|
|

Chương 7: Ai khi dễ cậu?


Một tuần sau chính là đại hội thể thao, Lương Viễn Triết luôn mãi kéo Mục Nhiên dặn dò uy hiếp, phòng ngừa cậu nửa đường mất tích chạy đến thư viện.

“Yên tâm đi.” Mục Nhiên vỗ vỗ bả vai hắn, “Tôi còn phải đi mua nước cho các đại gia, làm sao có khả năng trên đường chạy trốn, nhanh đi chuẩn bị đi!”

“Tôi chạy về nhất có được thưởng không?” Lương Viễn Triết mặt dày hỏi.

“Đương nhiên, nhà trường sẽ phát thưởng.” Mục Nhiên gật đầu.

Còn chưa nói xong, Lương Viễn Triết liền đen mặt trừng cậu.

“…Lớp cũng sẽ thưởng cho.” Mục Nhiên không biết bản thân lại chọc gì hắn, vì thế thật cẩn thận giải thích.

Lương thiếu gia hít sâu, sau đó liều mạng gõ đầu cậu, xoay người đi vào sân vận động.

Lão tử hỏi cậu có thưởng không, cậu lôi trường học vào làm gì? Chẳng lẽ cho tôi sờ một chút cũng không được sao!

“Lương Viễn Triết!” Đồng đội chạy tới, “Nhanh lên nhanh lên, bắt đầu rồi.”

“Đã biết!” Lương Viễn Triết trong cơn giận dữ.

Đồng đội thật vô tội, rõ ràng bản thân mình có hảo tâm!

Đứng trên vạch xuất phát, Lương Viễn Triết nhịn không được lại nhìn thoáng qua Mục Nhiên, chỉ thấy cậu nhướn cổ nhìn mình, vì thế tâm tình hơi tốt lên một chút.

Ba ngàn mét đối với Mục Nhiên như là ác mộng, đối với Lương Viễn Triết lại quá dễ dàng, không chút cố sức nào cũng về nhất.

Trên sân vận động bùng nổ tiếng hoan hô, Lương Viễn Triết tự hào vẫy tay với Mục Nhiên, đắc ý chớp mắt.

Mục Nhiên đối hắn giơ hai ngón tay hình chữ “V”, cười tủm tỉm từ trên khán đài chạy xuống.

“Cậu muốn uống nước hay không?” Mục Nhiên hỏi hắn.

“Cậu xem, tôi đã về nhất, ngày mai đi theo giúp tôi đi đóng quân dã chiến CS đi?” Lương Viễn Triết chưa từ bỏ ý định.

“Vì cái gì a?” Mục Nhiên mạc danh kỳ diệu, “Cậu chạy về nhất lại không liên quan đến tôi!”

“Không liên quan?” Lương Viễn Triết nháy mắt đổi sắc mặt, nghiến răng nghiến lợi, trong mắt dấu lên hừng hực hoả diễm, “Lúc trước là ai ở bên cạnh thì thầm, cổ động tôi tham gia trận đấu?’

“… Cậu giỏi thể dục như vậy, đương nhiên là phải đăng ký.” Mục Nhiên bị hắn sáp đến, nơm nớp lo sợ biện giải.

“Một câu, có đáp ứng hay không?” Lương Viễn Triết một phen nắm lấy gương mặt cậu.

“Tôi sẽ không đánh CS…” Mục Nhiên ý đồ giãy dụa lần cuối.

“Không được lấy cớ!” Tay Lương Viễn Triết càng thêm lực.

Mục Nhiên khuôn mặt bị nhéo sinh đau, nước mắt rất nhanh muốn oà ra, sao lại có người không nói đạo lý như vậy?

“Có đi hay không?” Lương Viễn Triết còn hung hung ba ba hỏi.

“Đi.” Mục Nhiên cuối cùng không cam lòng phải thoả hiệp.

“Không được đổi ý a!” Lương Viễn Triết buông tay, vui sướng khi âm mưu thực hiện được.

