|
|

Chương 6: Xem mắt


Lăng Ngạo Tuấn cứ như thế mà đường đường chính chính vào ở nhờ trong nhà của Đặng Tiểu Tinh, còn về việc vì sao bố mẹ cô không biết Lăng Ngạo Tuấn chính là cấp trên của Đặng Tiểu Tinh, lý do hết sức đơn giản, trước giờ cô không có thói quen báo cáo những việc mình làm, lúc cô được nhận vào công ty chỉ nói với bố mẹ nơi làm việc và chức vụ của mình, hoàn toàn không đề cập đến các vấn đề khác.

Còn Lăng Ngạo Tuấn 1 bụng mưu mô, sớm đã tra rõ gốc gác, dòng họ 3 đời nhà Đặng Tiểu Tinh, chẳng biết là may mắn trùng hợp hay là do duyên phận trời định mà Bố của Đặng Tiểu Tinh là bạn thân của bố anh từ thời đại học. Họ vốn đã mất liên lạc từ mười mấy năm trước, nay trùng hợp là bố anh đến thành phố này dưỡng bệnh, lại may mắn nhờ các bạn học cũ tìm lại được bạn thân.

Lăng Ngạo Tuấn vì hạnh phúc cả đời, không ngại mất mặt, kể lại mọi chuyện cho bố của anh, nhờ ông giúp anh 1 tay thực hiện kế hoạch “bắt cóc” Đặng Tiểu Tinh về nhà làm dâu. Mà Lăng ba thì vô cùng vừa ý với “con dâu vàng” này, xét về bối cảnh, năng lực, phẩm chất, vân vân và mây mây đều hàng vạn lần làm ông vừa ý.

Vì niềm vui được bồng vợ của con cũng như niềm vui được bế cháu của cha, Lăng ba không tiếc nước miếng, cố gắng ra sức thuyết phục cùng dụ dỗ ông bạn thân nhất và bảo thủ nhất của mình.

Cuối cùng Đặng ba vì tình nghĩa huynh đệ mà cắn răn cắn cỏ cho phép Lăng Ngạo Tuấn vào ở nhờ trong nhà vài ngày, nhưng cũng không quên căn dặn rằng, anh không được phép trêu chọc “đại tiểu thư hoàng hoa khuê nữ cành vàng lá ngọc” của ông.

Lăng Ngạo Tuấn mừng như bắt được vàng, ra sức gật đầu. Cuối cùng cũng danh chính ngôn thuận bước chân vào cửa nhà Đặng gia.

(anchan: ta nghe sao cái này giống cô dâu mới được rước vào cửa quá nhể)

Lăng Ngạo Tuấn mấy ngày mới vào nhà, rất chi là biết điều, không những ngoan hiền thấy rõ, giúp đỡ mẹ chồng, ý lộn mẹ vợ tương lai làm việc nhà còn hầu ba vợ tương lai đánh cờ, đàm đạo.

(anchan: hơ hơ hơ Tuấn ca chính thức lên chức cô dâu nhỏ gòi, các nàng ăn mừng Tuấn ca thăng chức nào. *đốt pháo ăn mừng* *múa may quay cuồng* )

2 vị phụ huynh rất chi là ưng ý với bạn ý, ngoại trừ 1 người nhìn sao cũng thấy Lăng Ngạo Tuấn chướng mắt.

Đặng Tiểu Tinh thấy bố mẹ có vẽ còn thương Lăng Ngạo Tuấn hơn cả mình, mở miệng là tiểu Tuấn, khép miệng cũng là tiểu Tuấn, lại còn hết lời khen ngợi anh. Lại còn bố cô chẳng phải lúc trước nếu thấy mấy tên con trai lảng vảng trước nhà đều bị ông xua như xua tà hay sao? Mà bây giờ còn hẹn Lăng Ngạo Tuấn khi nào rãnh thì thường xuyên đến đây chơi. Nhìn thấy cảnh 3 người họ tụm 5 tụm 3 nói nói cười cười, Đặng Tiểu Tinh ấm ức trốn suốt trong phòng.

Vì không muốn ở nhà để rồi nhìn thấy khuôn mặt đáng ghét kia, sau khi ăn cơm xong, cô giữ mẹ lại, để mặc cho “cô dâu nhỏ” dọn dẹp bát đĩa 1 mình. Đặng mẹ thấy vậy có hơi ngại ngùng, dù gì người ta cũng là khách, liền nói với con:

- Có gì lát nữa nói, đễ mẹ phụ tiểu Tuấn dọn dẹp cái đã.

Đặng Tiểu tinh nghe vậy liền níu tay Đặng mẹ, chu đôi môi đỏ mọng, nói:

- Anh ta muốn làm cứ để anh ta làm, con có việc quan trọng muốn nói với mẹ.

