|
|

Quyển 1 - Chương 58: Tình huống này là thế nào?


Bạch Hiên Dật không để ý đến thái độ thay đổi của Cố Chiêu Ninh, anh tự nhiên xoay người, cười với người đang tiến đến “Thương Châu”

Xong rồi, quả thật là anh ta, hơn nữa nghe cách xưng hô có vẻ như hai người rất quen thuộc? Sao cô lại xui xẻo như vậy chứ??? Mặt Cố Chiêu Ninh chảy dài, trong lòng thầm oán Bạch Hiên Dật. Nếu không phải do hắn, mình cũng không phải rơi vào cảnh lúng túng như thế này. Chỉ có điều, bây giờ cô nên làm gì? Không quay đầu lại… cũng sẽ bị Bạch Hiên Dật lôi qua, nghĩ một chút đành phải thẳng thắn thôi. Vì vậy, cô cũng thật nhanh xoay người, nặn ra một nụ cười rồi vẫy tay chào Hoắc Thương Châu “hi hi”

“Em?... Tại sao lại ở đây” Hoắc Thương Châu nhìn thấy Cố Chiêu Ninh hốt hoảng.

“Hai người biết nhau à?” Bạch Hiên Dật nhìn hai người, ngây ngốc hỏi.

“Không biết”

“Không biết”

Hai người trăm miệng một lời đáp, sự ăn ý này khiến người ta phẫn nộ.

Hai người cũng kinh ngạc liếc nhìn nhau, tựa như không hài lòng với câu trả lời của đối phương.

Cố Chiêu Ninh: Choáng nha, lại còn nói không biết mình? Hoắc Thương Châu, mi là tên khốn kiếp! Cứ chờ đấy…

Hoắc Thương Châu: Được lắm, nhanh như thế đã tìm được núi dựa, có phải là hận không thể ly hôn ngay với ta được? Cố Chiêu Ninh, ngươi tính toán lầm rồi! Ngươi chờ đấy…

Hai người cứ giằng co như vậy mất mấy giây, đột nhiên một giọng nữ ngọt ngào cắt đứt “Thương Châu…”

Quay lại phía phát ra giọng nói, một cô gái chừng 20 tuổi ăn mặc kiều diễm, trang điểm đậm thể hiện rõ sự ngạo mạn, đang lắc lắc cái hông như rắn nước tiến về phía Hoắc Thương Châu.

“Em tìm anh lâu rồi đấy” Cô gái tự nhiên đưa tay khoác lên cánh tay Thương Châu, thân mật làm nũng.

Cố Chiêu Ninh mím môi giận dữ nhìn cô ả, đồ hồ ly tinh! Từ này bùng nổ trong đầu Cố Chiêu Ninh, hận không thể đi lên cho cô ả một cái bạt tai, nhưng lúc này cô làm sao làm được thế. Nhìn ra Hoắc Thương Châu, hắn còn cười lạnh với cô, sau đó cố tình ôm thân mật cô ả.

“Sao rồi? Nhanh như vậy đã muốn anh?” Hoắc Thương Châu thân mật thì thầm bên tai ả kia, âm lượng cũng không lớn không nhỏ, vừa đủ cho Cố Chiêu Ninh nghe thấy.

“Oạch…” Bạch Hiên Dật rùng mình, lần đầu tiên anh thấy Hoắc Thương Châu buồn nôn như vậy, cảm giác chiêu này không thích hợp với anh ta.

Còn Cố Chiêu Ninh đã sớm tức điên, cô buồn bã nhìn đôi cẩu nam nữ này.

“Thiếu gia” Lôi Ảnh lúc này tới cũng thật đúng lúc, anh định nói với thiếu gia có thể bắt đầu bữa tiệc, nhưng vừa đi vào khu vực này anh cũng thấy không khí xung quanh lạnh toát.

Anh đi tới bên trái Cố Chiêu Ninh, còn Bạch Hiên Dật ở bên phải cô, gần đến nơi theo lễ phép gật đầu định chào hỏi khách, ai ngờ lại thấy Cố Chiêu Ninh, hơn nữa còn đứng cùng một người đàn ông khác. Rốt cuộc ở đây đang có chuyện gì, ai nói cho anh biết với?

“Thiếu… Á… thiếu gia, có thể bắt đầu tiệc rồi” vừa định gọi thiếu phu nhân, chân anh bị gót giày nhọn của Cố Chiêu Ninh nặng nề dí xuống không dám gọi ra. Dĩ nhiên, những người khác cũng không phát hiện được, ngoại trừ Hoắc Thương Châu. Nhất cử nhất động của cô anh đều chú ý theo dõi.

“Hiên Dật, đây là người cậu gọi là nữ thần sao? Người lần trước cậu nói đến ấy?” Hoắc Thương Châu nhớ lúc Bạch Hiên Dật trở về, đến Ngọc Sáng tìm anh, ở cửa CLB hắn nói vừa gặp nữ thần của mình. Cũng chính đêm đó, anh vừa về tới cửa nhà thì gặp Cố Chiêu Ninh. Bây giờ mới nghĩ ra, người mà Bạch Hiên Dật nói chính là Cố Chiêu Ninh.

“Đúng, thế nào? Không tệ phải không?” Bạch Hiên Dật rất tự nhiên ôm bả vai Cố Chiêu Ninh, Cố Chiêu Ninh cũng chỉ khẽ ngẩy một cái, bắt gặp ánh mắt khinh thường của cô ả đứng bên cạnh Hoắc Thương Châu, cô không thèm phản kháng. Như vậy mới trả đũa đôi nam nữ kia.

Hình ảnh châm chọc làm sao, bạn thân nhất đang ôm vợ mình, như cười vào mặt mình cũng cười nhạo Cố Chiêu Ninh, hắn co kéo khóe miệng. “Vóc người quả không tệ” nghe có vẻ giống nói đùa, nhưng từ miệng Hoắc Thương Châu nói ra, mặt Cố Chiêu Ninh đỏ dừ, cô biết Hoắc Thương Châu có ý gì.
 

Bình luận

Back to Top