|
|

Chương 1


- Chúng ta chia tay đi. Đặng Tiểu Tinh nói

- Em thật sự muốn chia tay? Lăng Ngạo Tuấn hỏi.

- Đúng vậy. Em đã nghĩ kĩ rồi, anh đi nước ngoài của anh, em tiếp tục việc học của em. Em sẽ không chờ anh đâu. Đặng tiểu Tinh nói, trong lòng hồi hộp không thôi, cô không phải thật sự muốn chia tay, chỉ là hi vọng anh có thể vì cô mà thay đỗi quyết định.

Lăng Ngạo Tuấn trầm ngâm giây lát, anh nhìn Đặng Tiểu Tinh thật lâu như muốn khắc sâu hình ảnh của cô vào tim.

Một lúc sau anh nói:

- Vậy cũng tốt, anh không biết khi nào thì mình sẽ trở về, anh cũng không mong muốn em phải chờ đợi anh. Như anh cũng sẽ không chờ đợi em.

Đặng Tiểu Tinh thoáng chấn động, thì ra trong lòng anh từ lâu đã có chủ ý, anh không nghĩ sẽ chờ đợi ngày quay về với cô. Anh luôn như vậy, luôn ích kỉ. Đặng Tiểu Tinh cười nhạt, cô tự mắng bản thân mình ngu ngốc, còn vọng tưởng anh sẽ vì cô mà lưu lại, hoặc ít nhất cũng cho cô 1 lời hứa hẹn, để cô yên tâm chờ đợi ngày anh quay về.

Tim rất đau, như bị 1 bàn tay bóp chặt lại, đau như đang bị cắt mất từng thớ thịt trên người. Cô cố kìm nén không cho nước mắt trào ra, cô thề với với lòng, cô sẽ không bao giờ khóc trước mặt anh 1 lần nào nữa.

- Anh cũng đã tự có chủ ý. Ngừng lại hồi lâu cô lại nói tiếp. – Vậy… Em đi đây, có lẽ ngày anh đi em không tiễn được, em còn nhiều báo cáo chưa làm xong. Chúc anh lên đường bình an.

Nói xong cô xoay người bước đi. Cô như đang muốn trốn khỏi thứ gì đó, bước chân ngày 1 nhanh. Nhớ đến lời của Khả Khả lúc trước có nói: “nếu đã quyết định đá người ta thì chính mình phãi mạnh mẽ.” Đặng Tiểu Tinh ngẩng cao đầu, tay nắm chặt, cước bộ dần cũng bình thường trở lại. Người kia vẫn không nói gì, 1 câu níu kéo cũng không, Đặng Tiểu Tinh siết chặt lòng bàn tay, móng tay đâm sâu vào da thịt, nhưng cái đau này vẫn còn kém xa cái đau trong tim cô hàng vạn lần. Nước mắt rơi như mưa, cô cắn chặt môi cố không bật ra tiếng khóc.

Cô cảm giác con đường về kí túc xá hình như dài hơn mọi khi, thời gian cũng dường như trôi rất chậm, rất chậm, có lẽ thượng đế muốn cô từ từ gặm nhấm nỗi đau này.

Vừa về đến kí túc xá, cô nhìn thấy Hà Khả Khả đang đợi cô ở trước cửa, ánh mắt nhỏ nhìn cô như thấu hiểu thứ gì đó, Hà Khả Khả tiến đến bên cạnh bạn, Đặng Tiểu Tinh ôm chầm lấy Hà Khả Khả, nước mắt rơi như mưa. Hà Khả Khả ôm cô thật chặt như muốn tiếp thêm sức lực cho bạn, nước mắt cũng rơi theo, 2 cô gái cùng ôm nhau khóc. “Chỉ 1 lần này thôi, cô chỉ khóc lần này nữa thôi” Đặng Tiểu Tinh thầm nhũ.

Ngày anh đi cô đi không tiễn, cô đã nói, từ nay 2 người không còn quan hệ, đã là 2 con người xa lạ, cô nhìn lên bầu trời như đang chờ đợi 1 thứ gì đó. Phía xa xa 1 chiếc máy bay đang cất cánh, nó mang theo anh cùng tình yêu của cô đi mất. Cô lặng lẽ nhớ lại hình bóng ấy, nước mắt lại tuôn rơi.

Chương 1: Gặp lại

Bảy năm sau…………….

- Trợ lý Đặng, nghe nói hôm nay sếp mới sẽ về nhậm chức có phải không? nữ đồng nghiệp A hỏi.

- Thật không? Nghe nói Sếp mới đẹp trai lắm, lại là con trai của sếp lớn tiền nhiệm, có phải vậy không? Nữ đồng nghiệp B nói xen vào.

