|
|

Chương 10


Đại ca Li gia nói muốn tá túc một đêm, lần 'mượn'(*) này bất tri bất giác 'mượn' luôn cả tháng. Y vô thanh vô tức như một kẻ không bận chuyện gì mà ở lại.

Tô Phàm chậm chậm chạp chạp nghĩ, người ta muốn ở thì liền cho phép y ở, làm sao còn có tâm tư cản người? Quản Nhi sang tạm trú nhà Vương thẩm, sáng sáng có người qua nhét cục đường vào trong tay nó khom lưng xuống hỏi nó: "Đại biểu ca của Tô gia đó kết hôn chưa? Trong nhà có bao nhiêu mẫu đất? Hay là mở cửa hàng?"

"Chưa na, Chưa na. Mai mối sắp san bằng bệ cửa rồi, người ta còn chưa có coi trúng ai!

"Bao nhiêu mẫu đất? Ha ha, cái gì gọi là mấy mẫu đất? Bình thường là nói như thế nào nhỉ? Cái hắn gọi là nhà đó có ruộng tốt ngàn khoảng, ngàn khoảng lận biết không? Ngươi xem người ta giống như nhà ngươi quanh năm làm ruộng à? Làm ruộng thì sao có thể phát tài?

"Nhà bọn họ đúng là mở cửa hàng, bán áo da, áo da đó biết không? Cũng không phải cái áo da dê cũ mèm ngươi mặc trên người đâu. Người ta làm chính là cho Hoàng hậu nương nương trong cung mặc, lông chồn! Tổng cộng mới có vài món như vậy, Hoàng thượng một bộ, Hoàng hậu một bộ, còn lại là mấy cái khăn quàng cổ, những thứ này nếu không phải được sủng ái khóc đến khàn giọng cũng không có sờ được đâu! Ngươi nói hắn làm chính là cái sinh ý gì?"

Tiểu hồ ly nhét một miệng đầy đường khoác lác, khoác lác đến người ta sửng sốt sững cả ra, vì thế ngày hôm sau lại nhồi thêm một vốc đường hỏi tiếp: "Vậy hắn thích dạng cô nương nào? Ngươi nhìn xem phải Nghênh Hương tỷ tỷ không?"

Chỉ có Li Lạc trải qua thật là gian nan, buổi tối quấn quýt lấy Tô Phàm muốn Li Thanh rời đi.

Tô Phàm khó xử nói: "Y không phải là anh của ngươi sao?"

Li Lạc không tìm ra cớ, cúi đầu gặm trên môi Tô Phàm. Còn muốn tiến thêm bước nữa, đã bị Tô Phàm đẩy ra. Tiểu thư sinh đỏ mặt ngó lên ván cửa ở buồng trong, "Đừng làm rộn, trong nhà có khách."

Quay đầu tạt nguyên một chậu nước lạnh, làm Li Lạc xốc chăn nhảy xuống giường, đưa tay đập lên trên cái ván cửa đó.

Cánh cửa lúc này chợt mở ra, Li Thanh thẳng tắp đứng ngay trước mặt, "Có việc gì?" Trong lòng bàn tay hàn quang chợt lóe, chính là Khổn Tiên Tác.

Tay Li Lạc vung lên cứng ngắc giữa chừng liền thay đổi đường đi, lộn trở lại sờ sờ cái mũi mình, nói cũng nói thật hàm hồ: "Cái này... Tô Phàm bảo ta tới hỏi ngươi một chút, cái này... Ngày mai muốn ăn thứ gì?"

Li Thanh nói với Tô Phàm: "Tô tiên sinh khách khí rồi, mấy ngày nay cũng rất tốt, không dám làm phiền tiên sinh lo lắng." Ngược lại giáo huấn Li Lạc: "Đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện ăn, khi xuống núi ta đã nói với ngươi thế nào? Đều quên cả rồi?"

Ban ngày, Tô Phàm và Quản Nhi phải đến học đường. Tô Phàm chung quy không yên tâm trong nhà, sợ hai huynh đệ bọn họ lại xảy ra chuyện.

Chạng vang về nhà xem, quả nhiên, gà cũng bay hết lên đầu tường, trên tường gian chính thêm mấy vết móng vuốt, Li Thanh đang nâng chung trà ngắm mặt trời lặn, mà Li Lạc thì thường xuyên bị trói lại quỳ trên đất, hình như bị hạ phép gì đó, ngay cả há miệng cũng không được.

