Vị trí hiện tại: Trang chủ > Tào Tặc
|
|
Tào Tặc

Tào Tặc

Thể loại : Quân Sự , Lịch Sử , Xuyên Không , Trọng Sinh
Tác giả :    Tình trạng : Hoàn thành
Nguồn :  Chưa biết  Ngày cập nhật : 25-10-17   Đánh giá : 7/10 56

Trong Luận ngữ, Khổng Tử có nói: "nhân chi sinh dã trực, võng chi sinh dã, hạnh nhi miễn" (Lẽ sống là phải ngay thẳng, chẳng ngay thẳng mà sống thì ấy là nhờ may mắn tránh khỏi tai họa mà thôi).
Nhân vật chính Tào Bằng trong truyện là một cảnh sát, sau khi phá án được vinh danh anh hùng, không ngờ kẻ phản bội trong vụ án đó lại chính là bạn thân mình, rồi bị bắn chết. Hắn trọng sinh vào nhà họ Tào thời Tam Quốc. Thử hỏi, như Khổng Tử nói thì có nên tiếp tục sống làm kẻ chính trực như kiếp trước rồi bị phản bội bởi kẻ thân, hay được trọng sinh vào thời loạn lạc là một may mắn cần phải biết nắm giữ?
Giữa thời tam quốc với bao anh hùng hào kiệt, nhân sĩ mưu cao, tác giả khắc họa nhân vật Tào Bằng chỉ là một kẻ tầm thường: văn không đặc biệt mà võ cũng không xuất chúng. Hắn không phải là một kẻ dũng mãnh vô địch vì đã có Lữ Bố, Triệu Vân, ai có thể hơn ; hắn không phải là một kẻ thông minh xuất chúng mưu lược tài giỏi vì đã có Khổng Minh, Bàng Thống, ai có thể bằng ; cũng không phải kẻ tham vọng lập bá nghiệp vì đã có Lưu Bị, Tào Tháo. Hắn chỉ có một điểm hơn bất kỳ ai thời ấy, một kẻ biết trước tất cả. Chính nhờ cái hơn người đó mà hắn đã từng bước đưa bản thân mình ngoi lên vị trí cao trong thời đại loạn lạc đó.
« Chẳng ngay thẳng mà sống thì chỉ là vì may mắn tránh khỏi họa mà thôi »... Nhưng may mắn có thực sự chỉ là do trời, hay tất cả đều trong sự tính toán tiên liệu của Tào Bằng ? Các bạn hãy cùng với nhóm dịch dõi theo từng bước chân của Tào Bằng trong thời đại loạn lạc này nhé. Truyện được chấm với 9.3 điểm với 2824 người bình chọn trên quidian, luôn đứng trong top lịch sử quân sự.
Chương 1: Kiếp sau đừng làm anh hùng
Chương 2: Sinh vào Kiến An năm thứ nhất
Chương 3: Ta sẽ kiên cường
Chương 4: Cửa hàng Thành Ký
Chương 5: Đại trượng phu giết người
Chương 6: Đại trượng phu giết người (2)
Chương 7: Đại bàng sẽ có ngày tung cánh
Chương 8: Dự tính tương lai
Chương 9: Người tới trong đêm tuyết
Chương 10: Tiếng gáy đầu tiên
Chương 11: Ta có chí bay cao
Chương 12: Đặng thôn ở Cức Dương
Chương 13: Tỷ tỷ
Chương 14: Đệ tử Lộc Môn
Chương 15: Ai cao quý hơn ai?
Chương 16: Ai cao quý hơn ai? 2
Chương 17: Ai cao quý hơn ai? 3
Chương 18: Phụ tử nói chuyện
Chương 19: Tân gia
Chương 20: Bễ
Chương 21: Bàng Đức Công
Chương 22: Long hình sưu cốt
Chương 23: Hỏa Thần Ca
Chương 24: Thiếu nữ nhà bên
Chương 25: Lời thỉnh cầu của Hồng nương tử
Chương 26: Quyền danh thái cực
Chương 27: Bách luyện cương đao
Chương 28: Tương Dương hào môn
Chương 29: Thành Cửu nữ
Chương 30: Tùy tùng
Chương 31: Binh lính Nghĩa Dương
Chương 32: Binh lính Nghĩa Dương 2
Chương 33: Binh lính Nghĩa Dương 3
Chương 34: Binh lính Nghĩa Dương (1)
Chương 35: Binh lính Nghĩa Dương (2)
Chương 36: Binh lính Nghĩa Dương (3)
Chương 37: Kiêu ngạo bất tử
Chương 38: Nông phu và rắn độc
Chương 39: Cảm giác nguy hiểm
Chương 40: Uyển thành hiến đao
Chương 41: Biến đổi lớn ở Uyển thành
Chương 42: Một đao kinh hoàng ở Uyển thành
Chương 43: Uyển thành thất thủ
Chương 44: Uyển thành theo con đường nào
Chương 45: Lựa chọn nơi Uyển thành
Chương 46: Ác đấu nơi Uyển thành
Chương 47: Đồi cao nơi Uyển thành
Chương 48: Lực sĩ ở Uyển thành
Chương 49: Uyển thành kết thúc
Chương 50: Hạ Hầu Lan
Chương 51: Hạ Hầu Lan (2)
Chương 52: Trong doanh trại Tào Công, ai có thể là tướng?
Chương 53: Đồng hành
Chương 54: Về nhà
Chương 55: Vườn đào của nhà họ Trương
Chương 56: Vui và buồn
Chương 57: Bình tĩnh sao?
Chương 58: Chuyện vui nhất của đời người
Chương 59: Chuyện vui nhất của đời người (2)
Chương 60: Nhận rõ thân phận của mình
 
Loading
 

Bình luận

Back to Top