Thấy thái độ của con gái đối với Lăng Ngạo Tuấn không mấy tốt Đặng mẹ khá thắc mắc, không biết rằng 2 người có xích mích gì?

Liền hỏi con gái:

- Còn việc gì con quan trọng hơn việc nhà của mẹ nữa?

- Con nghĩ, ngày mai con sẽ đi xem mắt. Đặng Tiểu Tinh nói nhỏ bên tai mẹ, phòng ngừa ai đó nghe được lại có ý định muốn phá hư chuyện tốt của cô.

- Con là nói thật? Đặng mẹ kinh ngạc thốt lên.

Đặng Tiểu Tinh không nói, chỉ gật đầu. Đặng mẹ vui mừng khôn xiết, nhanh chóng lấy điện thoại ra, liên lạc với ai đó, sau 1 tràng tung xác pháo, bà cười đến híp cả mắt nhìn con gái cưng.

Đặng Tiểu Tinh bị nụ cười khủng bố của mẹ cô dọa đến nỗi da gà.

Sáng sớm hôm nay, Đặng Tiểu Tinh đã thức dậy, lựa chọn trang phục. Cô chọn 1 chiếc váy màu lam dài đến gối, làm tôn thêm vẽ trẻ trung cùng thùy mị, vì đầu mùa trời vẫn còn se se lạnh, cô quyết định khóac thêm bên ngoài 1 chiếc áo khoác mõng, ngắn đến giữa eo, tay lững màu trắng làm cô thêm vài phần trang nhã. Mái tóc dài gợn sóng, thả dài trên lưng làm cô thêm vài phần nhu mì, trang điểm nhẹ nhàng nhưng rất quyến rũ. Cô đẹp như pha lê mỏng manh nhưng tỏa sáng lấp lánh.

Đặng Tiểu Tinh hài lòng ngắm mình trong gương, mỉm cười trong nắng sớm, hôm nay cô đóng vai thục nữ, chính là thục nữ cả hình thức bên ngoài lẫn bên trong.

Đặng Tiểu Tinh xem buỗi xem mắt hôm nay như 1 ngày thư giản, cùng khoác lên mình 1 bộ mặt giả tạo để gặp gỡ những người cũng có khuôn mặt giả tạo như mình. “Vấn đề này chưa từng thử qua, có vẽ khá thú vị đây”. Đặng Tiểu Tinh thầm nghĩ.

Cô vừa bước xuống lầu, 3 người ngồi trên sofa đều ngẫn ngơ. Nhưng cũng nhanh chóng phục hồi. Mỗi người 1 suy nghĩ.

Đặng ba sắc mặt trầm xuống đôi chút, thầm nghĩ: “ Con mình ngày càng xinh đẹp, phải ra sức tống khứ đám ruồi bọ bâu quanh nó mới được”

Lăng Ngạo Tuấn, con ruồi khó chơi nhất trong đám ruồi bọ bâu quanh Đặng Tiểu Tinh thì mặt mày xám ngoét, thầm nghĩ: “ Cô ấy ăn mặt đẹp như vầy là để ai ngắm.” Chốc lát sau lại bá đạo nghĩ: “ Ai cũng không được ngắm.”

Đặng mẹ đắc ý, cười cười, hết nhìn con lại nhìn Lăng ngạo Tuấn, tỏ vẽ: “ Ta biết hết rồi nhé”.

Đặng mẹ nhanh chóng tiến đến chỗ con gái, cả 2 xầm xì to nhỏ vài câu. Ngay sau đó Đặng Tiểu Tinh ra khỏi cữa.



Chỗ hẹn là 1 tiệm cà phê khá trang nhã, yên tĩnh lại thoáng mát, khi Đặng Tiểu Tinh bước vào, những người ngồi gần đấy, ai ai cũng ngẫn ngơ, thả hồn theo mây.

Đặng Tiểu Tinh hài lòng nở 1 nụ cười phong tình vạn chủng. Chỉ thấy trước mắt tim bay đầy trời, cô tự mình tìm 1 góc yên tĩnh, ngồi xuống, chờ đợi đám người đến xem mắt.

Mà bạn Lăng Ngạo Tuấn của chúng ta hiện giờ đang “núp” ở 1 cái góc gần đó, vẽ mặt đằng đằng sát khí trông giống như đang đi bắt gian. Khí thế ngút trời, làm bạn bồi bàn sợ đến mức không dám đến gần hỏi anh dùng gì.

Ngồi khoãng chừng 10 phút sau có 1 người đàn ông hớt hãi đi vào quán, ánh mắt đảo quanh quẩn khắp như đang tìm kiếm ai đó. Khỏi đoán cũng biết anh ta chính là 1 trong số những người đến xem mắt.