Đặng Tiểu Tinh vừa vào phòng nghĩ định pha cho mình 1 tách cà phê, cà phê chưa kịp pha đã bị đám nữ đồng nghiệp vây lấy.

- Tôi cũng không rõ nữa. Đặng Tiểu Tinh trả lời.

- Ấy, cô là trợ lý của tổng giám đốc, cô không rõ thì bọn chúng tôi còn ai rõ nữa đây. Lần này là nam đồng ngiệp nói.

Đặng Tiểu Tinh chỉ cười cười rồi trở về phòng làm việc của mình.

3 năm qua, nhờ vào nỗ lực hết mình cùng khả năng làm việc vượt trội, cô từ 1 nhân viên trợ lý của giám đốc bộ phận kế hoạch, cô đã nhanh chóng thăng cấp thành trợ lý của tổng giám đốc.

Giám đốc rất tốt, tuy là tổng giám đốc của 1 công ty lớn, thoạt nhìn có vẽ nghiêm khắc, nhưng tiếp xúc rồi mới biết, ông năm nay hơn 70 tóc đã bạc gần hết, do máu không tốt nên tóc bạc sớm vì vậy nhìn ông có vẽ già trước tuổi. Ông rất tốt bụng, lại hiền hòa, cô lúc nào cũng cư xử lễ phép lại cần mẫn và chu đáo, vì vậy giám đốc rất thích cô.

Tuy là quan hệ cấp trên nhưng giám đốc rất thân thiện, thường hay kể cho cô nghe về gia đình của ông. Dường như người già thì luôn cảm thấy cô đơn, hay suy nghĩ vu vơ. Nghĩ vậy nên Đặng Tiểu Tinh luôn vui vẽ hầu chuyện mỗi khi ông tâm sự. Ông kể: vì sự nghiệp nên đến năm ông hơn 30 tuổi mới kết hôn, mãi đến khi 40 tuổi thì con trai lớn mới chỉ được chừng 4, 5 tuổi. Đến khi đứa con út ra đời thì ông cũng đã gần 50. Vợ cũa ông qua đời vào lúc con trai út của ông mới lên 2, tuy gia đình luôn khuyên ông nên tiến thêm bước nũa để có người chăm sóc cho các con, thương các con còn nhỏ nên ông không đi bước nữa, ở vậy nuôi con. Đến khi các con đã trưởng thành thì ông cũng đã ngoài 60, còn nghĩ gì đến chuyện hôn nhân hôn nhiếc gì nữa.

Gần đây bệnh tim của giám đốc tái phát ông định lui về nghĩ ngơi dưỡng bệnh, giao công ty lại cho con trai út lãnh đạo. Nghe giám đốc nói con trai ông du học ở Mỹ, vừa mới về nước là ông bắt ngay vào công ty.

Nghe đến nước Mỹ cô lại cảm thấy khó chịu, cái đất nước đã hấp dẫn người ấy, vì nó anh sẳn sàng vứt bỏ cô. Nghĩ đến đây cô lại tự cốc đầu mình, ” lại nghĩ bậy nữa, chuyện ấy đã qua lâu rồi, đến giờ mà mày vẫn còn nhớ hay sao?” cô tự nhủ.

Nghĩ lại cô lại thấy mình khi ấy thật quá ngốc và ngây thơ, chỉ mù quáng tin vào tình yêu trẻ con. con người luôn phấn đấu hướng về phía trước, nếu đổi ngược lại là cô bây giờ, trước mắt có 1 con đường tươi sáng như thế thì cho dù có từ bỏ 100 cái tình yêu như thế cô vẫn đồng ý không chút do dự. Đang đắm mình vào ký ức, điện thoại bàn chợt vang lên. Cô nhìn vào dãy số đang hiển thị, lễ phép bắt máy:

- Xin chào chủ tịch?

- Tiểu Tinh cháu qua phòng ta ngay nhé. 1 giọng nói già nua vang lên bên đầu dây, nghe có vẽ rất phấn khởi.

- Vâng ạ. Nói rồi Tiểu Tinh gác máy, chỉnh trang lại đầu tóc, quần áo, rồi đi sang phòng giám đốc. phòng trợ lý của cô chỉ cách phòng của ông 1 cánh cửa, nhưng lối vào lại không cùng nhau.

Đặng Tiểu Tinh đẫy cửa bước vào phòng.