Buổi tối cởi y phục xem xem, trên sống lưng lại đan xen từng đường từng đường lằn đỏ, miệng vết thương cũng không sâu lắm, đắp thuốc qua hai ngày là khỏi, ngay cả sẹo cũng không lưu, nghĩ thấy cũng là đã nương tay vài phần.

Tô Phàm lúc đầu sợ hãi, sau đó thì cũng dần quen, chỉ là vẫn đau lòng như trước: Trên đời này có huynh đệ nào chung sống với nhau như vậy?

Tiết trời cuối xuân đầu hạ rất tốt, rảnh thì an vị dưới giàn hoa tử đằng trong vườn đọc sách. Bày dưới giàn một cái bàn trà nhỏ cùng hai cái ghế, đọc sách cũng được trò chuyện cũng hay, mệt thì uống chén trà, đều thật thoải mái.

"Giàn hoa này trái lại thật tinh tế." Li Thanh bước đến cạnh bàn ngồi xuống ghế còn lại, trong miệng khen: "Tiên sinh thật có nhã hứng."

Tô Phàm cười ngẩng đầu từ trong sách, "Đều là Li Lạc làm cho."

Vừa nói vừa nhìn bóng người nọ đang ngồi xổm trước chuồng gà cho gà ăn, chỉ thấy cánh tay hắn khẽ động một chút, chắc là đang trộn mỡ bò và gạo trong chậu, không nhìn thấy bên mép có phải có nước miếng chảy ra hay không.

"Trước đó cũng không thấy y lên tiếng, từ học đường trở về vừa vào cửa liền nhìn thấy thứ này."

Gió nhẹ thổi qua, hoa tử đằng trên giàn nở thật nhiều, đóa hoa màu tím hình dạng như chuông đồng từng cụm từng cụm xuyên thành chuỗi, khoan thai đong đưa trong gió.

Khi đó còn chưa trổ hoa, dây leo màu xanh quấn vòng trên giá trúc màu vàng, hồ ly đang tựa vào giàn vọt tới trước mặt y cười nheo con mắt vàng nhạt lại, "Thư ngốc tử, đừng có nói bổn đại gia ở suốt bên cạnh ngươi chỉ biết ăn không ngồi rồi."

"Thiết, đều là dùng pháp thuật, cũng không phải một mình ngươi tự tay làm toàn bộ." Quản Nhi nhảy ra vạch trần hắn.

Li Lạc cũng không hoảng, chỉ vào cái nút dây thừng ở trên giàn lớn tiếng nói: "Đấy là bổn đại gia tự mình làm cho."

Nụ cười, từng chút từng chút hiển lộ trên khóe môi Tô Phàm, "Y... Li Lạc y quả thực đối xử với ta tốt lắm. Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên có người làm loại chuyện này cho ta."

"..." Li Thanh nhìn Tô Phàm, sắc vàng trong mắt tựa mờ tựa rõ, "Đây là lần đầu tiên ta nghe nói tên hỗn đản ấy biết lo nghĩ cho người khác."

Vị dầu vừng bên cạnh bay tới sát vách, gà nhà Vương thẩm láng giềng đều gom lại bên này tường "Cục cục", "Chít chít" mà kêu không ngừng.

"Phụ mẫu của ta và Li Lạc sớm đã không ở lại, phụ thân nói người bị sự vụ trong tộc phiền phức đủ rồi, liền mang mẫu thân đi vân du. Phụ mẫu thật có trách nhiệm phải không?

"Khi đó Li Lạc vẫn còn là hồ hình, ta lại chưa qua tuổi trưởng thành. Cái gì cũng không hiểu, sự vụ trong tộc, chuyện Li Lạc, cái gì cũng đều không hiểu, cái gì cũng phải dựa vào một mình ta giải quyết. Ta không có cách nào chú ý cả hai nơi, cho nên... cho nên một thời gian rất dài ta cũng không biết Li Lạc đang làm gì.

"Chúng ta là huynh đệ ruột, nhưng mỗi lần hắn gặp rắc rối ta đều là người cuối cùng được biết, thường thì sau đó, tất cả mọi người đều nhìn ta, xem ta đây một vị Vương sẽ xử trí đệ đệ của hắn như thế nào, có thể hay không làm việc thiên tư? Có thể hay không thiên vị? Có thể hay không bao che khuyết điểm?