Đặng Tiểu Tinh tao nhã đi đến gần anh ta, hỏi:

- Cho hỏi, anh có phải là Lâm tiên sinh?

Nhìn thấy Đặng Tiểu Tinh đẹp như tiên tử hạ phàm, Lâm tiên sinh kia trơ ra như pho tượng, lúc lâu sau mới hoàn hồn, biết chính mình đã đến muộn mà còn luống cuống, anh ta cười gượng gạo, cùng Đặng Tiểu Tinh trở về cái góc nhỏ kia.

Đặng Tiểu Tinh trong lòng âm thầm trừ điểm vị Lâm tiên sinh kia với rất nhiều rất nhiều lý do:

Thứ nhất: Không tuân thủ giờ giấc đễ phái nữ phải chờ những 10 phút.

Thứ 2: Đến trễ là có lỗi, có lỗi mà không xin lỗi.

Thứ 3: Định lực quá kém, chỉ nhỉn thấy hoa dung của cô thôi mà đã đứng hình như thế.

Thứ tư: ăn mặt xuềnh xoàng, tuy không có đồ hiệu cũng không sao, nhưng ít nhất cũng phải gọn gàng.

Thứ 5: dung mạo quá xấu, mặt to, mũi to, miệng to, nói tóm lại ngũ quan to quá khỗ.

Thứ 6 :cười ngây ngô thật là không có chút hình tượng của đàn ông.

Thứ 7: Cô nhìn không vừa mắt.

(anchan: đây cũng được xem là lý do nữa sao???)

Đặng Tiểu Tinh chán ghét, chỉ trã lời đại khái vài câu hỏi của vị Lâm tiên sinh rồi từ chối khéo.

Lâm tiên sinh thất thiễu ra về, tiếp theo đó là rất nhiều vị tiên sinh khác. Trình độ của mấy người đi sau ngày 1 tiến bộ hơn nhiều so với mấy vị “anh hùng” đi trước.

Cho đến lúc Đặng Tiểu Tinh cảm Thấy đã có nguy cơ choáng váng vì vị tiên sinh đẹp trai nhưng nói nhiều trước mặt, đang định tìm lý do từ chối thì vị tiên sinh kia chụp lấy tay của cô như Hổ vồ mồi, nắm mãi không buông.

Đặng Tiểu Tinh trán nỗi gân xanh, cố gắng hết mức từ chối nhưng “ vị anh hùng không sợ chết” kia cứ nắm mãi không buông, nói gì là vừa thấy cô thì đã biết cô chính là người mà anh tìm kiếm lâu nay, cho dù có chết anh cũng không buông (anchan: chậc, chậc, anh nì nhiễm phim hàn quốc qué gòi)1 loạt những mẫu câu độc thoại hết sức sến rện được tuôn ra.

Đặng Tiểu Tinh khóe môi giật giật, cảm thấy dường như đã chạm đến giới hạn cực điểm, đang chuẩn bị dùng nắm đấm để kết thúc hành động tra tấn của anh ta thì đột nhiên 1 bóng đen từ đâu lao ra, giằng tay của Đặng Tiểu Tinh ra khỏi tay của ông anh nhiễm phim hàn quốc kia.

Là Lăng Ngạo Tuấn, anh ta nắm chặt tay của Đặng Tiểu Tinh, lôi cô ra khỏi tiệm cà phê, để lại ông anh kia độc diễn 1 mình.

Lăng Ngạo Tuấn thân hình lực lưỡng, thân cao chân dài, 1 bước của anh bằng 3 bước của cô, Đặng Tiểu Tinh bị anh lôi đi, bước thấp bước cao, chạy lẽo đẽo theo mà vẫn không kịp, lại thêm những người đi đường nhìn họ bằng ánh mắt kì lạ, Đặng Tiểu Tinh hận ngay bây giờ không thể có cái lổ cho cô chui vào. Bạn Đặng Tiểu Tinh da mặt mỏng, ghét nhất là bị người khác chỉ trỏ, nói này nói nọ. Vì bảo vệ danh tiết cả đời của cô, cô quyết định: Giằng tay ra khỏi tay anh.

Nói là làm, Đặng Tiểu Tinh ra sức rút tay ra khỏi tay anh nhưng không được, tay anh cứ như cái gọng kiềm kẹp chặt tay cô làm cô không thể thoát ra được.

Nhận thấy sự phản đối của cô, Lăng Ngạo Tuấn lữa ghen ngợp trời, nay lại bị cô thêm dầu vào lữa, anh không thương tiếc, lôi cô đi nhanh vào 1 con hẻm vắng gần đó.

