|
|

Quyển 1 - Chương 49: Lại tưởng bở


“Tốt lắm, như thế đi” Bà nội Hoắc thấy cả hai đều đồng tình thì tươi cười vui vẻ, vỗ vỗ tay Cố Chiêu Ninh. Bà biết trong lòng hai đứa cháu đều có nhau, nhưng tại sao lại không thể chung sống hòa thuận như các cặp vợ chồng bình thường, vấn đề này đến giờ bà cũng chưa nghĩ thông, có lẽ cần thêm thời gian, dù sao hai người cũng có tình cảm với nhau sau khi đã kết hôn.

“Lôi Ảnh, chuyện ở công ty…”

“Chủ tịch cứ yên tâm giao cho tôi” Lôi Ảnh biết Hoắc Thương Châu muốn nói gì, cắt đứt câu nói, gạt đi sự lo lắng của anh.

Quả nhiên là trợ thủ đắc lực nhất, Hoắc Thương Châu gật đầu một cái với Lôi Ảnh.

Lôi Ảnh đỡ bà nội Hoắc ra về, trước khi đi còn quay đầu nhìn Cố Chiêu Ninh, khẽ gật đầu như muốn an ủi khích lệ. Cố Chiêu Ninh cũng nhẹ nhàng gật đầu mỉm cười với anh.

Sau khi bà nội Hoắc và Lôi Ảnh đi, Cố Chiêu Ninh chợt cảm thấy mất tự nhiên, vì ở đây chỉ còn cô với Hoắc Thương Châu, mặc dù hai người đã chính thức có quan hệ với nhau, lại không chỉ một lần, nhưng cô vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt Hoắc Thương Châu, đành đảo mắt nhìn xung quanh.

Hoắc Thương Châu ngồi trên ghế băng quan sát phản ứng của Cố Chiêu Ninh không rời mắt. Cô như một con nhím, trong lòng mặc dù rất sợ nhưng luôn ngụy trang không để người khác nhìn thấu nội tâm cuả mình, anh sao không biết. Những năm gần đây, anh cũng không để cho ai chạm được vào lòng mình. Nghĩ lại, hóa ra anh và cô lại giống nhau đến thế, Hoắc Thương Châu khẽ mỉm cười.

Cố Chiêu Ninh cúi đầu đi đi lại lại. Hai người đều không ai nói với ai câu nào, cô đang nghĩ không biết làm sao để phá tan bầu không khí kỳ quái này, đúng lúc thấy Hoắc Thương Châu đang cười, cho nên cô chống nạnh tới gần “Cười cái gì mà cười! Cười chán chưa? Lúc này anh còn cười được” Cố Chiêu Ninh tự dưng quát tháo, mặc dù đây không phải là điều cô muốn làm, chẳng hiểu vì sao tự nhiên lại buột miệng nói ra như vậy.

Hoắc Thương Châu giận lại càng cười “Anh đang cười người khác”, tựa lưng vào ghế, anh nhìn chằm chằm Cố Chiêu Ninh.

“Được rồi, lúc này em không muốn gây gổ với anh” Cố Chiêu Ninh trừng mắt nhìn, vừa rồi còn ngạo mạn nghếch cằm trong phút chốc đã cúi xuống. Cô ngồi xuống ghế bên cạnh Hoắc Thương Châu, không quên để một chỗ trống lớn, duy trì khoảng cách giữa hai người.

Hoắc Thương Châu ngừng cười, đứng lên không nói câu gì, đi ra hành lang.

“Đồ hẹp hòi” Cố Chiêu Ninh cho là Hoắc Thương Châu bỏ đi, mặc dù rất hối hận vừa rồi lại to tiếng, nhưng anh ta có cần thiết phải hẹp hòi đến vậy không? Cố Chiêu Ninh bành mồm làm mặt quỷ với bóng lưng của Hoắc Thương Châu.

Một lúc sau, bóng Hoắc Thương Châu lại xuất hiện trong tầm mắt cô, trong tay cầm hai cốc nước…

“Của em này” Vừa rồi thấy môi Chiêu Ninh hơi khô, anh đoán là cô khát nước, vì vậy chạy đi mua cho cô một cốc nước chanh, anh nhớ là mấy lần đều thấy cô uống loại này, có lẽ là đồ uống cô thích nhất.

“Cảm ơn” Cố Chiêu Ninh chưa kịp phản ứng thì anh đã đưa cốc nước đến trước mặt cô, thì ra không phải anh tức giận mà là chạy đi mua nước uống, Cố Chiêu Ninh nhất thời cảm thấy ngượng ngùng, vừa rồi còn quy cho anh là kẻ hẹp hòi. Nhận lấy cốc nước, cô mở nắp ra… nước chanh. “Anh… cũng thích uống cái này à?” Cố Chiêu Ninh đang nghĩ liệu có phải Hoắc Thương Châu cũng thích uống thứ này nên nhân tiện mua cho mình một cốc không.

“Anh chỉ uống cà phê” Anh ngồi trên ghế không nhìn Cố Chiêu Ninh chỉ lắc đầu, nhẹ nhàng nói.

“Ra vậy” Thì ra đây là anh ta mua riêng cho mình, sao anh ta lại biết là mình thích uống nước chanh. Mặc dù đây là một chuyện nhỏ nhặt, nhưng cũng có ý nghĩa to lớn đối với Cố Chiêu Ninh.

“Đừng hiểu lầm, chẳng qua là cảm thấy con gái thường thích uống nước chanh” Hoắc Thương Châu nói như không có chuyện gì xảy ra. Anh nhìn thái độ như bị làm khó của Cố Chiêu Ninh, đại khái đoán được suy nghĩ của cô.

“À” Cố Chiêu Ninh ngây ngốc như có chút mất mát. Ngươi vẫn ngu ngốc như thế nữa sao? Cứ giàu trí tưởng bở như vậy ngươi sẽ chết mất. Cố Chiêu Ninh lúng túng cúi đầu, hai người tiếp tục im lặng..


 

Bình luận

Back to Top