Mục Nhiên ngẩng đầu trừng hắn, má bên trái bị niết đỏ một vùng lớn.

Xuống tay hơi mạnh a… Lương Viễn Triết có điểm ảo não chính mình không nhẹ không nặng, vươn tay muốn giúp cậu nhu nhu, kết quả bị Mục Nhiên bay nhanh né tránh.

“Tôi đáp ứng cậu rồi mà còn nhéo tôi!” Mục Nhiên bất mãn kháng nghị.

Lương thiếu gia rên rỉ, sao lần nào cũng không phối hợp như vậy?

Ba ngày đại hội thể thao trôi qua, Lương Viễn Triết ôm một đống giấy khen, hết thảy đưa cho Mục Nhiên bảo quản.

“Cậu còn có hạng mục nào?” Mục Nhiên hỏi.

“Đợi lát nữa có trận bóng rổ.” Lương Viễn Triết ngồi bên cạnh cậu uống nước.

“Cậu không phải ở câu lạc bộ bóng đá sao, sao lại chạy tới đánh bóng rổ?” Mục Nhiên buồn bực.

“Có người bị thương, tôi đi cho đủ số lượng.” Lương Viễn Triết ném chai nước của mình cho cậu, “Buổi tối cùng nhau ăn cơm, không được trên đường chuồn mất!”

“Ừ.” Mục Nhiên đánh ngáp, buồn ngủ chết.

Vốn tính khi trận đấu bắt đầu vụng trộm chạy đến thư viện ngủ, bất quá bị Lương Viễn Triết uy hiếp, cuối cùng vẫn không dám đi.

Tính tình người nọ kém như vậy, vạn nhất lúc uống nước không tìm thấy mình, nhất định sẽ sinh khí!

Mục Nhiên thở dài, ủ rũ ôm áo khoác cùng chai nước ngủ gà ngủ gật, thư viện không thể đi, tại đây ngủ một chút cũng có thể nhỉ?

Mơ mơ màng màng ngủ không bao lâu, bên tai đột nhiên truyền đến âm thanh ồn ào, Mục Nhiên ngồi thẳng người, phát hiện bạn học bên cạnh không biết từ lúc nào đã đứng lên hết.

“Thắng?’ Mục Nhiên ngểnh cổ lên xem.

“Làm gì có, có người đang đánh nhau.” Ba nữ sinh vẻ mặt lo lắng, “Sao lại như vậy a?”

Trên sân bóng đã hỗn loạn thành một đoàn, phân không rõ ai đánh ai khuyên, thời điểm Mục Nhiên chạy tới, vừa vặn nhìn thấy Lương Viễn Triết tung một cú đấm, cánh tay rắn chắn nện một cái trên mặt đối phương.

“Cậu làm gì!” Mục Nhiên chạy nhanh qua giữ chặt hắn.

Đối phương vẫn còn hùng hùng hổ hổ, Lương Viễn Triết nhìn Mục Nhiên liếc mắt một cái, miễn cưỡng ngừng tay.

“Đều đến văn phòng của tôi!” Chủ nhiệm lớp tức giận đến ho khan.

Trận bóng rổ được đổi người, tiếp tục tiến hành. Mục Nhiên một chút tâm tình ngồi xem cũng không có, một người chạy đến sân thể dục ở trước phòng giáo viên, ngồi trên hai thanh xà đằng hắn.

Một giờ sau Lương Viễn Triết rốt cục ra ngoài, Mục Nhiên nhảy từ trên xà xuống, ôm quần áo cùng túi xách chạy tới.

“Luôn chờ ở đây??” Lương Viễn Triết tiếp nhận đồ đạc của mình, cười xoa xoa cậu.

“Tính tình cậu sao lại xấu như vậy!” Mục Nhiên thầm oán.

“Tiểu tử kia miệng không sạch sẽ, không phải nên giáo huấn nó một chút sao?” Lương Viễn Triết nhíu mày.

“Tóm lại đánh người chính là không đúng!” Mục Nhiên thực hung trừng hắn.

