|
|

Chương 28




Trên tay Tưởng Thiệu còn cầm một lá bùa, đó là phù trấn quỷ cấp cao nhất, bên trên tràn ngập văn tự Hứa Lan nhìn không hiểu.

Cho dù cách xa như vậy, Hứa Lan cũng có thể cảm nhận được cảm giác sợ hãi và áp bách mà lá bùa mang lại cho cô.

Tưởng Thiệu nhìn cô, "Kỳ thật tôi có một câu muốn hỏi cô, vì sao cô lại muốn giúp tôi diệt trừ nữ quỷ kia, dù điều này đồng nghĩa với việc bại lộ thân phận của chính cô?"
Hứa Lan đạm thanh nói: "Bởi vì cô ta hại người."
Tưởng Thiệu nhíu mày, thần sắc lại trở nên nghiêm túc hơn, "Cô ta hại ai? Sao tôi lại không biết?"
"Tôi mới đi nhìn, người nọ nằm ở trên giường bệnh, nếu Sầm Nhược không chết, chưa tới một tháng sau người chết sẽ là người đó."
Tưởng Thiệu lại hỏi: "Là người rất quan trọng với cô sao?"
"Không phải."
Tưởng Thiệu tự nhiên là không tin, nếu không phải, Hứa Lan sao có thể lựa chọn trả cái giá lớn như vậy để tới tìm hắn?
Hứa Lan đầu tiên là phủ nhận, nhưng lại giống như nhớ lại cái gì, tiếp tục nói, "Người nọ không quan trọng với tôi, nhưng đối với một người tôi rất để ý thì lại là tồn tại không thể mất đi.

Cô còn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy Ngôn Xu, là ở trong nhà ma của mình.

Lúc ấy, bất quá là một NPC sắm vai nữ quỷ, là có thể doạ Ngôn Xu thành dáng vẻ kia.

Hứa Lan hoàn toàn không thể tưởng tượng, nếu ba Ngôn qua đời, Ngôn Xu sẽ khóc thành bộ dáng gì, lại sẽ khổ sở như thế nào.

Cô sợ nhất Ngôn Xu khóc.

Bởi vì Ngôn Xu khóc lên, thật sự là quá ồn, ồn đến đầu cô đều đau.

Cho nên Hứa Lan, một chút cũng không hy vọng lại nhìn thấy bộ dáng Ngôn Xu khóc thút thít.

Khóc to như vậy, còn khó coi như vậy, một chút cũng không giống Ngôn Xu ngày thường, cô không thích.

Cho nên a, Hứa Lan cảm thấy, vẫn là đừng để Ngôn Xu rơi nước mắt.

Một người một quỷ trầm mặc hồi lâu, Tưởng Thiệu lại cất lá bùa kia đi.

Hắn lắc lắc đầu, nói: "Tôi không giết cô."
Hứa Lan có chút kinh ngạc nhìn hắn, có chút lời không cần phải nói ra, Tưởng Thiệu cũng có thể thấy rõ cô muốn hỏi cái gì.

Tưởng Thiệu quay mặt qua chỗ khác, thần sắc có chút phức tạp, "Đương nhiên, chỉ là tạm thời."
Sư phụ dạy hắn, nếu không thu phục những con quỷ này, chúng nó nhất định sẽ hãm hại nhân loại.

Chính là vấn đề ở chỗ, hắn lại nhìn ra được nữ quỷ trước mặt này trên tay chưa từng có bất luận một mạng người nào.

Nếu quỷ không có giết người, như vậy liền không xem như làm ác, hắn còn cần trừ quỷ sao?

Thay trời hành đạo giữ gìn chính nghĩa, những lý do đó đều có chút nói không thông, vì thế Tưởng Thiệu tức khắc lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Hứa Lan hơi giật mình.

Cô không nghĩ tới trường hợp hiện tại, cũng không biết nên nói cái gì.

