ạ, bác sĩ nói đợt lát nữa thận Genichi đến sẽ lập tức mổ” Cố Chiêu Ninh miễn cưỡng cười cười, cô rất lo lắng, cũng rất cuống quýt. Cô cười cười với Lôi Ảnh đang đứng gần đó, dù sao anh cũng giúp đỡ cô không ít; nhìn lại một chút Hoắc Thương Châu đứng bên phải rồi quay đi.

“Được rồi, chúng ta vào thôi” Hoắc Thương Châu hắng giọng một cái, anh không chịu được vẻ lạnh lùng cuả Cố Chiêu Ninh, sầm mặt đi vào đầu tiên.

Cố Chiêu Ninh đột nhiên phản ứng, không phải chứ, anh ta đi vào chẳng phải là lộ hết sao. “Ui, Hoắc Thương Châu, anh chờ một chút” Cố Chiêu Ninh buông bà nội, vội vàng đuổi theo Hoắc Thương Châu “Anh không thể vào được” Cô chắn trước mặt, nghiêm túc nhìn anh.

“Yên tâm, Lôi Ảnh đã nói cho ta biết rồi” Hoắc Thương Châu kéo Cố Chiêu Ninh ra, anh biết cô lo lắng gì, cái gì quan trọng cái gì không anh còn phân biệt được, đây không phải lúc tranh xem ai mới đúng là Hoắc Thương Châu. Anh thản nhiên nhìn Cố Chiêu Ninh rồi thẳng hướng vào bệnh viện.

Cố Chiêu Ninh sững sờ tại chỗ nhìn bóng lưng Hoắc Thương Châu, anh ta cũng biết rồi, thì ra anh ta thực sự không quan tâm đến mình, mình tự ôm một tia ảo tưởng để giờ tan vỡ. Anh lại có thể hào phóng tặng thân phận của mình cho Lôi Ảnh, còn nói ra như một sự hiển nhiên, không một chút ý tứ, Cố Chiêu Ninh đã hi vọng biết bao anh sẽ giận dữ mắng mỏ cô một phen, nhưng anh không hề, tất cả đều chẳng qua là cô tự mình đa tình mà thôi. Cô chau mày, mím môi, mất mát nhìn bóng lưng anh.

Bà nội Hoắc thở dài, vỗ vỗ vai Cố Chiêu Ninh, Chiêu Ninh quay đầu lại cười cười rồi dìu bà nội đi vào.
 

Bình luận

Back to Top