“Tôi phải làm sao bây giờ, người khác mắng tôi, tôi còn phải cười nói cám ơn?” Lương Viễn Triết nổi giận.

Mục Nhiên vốn cũng thuận miệng nói nói, không nghĩ tới hắn lại hung dữ như vậy, vì thế có điểm nghẹn họng.

“Đi thôi đi thôi, đi ăn cái gì.” Lương Viễn Triết không muốn tiếp tục chủ đề này.

“Không đi!” Mục Nhiên đẩy cánh tay hắn khoát trên vai mình ra, trong lòng có điểm sinh khí.

“Này, không chịu để yên có phải không?” Lương Viễn Triết bị phạt viết bảng kiểm điểm, vốn một bụng đầy hoả, lại bị Mục Nhiên nhất nháo, không tự chủ được liền bùng nổ: “Tôi lại không có đánh cậu, cậu sinh khí cái gì?”

Mục Nhiên cũng không để ý đến hắn, lập tức đi về phía trước, bỏ qua không muốn lại nhìn hắn.

Lương Viễn Triết tức giận, nhặt túi sách cùng áo khoác đi về hướng ngược lại, đã không có an ủi, cư nhiên còn chỉ trích mình, sao lại quá phận như vậy?!

Cuối tuần này, Mục Nhiên ở nhà lên mạng, Lương Viễn Triết ở sân thể dục chơi bóng, ai cũng không liên lạc với ai.

Mục Nhiên nhìn một đống hành lý của Lương Viễn Triết trong nhà, tâm tình rất xấu rất buồn bực, hôm trước còn ngủ chung một chăn với mình, hôm này vì cái gì lại mạc danh kỳ diệu thành như vậy?

Thứ hai, Lương Viễn Triết sau khi vào phòng học cũng không nhìn Mục Nhiên, trực tiếp ngồi xuống chỗ cuối lớp.

Nhìn chỗ ngồi trống rỗng bên tay trái mình, ngực Mục Nhiên khó chịu, mắt mình sao phải để ý như vậy!

Lương Viễn Triết nhìn cái ót phía trước kia, hận không thể tiến lên kéo cậu mà rống, ai cũng có thể đối nghịch với tôi, chỉ có cậu là không thế!

Vì thế một tuần kế tiếp, hai người chính thức tiến vào thời kỳ chiến tranh lạnh, gặp thoáng qua cũng giả bộ như không phát hiện, một người nhìn trời một người xem đất, vốn là việc cực kỳ bé nhỏ, đến sau cùng lại trở nên không thể vãn hồi.

Hai người tính tình đều quật cường, mặc dù đã muốn hối hận, lại không chịu làm người nói xin lỗi trước.

Thứ sáu, Mục Nhiên trực nhật xong đã là bảy giờ tối, khi mang túi xách lên xe buýt, vừa vặn nhận được điện thoại của cửa hàng tiện lợi, báo mình đến nhận tiền lương.

Tuy rằng không nhiều lắm, bất quá tâm tình Mục Nhiên vẫn tốt hơn một chút.

“Tiểu Nhiên.” Dì chủ tiệm thật thích cậu, vừa vào cửa liền cho cậu một đống mứt táo.

“Cảm ơn dì.” Mục Nhiên chống đỡ quai hàm mở túi.

“Đêm nay là sinh nhật tiểu Phàm, chúng ta cùng đi ăn cơm, cháu cũng cùng đi nha?” Dì chủ tiệm hỏi.

Mục Nhiên vui vẻ đáp ứng, tiểu Phàm là con trai dì chủ tiệm, rất khả ái.

Sinh nhật tổ chức ở một khách sạn cách đó không xa, mọi người cảm xúc đều thực high, lúc tan cuộc đã là mười một giờ.

“Đã khuya, muốn dì lái xe chở cháu về không?” Dì chủ tiệm hỏi.

“Không cần, trên đường có xe buýt 24 giờ, vừa vặn dừng trước nhà cháu.” Mục Nhiên ngượng ngùng không muốn phiền người khác.