Nhưng mà Tưởng Thiệu nhìn về phía cô, "Tôi không giết cô tiền đề là bởi vì cô chưa có giết người, nhưng tôi áng chừng, muộn nhất là nửa tháng, tôi liền sẽ động thủ với cô."
Hứa Lan nhíu nhíu mày, cô tự nhiên nghe hiểu lời này của Tưởng Thiệu, "Ý của cậu là, trong vòng nửa tháng này, tôi sẽ giết người?"
Tưởng Thiệu gật gật đầu, nói thẳng: "Cô không có phát hiện sao? Gần đây cô đã lực bất tòng tâm với việc khống chế sức mạnh của bản thân."
Hứa Lan gật đầu.

Tuy rằng không biết nguyên nhân, những cũng đúng là bởi vì như thế, cho nên cô mới có thể tìm được Tưởng Thiệu.

"Đó là bởi vì cô đã chết quá lâu, cô đã lực bất tòng tâm trong việc điều khiển quỷ lực.

Giết người là bản năng của ác quỷ, sức mạnh trong thân thể cô muốn điều khiển cô đi giết người, hỗ trợ cô trở thành ác quỷ."
Tưởng Thiệu tạm dừng một chút, lại tiếp tục nói: "Kỳ thật có một chút tôi không hiểu lắm, làm một con quỷ chưa từng giết người, vì sao cô lại cứ lưu lại nhân gian?"
Bị hỏi đến vấn đề này, Hứa Lan trả lời thật, "Bởi vì tôi không có ký ức sinh thời."
Mà quỷ muốn đầu thai chuyển thế, nhất định phải biết nguyên nhân chết của mình.

Quỷ quên nguyên nhân chết, sẽ luôn phiêu đãng ở nhân gian, trở thành cô hồn dã quỷ, hoặc là giết người và trở thành ác quỷ, hoặc là tiêu tán.

Tưởng Thiệu như suy tư gì gật gật đầu, "Tôi cho cô thời gian nửa tháng, tìm về ký ức, đi đầu thai chuyển thế.

Nếu không tôi sẽ giết chết cô trước khi cô đi giết hại nhân loại."
Ký ức sinh thời?
Cái này, Hứa Lan sao lại chưa từng đi tìm.

Chỉ là mỗi một lần đều bất lực trở về, dần dà, Hứa Lan cũng không muốn đi làm lãng phí thời gian nữa.

Thứ lâu như vậy cũng chưa tìm được, bây giờ nửa tháng sao có thể có kết quả.

Cho nên đối với cái này, Hứa Lan cũng không ôm hy vọng gì.

Vì thế cô nói: "Cảm ơn cậu, nhưng mà không cần."
Chỉ cần cô thử đi hồi tưởng lại đoạn ký ức kia, liền sẽ cảm thấy chán ghét cùng thống khổ không nói nên lời.

Hứa Lan cảm thấy, đó nhất định là ký ức không tốt đẹp gì, nếu không cô cũng sẽ không bài xích như vậy.

Bài xích tới nỗi tình nguyện làm cô hồn dã quỷ lưu lại ở thế gian này, cũng không muốn đi tìm.


Hoặc là tình nguyện hồn phi phách tán, cũng không muốn nhớ lại lần nữa.

Tưởng Thiệu nhìn ra thần sắc có lệ trên mặt Hứa Lan, cũng hiểu được cô không muốn đi tìm một đoạn ký ức này.

Hắn lại nhịn không được nhắc nhở lần nữa, "Cô chỉ có hai lựa chọn, hoặc là tìm được ký ức đi đầu thai chuyển thế, bằng không là bị tôi giết chết trước khi biến thành ác quỷ, hồn phi phách tán không thể luân hồi."
Lời này của Tưởng Thiệu nói rất nặng, nhưng đồng thời nó cũng là sự thật.

"Tôi lựa chọn cái sau, cũng không cần chờ thêm nửa tháng, chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay luôn đi." Hứa Lan cười nhạt cong cong khoé môi, liền chuẩn bị rời đi.

Hôm nay đi, mọi thứ, kết thúc nhanh chút.

Miễn cho....!Lòng cô khó buông.