"... Trong thú tộc, cậy mạnh hiếp yếu, kẻ nhanh sống sót là quy luật vĩnh viễn, cho dù là Vương tộc cũng vô pháp thay đổi. Ôn nhu đối với chúng ta mà nói là điều hư ảo, ngay cả mình cũng không thể chú ý, làm sao còn tâm tư đi yêu mến kẻ khác."

"Có lẽ, những điều này y cũng biết." Tô Phàm nhớ đến ý cười trên mặt hắn đêm đó khi say.

Li Thanh vuốt cằm, ánh mắt nhìn Li Lạc ở cách đó không xa, "Trận thiên lôi lần ấy là thiên kiếp của hắn, có thể khiến cho hắn gặp gỡ tiên sinh thật sự là may mắn ba đời của hắn. Phái hắn xuống núi cũng là tâm tư ta, nhân gian mặc dù không thể bằng hắn ở trong núi, nhưng khiến cho hắn nhiễm chút ôn nhu cũng hay."

Li Thanh quay đầu nhìn Tô Phàm, nụ cười có hơi khuất lấp. Tô Phàm bị con mắt sắc vàng của y nhìn chăm chú, trên mặt tức khắc nóng lên, ấp úng không biết mở lời như thế nào.

"Li Lạc hắn chưa bao giờ được người ta đối xử tử tế qua như vậy, gặp dịp thì chơi, thân mật giữa mâm tiệc cuối cùng là giả dối. Mấy ngày nay ta đều nhìn vào trong mắt, tiên sinh ngài thật sự đối xử tốt với hắn, có lẽ tên hỗn trướng đó cũng hiểu được. Li mỗ không thay hắn báo, chỉ ở nơi này trước tạ quá tiên sinh. Thế gian dù có ngàn thứ vạn thứ cầu không được, bình bình đạm đạm mà qua cả đời không hẳn không phải là một loại hạnh phúc. Tô tiên sinh ngài nói xem?"

Chuyện bị y nhìn thấu, trên mặt Tô Phàm nóng càng lợi hại hơn. Li Thanh thấy y lúng túng cũng không nói tiếp nữa, chỉ nhẹ nhàng cười nhìn.

Li Lạc bên kia đã cho gà ăn xong, phủi phủi bụi dưới vạt áo đi qua bên này. Li Thanh vội thu lại nụ cười, lại bày ra khuôn mặt của Vương một tộc.

Tô Phàm trông thấy, không khỏi khe khẽ thở dài.

Ban đêm đi ngủ, Li Lạc trước sau như một tấp tới vơ lấy Tô Phàm, Tô Phàm ở trước ngực hắn thấp giọng nói: "Đại ca ngươi y cũng là nhớ ngươi, sau này ở trước mặt y đừng có nói càn ngỗ nghịch với y như vậy nữa."

Li Lạc không lên tiếng, ôm Tô Phàm càng chặt hơn. Thật lâu sau mới nói: "Ta biết."

Sau đó lại bồi thêm một câu: "Miễn là hắn không có nói chuyện ngỗ nghịch ta nữa."

Tô Phàm lại là bất đắc dĩ.

***

Sáng sớm hôm sau khi thức dậy, cửa buồng trong mở ra, giường chiếu, chăn đệm đều chỉnh chỉnh tề tề, tìm trong phòng ngoài phòng một vòng, duy chỉ Li Thanh là không thấy. Trên mặt bàn gian chính chặn một tờ giấy.

"Ngu đệ không tốt, Tô tiên sinh nên quản thúc nhiều hơn. Hỏa lưu li một viên, là vật của tiên gia, có khả năng kéo dài tuổi thọ, Tô tiên sinh đừng quá lo lắng, an tâm ăn vào là được."

Li Lạc cầm hạt châu đỏ trên bàn đưa tới trước mặt nhìn kỹ, lửa đỏ rực rỡ, đặt trên lòng bàn tay, xa xa nhìn xem giống như một đốm lửa, bên trong lại toàn thân trong suốt, bên ngoài ẩn ẩn một tầng sáng đỏ, soi đến cả bàn tay trắng nõn cũng phiếm hồng theo.

"Thứ này chưa từng thấy qua, truyền thuyết ba ngàn năm mới luyện ra được ba viên, phàm nhân ăn vào có thể trường sinh bất lão."