“Vậy cháu nhớ cẩn thận.” Dì chủ tiệm cũng không kiên trì, đóng cửa xem chậm rãi khởi động xe.

Mục Nhiên quàng khăn lên, gia tăng cước bộ đi đến ngã tư đường đối diện.

Phía trong ngõ nhỏ có vài dáng vẻ lưu manh đang hút thuốc, muốn lui về phía sau lại sợ chọc đến bọn họ, vì vậy Mục Nhiên lấy thêm can đảm, cúi đầu bước nhanh qua, không nghĩ tới lại bị một người kéo quai cặp xách.

“Yêu, đi nhanh như vậy làm gì nha?” Tiểu lưu manh dáng vẻ lưu manh mở miệng.

“Các ngươi muốn làm gì!” Mục Nhiên khẩn trương, những người này vừa thấy đã biết không phải người tốt, có mấy người còn say khướt, rõ ràng là cố ý tìm việc.

“Còn tưởng là một cô gái, không nghĩ tới đây là nam.” Một tên trong đó vỗ vỗ vai cậu, “Này, cho mượn ít tiền tiêu.”

Mục Nhiên cắn răng muốn chạy, cánh tay lại bị bắt lại mà ngã xuống, không kịp đứng lên, bụng đã bị đạp một cước.

Mục Nhiên thét lớn một tiếng, ôm bụng cuộn thành một đoàn.

Mấy tên côn đồ kiêu ngạo thành tánh, lại uống chút rượu, vì thế hướng Mục Nhiên đánh lại đánh, sau khi đánh đã mới thu tay lại, lấy ví tiền của cậu rồi rời đi.

Mục Nhiên nằm trên mặt đất bẩn thỉu, toàn thân đều đau đớn, đầu đau cánh tay đau, muốn động đậy nhưng không được, thật vất vả nhặt pin điện thoại bị vứt trên mặt đất, lắp pin vào gọi cho mẹ, lại bị báo cho biết điện thoại đã tắt.

Trên trời phiêu hạ những hạt tuyết nhỏ, Mục Nhiên vất vả đến ngồi dưới cột đèn đường, cảm thấy không đủ kiên trì, vì vậy do dự mà gọi điện thoại cho Lương Viễn Triết.

“Alo?” Đầu kia điện thoại truyền đến thanh âm lười biếng.

“…” Trong nháy mắt nghe được thanh âm của hắn, Mục Nhiên đột nhiên cảm thấy uỷ khuất đến đòi mạng.

“Mục Nhiên? Mục Nhiên cậu làm sao vậy?” Lương Viễn Triết cảm tháy có chút không đúng.

Mục Nhiên khóc không ngừng, thật vất vả mới đem sự tình nói rõ ràng.

“Đáng chết.” Lương Viễn Triết thấp giọng nói một câu, một bên mặc quần áo một bên dỗ cậu, “Đừng sợ, tôi giúp cậu gọi xe cứu thương, tôi lập tức tới đây!”

“Ừ.” Mục Nhiên cắt điện thoại, lui vào góc tường chờ hắn.

Mười phút sau, bên ngoài ẩn ẩn vang lên tiếng xe cứu thương, Mục Nhiên được bác sĩ nâng lên cáng, đưa đến bệnh viện gần nhất.

“Mục Nhiên cậu sao rồi?” Lương Viễn Triết vừa lái xe vừa gọi điện.

“Cậu bé ở trong phòng điều trị, cậu là người nhà của cậu ấy?” Tiếp điện thoại là một hộ lý, “Bệnh viện quân y, 115 khu B.”

“Tôi lập tức tới.” Lương Viễn Triết thả lỏng tâm, tăng tốc xe chạy qua.

Bệnh viện quân y rất lớn, Lương Viễn Triết đi một vòng lớn mới tìm được đúng chỗ. Mục Nhiên đã được chữa trị xong, đang nằm ở trên giường truyền dịch.

“Nhiên Nhiên.” Lương Viễn Triết vọt vào phòng bệnh.