"Không được!" Đột nhiên một thanh âm vang lên, thiếu nữ đứng ở cửa, hoảng sợ trên mặt còn chưa kịp tiêu tan, khoé mắt rưng rưng nhìn cô, nhưng vẫn cố chấp lên tiếng ngăn cản.

Mà cái này làm cho cả người Hứa Lan giống như bị sét đánh.

Ngôn Xu sao lại ở chỗ này?
Ngôn Xu bước nhanh đi tới trước mặt Hứa Lan, sau đó dang tay chắn Hứa Lan ở phía sau mình.

Nàng ngẩng đầu nhìn Tưởng Thiệu, đáy mắt tràn đầy cảnh giác, "Có tôi ở đây, vô luận như thế nào cũng sẽ không để anh thương tổn chị ấy."
Tưởng Thiệu há miệng thở dốc, có chút muốn nói lại thôi nhìn về phía Hứa Lan.

Hứa Lan lắc lắc đầu với Tưởng Thiệu, ý bảo hắn rời đi trước.

Mà Tưởng Thiệu cũng có thể nhìn ra, bầu không khí đặc thù giữa hai người này, hắn không thể xen vào.

Nhưng mà trước khi đi, Tưởng Thiệu vẫn nhìn về phía Ngôn Xu, lời lẽ chính đáng nói: "Chỉ còn lại thời gian nửa tháng, nếu cô ấy biến thành ác quỷ, tôi tuyệt sẽ không để cô ấy thương tổn bất kỳ ai."
Diệt trừ ác quỷ, đây là sứ mệnh của hắn, không có bất luận kẻ nào có thể ngăn cản.

Cho dù phải trả giá bằng cái chết, cũng không tiếc.

Ngôn Xu cắn cắn môi, sắc mặt vô cùng khó coi.

Cho đến khi Tưởng Thiệu rời đi tiếng bước chân dần dần cách xa, nàng vẫn đứng tại chỗ như cũ, vùi đầu thấp chút, lại không dám quay đầu lại nhìn Hứa Lan.

Cũng không phải sợ hãi cô là quỷ, mà là không biết nên đối mặt với mọi chuyện tiếp theo như thế nào.


Mọi chuyện xảy ra thật sự quá mức đột nhiên.

Mà Hứa Lan cũng vậy, ánh mắt cô dừng ở trên cổ tay Ngôn Xu.

Đúng là bởi vì lắc tay thuỷ tinh tím cô tặng cho Ngôn Xu, quỷ khí của cô bao trùm hơi thở của Ngôn Xu ở một mức độ nào đó, cho nên cô với Tưởng Thiệu cư nhiên đều không có phát hiện Ngôn Xu đã đến.

Nửa ngày, vẫn là Ngôn Xu mở miệng trước.

Thanh âm nàng hơi hơi khàn khàn, "Cho nên, ba em sẽ không có việc gì, đúng không?"
"Ân." Hứa Lan đáp, "Có lẽ đã tỉnh, chờ sáng mai, em liền có thể đi bệnh viện thăm."
"Vậy là tốt rồi." Khi Ngôn Xu nói tới đây, thanh âm cũng tựa như thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Ba không có sao, vậy nàng yên tâm rồi.

Vậy thì chuyện tiếp theo cần đối mặt là chuyện giữa nàng và Hứa Lan.

Bình tĩnh mà xem xét, Ngôn Xu là sợ quỷ, thật sự rất sợ.

Nàng vẫn là không có quay đầu lại, đưa lưng về phía Hứa Lan, mím môi.

"Em nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, chị hỏi em vì sao lại sợ quỷ, lúc ấy em không thể trả lời vấn đề này.

Đến bây giờ, em cũng vẫn không biết đáp án, nhưng mà em nghĩ, có lẽ em không có sợ quỷ như em tưởng tượng."
Ngôn Xu nhẹ giọng nói xong lời này, sau đó xoay người lại.

Nàng cười cười với Hứa Lan, sau đó vươn tay mình, lại gắt gao cầm tay Hứa Lan.

Đó là một bàn tay lạnh băng, không có một chút độ ấm, xúc cảm hoàn toàn khác so với khi nắm tay an ủi mình lần trước.