Bên trong phòng, ngoài tổng giám đốc còn có 1 người nữa, người ấy xoay lưng về phía cô, làm cô không thấy được khuôn mặt của anh ta, nhưng dáng người trông rất quen thuộc, Thân hình cao lớn, bờ vai rộng, đôi chân thon dài thẳng tắp, lại thêm bộ vest đen như càng tôn lên nét nam tính của anh. Dáng người của anh còn đẹp hơn cả người mẫu trên tivi, cô sửng lại vài giây, nhưng nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ trong đầu, lễ phép chào giám đốc.

- Cháu đã đến rồi, đến đây, ta giới thiệu. Đây là con trai của ta, từ nay nó sẽ thay ta quản lý công ty, cháu nhớ giúp đỡ nó nhé. Giám đốc nói, khuôn mặt già nua ánh lên vẽ vui mừng và tự hào.

- Vâng ạ. Cô cười với ông và nói.

- Nào, 2 đứa đến đây làm quen đi. Giám đốc nói dứt lời, người kia xoay mặt đối diện với cô, nhìn thấy người kia, nụ cười trên môi của cô dường như đông cứng lại. Trước mặt cô là khuôn mặt mà ngay cả trong mơ cô vẫn còn nhớ tới, người mà cô mãi mãi không thể nào quên được.

Anh thoãi mái, cười với cô rồi nói:

- xin chào, từ nay tôi là cấp trên của cô mong cô giúp đỡ. Nói rồi, anh đưa tay ra

Mất mấy giây sau cô mới hoàn hồn, môi nhếch lên, đúng kiểu xã giao với khách hàng, chào anh. Lúc tay 2 người chạm nhau, Đặng Tiểu Tinh khẽ run người, chỉ là cái bắt tay bình thường thôi nhưng tim cô vẫn đập liên hồi.

Đặng Tiểu Tinh thầm mắng mình định lực không đũ, chỉ mới như vậy thôi mà tim như được gắn thêm động cơ, cứ đập thùm thụp như muốn lao ra ngoài. Cô nhanh rút tay về, mắt nhìn về hướng khác né tránh ánh mắt của anh.

Lăng Ngạo Tuấn nhìn cô, mắt ánh lên tia sáng kì dị, môi anh khẽ nỡ nụ cười gian tà.

Đặng Tiểu Tinh theo chân 2 boss lớn, 1 tiền nhiệm, 1 tại nhiệm. Nhiệm vụ hiện giờ của cô chính là hộ tống boss tại nhiệm đi quan sát, sẵn tiện kiêm luôn chức hướng dẫn viên, dắt anh đi khắp nơi, lại còn phải báo cáo cặn kẽ, chi tiết công việc, tình hình của từng phòng ban trong công ty. Việc này đáng lẽ phải do giám đốc từng phòng báo cáo với boss tại nhiệm, nhưng chẳng biết vị boss lớn tiền nhiệm ăn nhằm cái gì, cư nhiên đề cử cô làm phát ngôn viên thay cho mấy vị giám đốc phòng ban kia. Nói cái gì là phải khảo sát tình hình thực tế thì mới nhanh chóng nắm bắt được tình hình hiện tại của công ty. Đặng Tiểu Tinh thầm nghĩ: ” Cái này không phải là đang cố vắt kiệt sức lao động của mình hay sao?”

Một mình cô làm công việc của rất nhiều người. Nghĩ lại xem, cái công ty này có biết bao nhiêu phòng ban, nội báo cáo xong hết cũng mất cả 1 ngày, đó là nói với tốc độ nhanh nhất, cô lại còn phải bồi anh đi khắp công ty, miệng đã không ngừng nói, chân cũng không ngừng đi, não cũng không ngừng hoạt động. Cái này không phải là muốn giết chết cô hay sao???

Nhưng việc này cũng chẳng làm khó được cô, Đặng Tiểu Tinh tác phong chuyên nghiệp, vừa giới thiệu vừa tỉ mỉ báo cáo từng chuyên ngành cùng với tình hình hiện tại của từng phòng ban.

Giám đốc của các phòng ban cũng không khỏi thầm thán phục Đặng Tiểu Tinh. Cô có thể báo cáo 1 loạt hết số lượng phòng ban cùng với chuyên ngành công tác và tình hình hiện tại, cùng với kiêm luôn việc giới thiệu các giám đốc và nơi làm việc của bọn họ với boss lớn tại nhiệm. Những việc này nói khó không khó, nói dễ không dễ, chủ yếu là thời gian, thời gian ước lượng để các giám đốc thay phiên nhau báo cáo, sơ sơ cũng hết 1 ngày, việc tham quan công ty và nắm bắt hết tình hình của công ty cũng mất ít nhất 1 ngày nữa. Thời gian dự trù bàn giao hết tất cà công việc cũng mất sơ sơ từ 3 đến 4 ngày, đó là tính với tốc độ nhanh nhất. Cơ mà 1 mình Đặng Tiểu Tinh chỉ hoàn thành hết mọi việc chì trong 1 ngày, ngay cả văn kiện báo cáo tỷ mỉ về doanh thu của từng phòng cũng đã chuẩn bị chu toàn, công việc 3,4 ngày mới giải quyết xong của mọi người, qua tay Đặng Tiểu Tinh thì rút ngắn lại chỉ còn 1 ngày. Những tưởng chỉ có siêu nhân mới chạy kịp, không ngờ Đặng Tiểu Tinh chính là siêu nhân ẩn mình.