Mục Nhiên động động môi, hốc mắt có chút đỏ lên.

“Không có việc gì không có việc gì.” Lương Viễn Triết ngồi xổm bên người cậu, “Bác sĩ nói chỉ là vết thương ngoài da, đừng lo lắng.”

“Tôi gọi điện cho mẹ, mẹ tắt máy.” Mục Nhiên khóc nức nở, bị đánh không quan trọng, đây mới là chuyện uỷ khuất nhất.

“Điện thoại của dì chắc là hết pin.” Lương Viễn Triết lau lau nước mắt của cậu, “Về sau có việc gì cứ gọi tôi, mở máy 24 giờ.”

“Thực xin lỗi, nhưng tôi thật sự không biết nên tìm ai.” Mục Nhiên khóc đến ho khan, “Tôi lúc ấy không động đậy được.”

“Tôi biết tôi biết, không sao.” Lương Viễn Triết nghe mà đau lòng, cúi người xuống ôm lấy cậu, “Sẽ không có người khi dễ cậu, cho nên đừng sợ.”

“Cảm ơn cậu.” Thanh âm Mục Nhiên có chút khàn khàn.

Lương Viễn Triết lắc đầu, vươn tay giúp cậu chỉnh lại chăn.

Được truyền thuốc an thần, Mục Nhiên không lâu sau liền ngủ. Tuy rằng bác sĩ đã nói qua với Lương Viễn Triết, Mục Nhiên ngoại trừ bị bị bong gân có vẻ nghiêm trọng ra, tất cả đều là ngoại thương. Nhưng mà Lương thiếu gia vẫn không an tâm, vạch chăn lên, tự mình kiểm tra một lúc.

Thân hình gầy teo mang vết bầm xanh xanh tím tím, nơi nơi đều trầy da ứa máu, chân phải được quấn băng chặt, động cũng không được. Lương Viễn Triết xem vừa ảo não vừa đau lòng, hận không thể tát mình một cái, nếu bản thân mình không giận dỗi mà làm hoà với cậu trước, sao có thể để cậu một người nửa đêm chạy đến loại địa phương này.

Hai ngày sau, Mục Nhiên làm thủ tục xuất viện, được Lương Viễn Triết mang về nhà.

“Thật sự muốn đến trường sao?” Lương Viễn Triết giúp cậu vào nhà, “Đi còn không được, tôi giúp cậu xin nghỉ phép nha?”

“Không có việc gì, chỉ là chân bị thương mà thôi.” Mục Nhiên cự tuyệt, “Gần cuối kỳ rồi, tôi không muốn thiếu bài.”

“Cái gì mà chỉ là chân bị thương, trên người không phải cũng bị thương sao?” Lương Viễn Triết thở dài.

“Không có sao.” Mục Nhiên kiên trì.

Lương Viễn Triết xoa xoa đầu cậu, bất đắc dĩ thoả hiệp.

“Nếu bạn học hỏi, cậu nói tôi không cẩn thận bị ngã.” Mục Nhiên dặn dò.

“Ừ.” Lương Viễn Triết ôm cậu phóng lên giường, “Cậu nói gì tôi cũng đáp ứng, nhưng mà cậu nói cho tôi biết, đêm đó ai khi dễ cậu.”

“Không thấy rõ.” Thanh âm Mục Nhiên rất nhỏ.

Lương Viễn Triết nhíu mày, vươn tay nâng cằm cậu, “Không được gạt người.”

“Thật sự không thấy.” Ánh mắt Mục Nhiên có chút né tránh, nhưng không có sửa lời. Tính tình Lương Viễn Triết rất táo bạo, nếu hắn tìm những người đó đánh nhau, chịu thiệt thì làm sao bây giờ?

Lương Viễn Triết ở trong lòng lắc đầu, cũng không có hỏi lại.

Tính tình bĩnh tĩnh trong mọi hoàn cảnh như vậy, nếu không có mình che chở, về sau sẽ bị người khác khi dễ đến chết mất.
 

Bình luận

Back to Top