Một tay khác của Ngôn Xu ôm vòng lấy eo Hứa Lan, nàng lại đi về phía trước một bước, khoảng cách giữa hai người càng gần.

Hứa Lan rũ mắt nhìn nàng, lại không có nói chuyện.

Ngôn Xu chậm rãi cúi đầu, dán lỗ tai của mình ở nơi ngực trái của Hứa Lan.

An tĩnh đến cực điểm, hồi lâu cũng không có một chút tiếng vang nào.

Là thật sự a, trái tim nơi này, căn bản là sẽ không nhảy lên.

Thì ra, Hứa Lan thật là quỷ a.

Ngôn Xu giựt giựt khoé môi, muốn nói cái gì, rồi lại cảm thấy giọng nói có chút nghẹn.

Mà Hứa Lan lại nói, "Thực xin lỗi, nói dối lâu như vậy.


Tôi biết em sợ tối, sợ quỷ, sợ tất cả những cái này, vậy mà tôi còn lừa em."
"Bất quá em đừng khóc a, tôi sẽ không làm hại em, tôi cũng không làm hại ba mẹ em......"
Hứa Lan còn chưa nói xong, trên môi liền cảm nhận được xúc cảm ấm áp.

Ngôn Xu nhón chân, ngửa mặt hôn lên.

Môi này cũng lạnh lạnh, giống như con người Hứa Lan, nằm trong dự kiến của Ngôn Xu.

Mà cảnh tượng này, cũng đã xuất hiện trong ảo tưởng của nàng vô số lần.

Ngôn Xu nghe thấy giọng mình vang lên.

"Chị lừa em, em cũng lừa chị."
"Một khi đã như vậy, chúng ta thanh toán xong, về sau ai cũng không được lôi lại chuyện cũ."
Nàng còn muốn có về sau, còn muốn có thật nhiều về sau với Hứa Lan.

Tuyệt đối không chỉ là nửa tháng, mà là thật lâu thật lâu, là cả đời nàng.

Nếu đặt ở trước kia, ai mà nói cho Ngôn Xu "Về sau cô sẽ thích một nữ quỷ", Ngôn Xu tất nhiên phải đánh cho đối phương một trận, bản thân còn bị doạ đến mềm chân.

Nhưng mà bây giờ, nếu người trước mặt là Hứa Lan, vậy sợ hãi kia tựa hồ cũng không tồn tại.

Là người hay quỷ, vậy thì như thế nào.

Nụ hôn này thực ngắn ngủi, nhưng lại ở trong đêm tối này, đại biểu cho rất nhiều thứ.

Lựa chọn của nàng, đáp án của nàng, toàn bộ tâm ý của nàng.

Hứa Lan cảm thấy đầu óc của mình hình như có lỗi.

Bởi vì ở một khác Ngôn Xu hôn lên kia, cô cư nhiên lại nghe thấy được tiếng tim mình đập, quỷ làm sao có tim đập a.

Cô nâng mắt lên, nhìn về phía đồng hồ treo tường cổ xưa ở trên bảng đen cách đó không xa.

Từng hoạt động của kim giây phát ra tạp âm, thế mà lại làm cô hiểu lầm thành là tim mình đập.

Thật sự hoang đường.

Nhưng mà trường học bỏ hoang lâu như vậy, đồng hồ treo tường lại vẫn còn hoạt động, cái này cũng đủ làm quỷ không thể tưởng tượng.

Ngôn Xu cũng ngẩng đầu lên, quật cường lại cố chấp nhìn vào mắt Hứa Lan, "Em cũng lừa gạt chị thật lâu, em không thích mặc váy, không thích đồ vật đáng yêu, cũng không muốn trở thành một cô gái đáng yêu.

Hơn nữa, em cũng.....!không sợ quỷ."
"Cho nên Hứa Lan, chị có muốn suy xét lần nữa hay không, cùng em ở bên nhau."
Tác giả có lời muốn nói: Ngôn Xu một đứa trẻ siêu dũng cảm!.



 

Bình luận

Back to Top