|
|

Quyển 1 - Chương 5: Cự tuyệt tàn khốc


Chiêu Ninh biết Hoắc Thương Châu mấy ngày nay đi công tác tâm tình rất tốt, bởi vì tối thiểu 1 tuần này cô không cần lo lắng nửa đêm anh đột nhiên xuất hiện trong phòng.

Chiêu Ninh xách cháo gà đến bệnh viện cho mẹ, vừa vào cửa đã thấy Lục Doãn Thịnh, Chiêu Ninh nhìn vẻ mặt anh có thể đoán anh đã biết chuyện mình kết hôn.

“Lục Doãn Thịnh, sao anh lại tới đây?” Chiêu Ninh giả vờ không biết mang bình giữ nhiệt để xuống cạnh giường cười nhìn mẹ. “Mẹ, hôm nay mẹ thấy thế nào? Trông có vẻ tốt hơn đó”.

Hoắc gia cho người đặc biệt chăm sóc mẹ Chiêu Ninh thay cô, chính là để bà nội Hoắc được chăm sóc tốt nhất mà không khiến Chiêu Ninh phải mệt.

“Ừ, tốt lắm, tiểu Lục tới lâu rồi, các con đi ra ngoài hàn huyên chút đi”.Lục Doãn Thịnh cùng con gái bà cùng học cấp 2 với nhau, tình cảm vẫn rất tốt, nhưng bà cũng hiểu con gái mình, Chiêu Ninh chỉ đối xử với Lục Doãn Thịnh như anh em bạn bè, chỉ có Lục Doãn Thịnh là khác… Bây giờ con gái cũng đã kết hôn, hai người cũng đến lúc nói chuyện thẳng thắn với nhau rồi.

Chiêu Ninh cảm thấy mẹ nói rất đúng, cô đúng là nên nói chuyện một chút với Lục Doãn Thịnh. Nhiều năm qua, tình cảm của Lục Doãn Thịnh đối với mình như thế nào cô làm sao không biết, có điều không muốn phá vỡ mối quan hệ hàng xóm, lại nghĩ lúc đó nhỏ tuổi, chờ lớn lên anh sẽ yêu thương cô gái khác, nhưng nghe chừng đến lúc này anh vẫn không từ bỏ.

Lục Doãn Thịnh theo sau Chiêu Ninh, hai người đi ra khoảng sân của bệnh viện, Chiêu Ninh ngồi xuống một chiếc ghế băng, vỗ vào vị trí bên cạnh ý bảo anh ngồi, hai người vốn thân quen nên có thể hiểu ý, cô cũng không thích làm bộ làm tịch, muốn đem mọi chuyện nói cho rõ ràng.

“Ninh Ninh, anh biết em định nói gì, nhưng… Kể cả biết em đã kết hôn, anh vẫn không cách nào từ bỏ” Lục Doãn Thịnh ngồi bên cạnh Chiêu Ninh thừa nhận mình vô cùng thích cô. Cao to đẹp trai, bao nhiêu cô gái chạy theo, nhưng anh cũng không biết từ khi nào anh đã bắt đầu yêu Chiêu Ninh, cô gái vốn cùng mình xưng anh – em. Hơn nữa cô càng khiến anh thất vọng khi đối với anh chưa bao giờ vượt qua tình bạn.

“Ai dà! Làm gì nghiêm túc thế. Ai cho anh quên em? Anh mà quên em là em liều chết tìm anh!” Chiêu Ninh ôm vai Lục Doãn Thịnh, cố ý ra vẻ tự nhiên.

Lục Doãn Thịnh bất đắc dĩ lắc đầu, bộ dạng của cô vẫn như cũ không thay đổi, mỗi lần đề cập đến vấn đề nhạy cảm này, cô lại chuyển sang đề tài khác.

“Được rồi! Mặc thiếu nữ xinh đẹp em đây đã lập gia đình, nhưng quan hệ giữa chúng ta không hề thay đổi, anh nói có đúng không? Chiêu Ninh thu tay lại hoa tay múa chân, rồi dùng bả vai đụng vào Lục Doãn Thịnh đang cúi đầu im lặng.

Cha của Lục Doãn Thịnh là cán bộ ngoại giao cao cấp, hiện đang làm ở Đại Sứ Quán Anh quốc, mẹ là cán bộ Kiểm sát, gia đình rất tốt, Chiêu Ninh không muốn vì mình là làm ảnh hưởng đến quan hệ gia đình Lục Doãn Thịnh, bởi vì cha mẹ anh cũng không thích cô, mà Chiêu Ninh cũng chưa bao giờ tiếp nhận sự giúp đỡ của anh.

“Ha ha! Em thật không biết ngượng”, Lục Doãn Thịnh biết việc này đã không thể còn thay đổi, vậy cũng tốt, nếu không làm được người yêu thì làm bạn tốt cũng không tồi. Người yêu có thể sẽ có lúc chia tay, nhưng bạn tốt thì không bao giờ, Lục Doãn Thịnh tự an ủi lòng mình, anh chậm rãi quay sang nhìn khuôn mặt Chiêu Ninh, kia gò má hồng như ánh mặt trời, hơi thở ấy, sự bướng bỉnh, quật cường, ương ngạnh của cô, tất cả tất cả… vẫn luôn làm anh xao động
 

Bình luận

Back to Top