Chính Lăng Ngạo Tuấn cũng không ngờ, Đặng Tiểu Tinh lại có thể nói nhiều và nhanh đến vậy, lúc trước khi ở bên cô anh không hề nhận ra. Nghĩ đến tình cảnh lúc trước, Lăng Ngạo Tuấn vô thức nhìn cô, thấy cô có xu hướng sắp mệt đứt hơi, anh nhân từ dừng lại 1 chỗ. Thấy boss không đi nữa, Đặng Tiểu Tinh thở phào nhẹ nhỏm, ra sức hít thở điều hòa lại hô hấp.

Thấy Đặng Tiểu Tinh chu chu đôi môi đỏ mọng, ra sức hít thở, ánh mắt mệt mỏi mờ sương, vì đi nhanh mà vài lọn tóc đã thoát khỏi phạm vi kiểm soát của chiếc kẹp, tóc mây bay lòa xòa trong gió, bộ dáng cô lúc này đúng là quyến rũ chết người. Lăng Ngạo Tuấn nhìn cô đến ngây người, có trời mới biết anh bây giờ muốn hôn cô đến mức nào.

Sau khi chia tay với Đặng Tiểu Tinh, anh không ngày nào không nhớ đến cô, mặc dù anh đã thử quen rất nhiều cô gái, nhưng không ai có thể lấp đầy trái tim anh, con tim anh lúc nào cũng khắc sâu hình bóng của cô, sâu đến mức anh không thể dung nạp thêm bất cứ người nào khác.

Lúc gặp lại cô trong công ty anh đã cố gắng hết sức, kìm nén chính bản thân không nhào tới ôm chầm lấy cô. Bây giờ đi cạnh cô, lòng anh ngập tràn hạnh phúc. Anh nhớ cô đến phát điên nhưng không dám về nước tìm cô. Anh sợ, sợ sẽ nhìn thấy cô bây giờ đang ở trong vòng tay của 1 người đàn ông khác. Nếu bệnh của ông bố không tái phát, anh nghĩ cả đời cũng sẽ không về đây. May mắn sao khi vừa về đến nơi liền gặp được cô, cô vẫn xinh đẹp như ngày nào, lại thêm vài phần quyến rũ, càng có tư vị của phụ nữ hơn.

Đặng Tiểu Tinh sau khi hô hấp bình ổn liền len lén nhìn Lăng Ngạo Tuấn, phát hiện anh đang nhìn mình bằng ánh mắt nóng rực, cô thoáng run người, bất giác lùi về sau vài bước.

Nhìn thấy hành động này của Đặng Tiểu Tinh, Lăng Ngạo Tuấn cười đến rực rỡ, Lăng Ngạo Tuấn tâm tình tốt đến đâu thì Đặng Tiểu Tinh xấu đến đấy. Cô lo sợ không biết trong đầu anh đang nghĩ gì, cái kiểu cười gian tà cùng ánh mắt ái muội của anh nhìn cô làm cô phát run, Lăng Ngạo tuấn bây giờ trông thật đáng sợ, không giống với anh trước kia luôn ôn nhu như nước, đặc biệt là không có cái kiểu cười đáng sợ như khi nãy.

Trong lòng Lăng Ngạo Tuấn thầm tính toán: ” Hiện tại không phải thời cơ tốt để quăng lưới, cô ấy hiện giờ đang cảnh giác cao độ đối với mình, đành phải chờ cô ấy buông lỏng phòng bị rồi mới tấn công.” Nghĩ đến đây, Lăng Ngạo Tuấn lại nhìn Đặng Tiểu Tinh, mặt đầy vẽ nuối tiếc, bất giác nói một câu không đầu không đuôi:

- Đành chờ sau vậy.

Nói xong anh lại tiếp tục đi, Đặng Tiểu Tinh ngu ngơ, chẳng hiếu anh đang nói gì, chân vẫn tự giác đi theo sau anh, miệng lại bất giác tiếp tục giới thiệu và báo cáo.
 

Bình luận

Back to Top