(anchan: chết, chết, Tinh tỷ bị dẫn vào hẻm gòi, các nàng đoán xem chuyện gì sẽ xãy ra??? hắc hắc hắc * che miệng cười gian* )

Đột nhiên Lăng Ngạo Tuấn dừng hẵn cước bộ, làm Đặng Tiểu Tinh không kịp phòng hờ, cả người cứ thế đáp xuống tấm lưng to lớn của ai đấy.

Đặng Tiểu Tinh đau đớn nhăn cả mũi, cô tức giận rồi, cô trừng mắt nhìn anh, quát:

- Anh làm cái gì mà lôi kéo tôi đi giữa đám đông như thế, thật là mất mặt.

Anh không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn cô, “anh trừng mắt thì tôi sợ à, anh trừng tôi tôi trừng lại” Đặng Tiểu Tinh thầm nghĩ.

Tayvẫn không quên giằng ra khỏi tay Lăng Ngạo Tuấn. Thấy anh không có ý định buông ra mà tay cô đã ửng đỏ cà lên, lại còn đau rát nữa, Đặng Tiểu Tinh nóng máu mắng:

- Anh, tên khốn mau buông tay tôi ra, buông ra. Vừa nói Đặng Tiểu Tinh vừa ra sức kéo tay ra khỏi Lăng Ngạo Tuấn.

Giằng mãi mà chẳng ra, cô hung hăng lấy tay còn lại đánh anh, miệng ra sức mắng:

- Buông ra, tên khốn kiếp này, hỗn đãn… Ưm… Ưm.

Anh không những không buông cô, tay kia cũng nắm lấy cái tay không yên phận còn lại của cô, xoay người ép cô vào tường, dùng thân hình to lớn của mình chèn ép cô đến ngộp thở, sẳn tiện dùng môi để ngăn không cho cái miệng xinh xắn kia mắng chữi làm ảnh hưởng đến không khí.

Anh hôn cô, cái tên khốn này hôn cô. Đặng Tiểu Tinh trừng lớn mắt, không ngừng lắc đầu muốn tránh anh nhưng chẳng được.

Anh cuồng dã hôn cô, mang theo 1 chút tức giận, 1 chút trừng phạt, anh gặm lấy môi cô, ra sức chà xát, mút mạnh lấy. Cái lưỡi trơn tuột của anh nhanh chóng trườn vào môi cô, lướt quanh hàm răng đang kiên cố phòng thủ, anh ra sức cạy mở. Cô khó chịu vì bị anh chèn ép, lắc đầu nguầy nguậy, muốn tránh anh. Môi anh cứ áp chặt môi cô, 1 chút cũng không buông tha, cảm thấy môi dưới xót xót, đặng Tiểu Tinh lơ là phòng bị, anh nhân cơ hội này, tiến quân thần tốc, vào khoang miệng cô, ra sức càn quét hút lấy thứ dịch chất ngọt ngào của cô, dây dưa không dứt với cái lưỡi của cô.

Dường như gần 1 thế kỷ trôi qua, cô cảm giác như mình sắp chết vì ngộp thở thì anh buông cô ra, nhưng môi lưỡi vẫn cứ dây dưa, anh nhè nhẹ liếm láp đôi môi sưng mọng vì bị cắn của cô, động tác vô cùng ôn nhu cùng luyến tiếc.

Thân thể 2 người áp sát vào nhau, tạo thành 1 tư thế cực kì ái muội. Không biết từ khi nào 2 tay cô bị anh nắm chặt lại được thả ra, tay anh vòng sau lưng cô, ôm cô vào lòng.

Sau khi hô hấp được ổn định, Đặng Tiểu Tinh mới phát hiện bây giờ mình đang nằm trong vòng tay của anh, tim cô hẩng mất 1 nhịp, sau đó lại dồn dập như trống trận, tuy biết đây không phãi lần đầu hôn anh nhưng… Cuồng dã và bá đạo như vậy thì là lần đầu, cô phát ngượng với cái suy nghĩ ngu ngốc của mình, thẹn quá hóa giận, cô cố đẫy anh ra, nhưng vô ích.

Ôm cô 1 lúc lâu sau anh mới buông cô ra, tay anh nắm chặt tay cô, 2 người cùng sóng bước về nhà. “Mặc cho cô có vùng vẫy như thế nào, anh cũng không buông ra, đúng! cả đời cũng không buông.” Anh thầm nghĩ.

Đôi tay to lớn của anh thật ấm, nó mang lại cho cô 1 cảm giác yên bình, thật tâm cô mong muốn sẽ được đôi bàn tay này nắm chặt mãi, có 1 thứ gì đó ấm áp chảy vào lòng cô.
 

Bình luận

Back to Top