"Này... Quá quý giá..." Tô Phàm nghe xong giật nảy người, "Ta... Đệ tử làm sao mà nhận được?"

Li Lạc không nói lời nào, chuyển tờ giấy qua cho Tô Phàm xem.

"Việc này cũng không phải vì Li Lạc, là Li mỗ yêu cầu quá đáng, vạn mong tiên sinh chấp nhận."

Tô Phàm lặng lẽ, nhớ đến hôm qua y cười cười nói rằng: "Thế gian dù có ngàn thứ vạn thứ cầu không được, bình bình đạm đạm mà qua cả đời không hẳn không phải là một loại hạnh phúc." Khi đó không chú ý, lúc này ngẫm lại, nụ cười trên mặt kia, khẩu khí nói chuyện kia, rõ ràng là xúc động lộ ra.

Ngẩng đầu nhìn Li Lạc, Li Lạc ôm chầm y, "Ngươi không muốn cùng ta thật dài thật lâu sao?"

"Ta muốn." Nhắm mắt lại, thời gian này bề ngoài không có gì, nhưng trong lòng lại lo sợ bất an, mỗi khi chứng kiến mặt trời xuống núi thì bi ai khó nén. Ban đêm không ngủ được, có thể nghe thấy tiếng thở dài của Li Lạc, càng trở nên không ngủ được.

"Vậy ngươi còn do dự cái gì?"

"Ta..." Tô Phàm chần chừ, "Thứ quý giá như vậy..."

Lời còn chưa nói xong, môi của Li lạc đã dán lên, giữa lúc đôi môi tương giao có cái gì đó đút vào, hắn hơi đẩy tới, liền rơi thẳng xuống yết hầu.

Dưới bụng hơi nóng lên, Tô Phàm ngọ ngoạy muốn bảo Li Lạc buông ra. Li Lạc gắt gao siết đôi tay y nhất định không thả, hơi tách rời một khoảng, có thể nhìn thấy trong con mắt đen láy của Tô Phàm có bóng mắt vàng nhạt của mình.

"Bổn đại gia bất chấp hạt châu này là hắn lấy đâu ra, cũng không tính toán thứ này quý giá bao nhiêu. Tô Phàm, Tô Phàm, ta chỉ là muốn luôn được cùng với ngươi, luôn luôn cùng với ngươi, ngươi hiểu không? Nhớ rõ bài thơ 'Thượng tà' ấy không, ngươi chẳng phải nói ngươi tin sao? Hửm?"

Tô Phàm ngốc lăng nhìn ánh mắt Li Lạc, "Chuyện vĩnh viễn sánh cùng thiên địa, không vĩnh viễn sánh cùng thiên địa, không ai biết."

Đó là lời hắn, vẫn luôn nhớ đến bây giờ.

"Vậy theo ta cùng đợi cho đến khi vĩnh viễn sánh cùng thiên địa, chúng ta cùng nhau xem xem có thể hay không."

...

Tiểu hồ ly đúng lúc ôm một tay đường quả chạy vào, vội vàng ném đường, dùng hai tay che mắt lại còn hơi chừa ra một khe hở, "Nha! Trời sáng bảnh, các người không xấu hổ ta còn xấu hổ mà!"

Gà mẹ ở trong vườn đang dẫn đàn gà con tản bộ, vỗ cánh chạy tới mổ viên đường trên mặt đất, tiếng kêu "Cục cục" hòa cùng tiếng chim hót trên đại thụ ngoài sân. Có đứa bé vừa chạy vừa nhảy lướt qua tường ngoài vườn, trong miệng đọc bài học hôm qua tiên sinh vừa dạy.

Hỡi trời, ta muốn cùng người tương tri trường mệnh chẳng phân ly.

Núi chưa mòn, sông nước chưa cạn, đông sấm rền, hè mưa tuyết.

Trời đất hợp thế mới tuyệt cùng người.

===Hoàn===

(*) Tá túc: tá = mượn; túc = chỗ ngủ.

^_^ Đã hoàn rồi, lại một truyện đã hoàn. Ta thật là mỉm cười hạnh phúc khi đọc tới dòng cuối cùng. Hạnh phúc thật viên mãn! ^_^

Hẹn gặp lại mọi người trong phiên ngoại và 100 câu hỏi XD

Tiểu Hồ Ly Nhật Ký

(Nhật Ký Của Tiểu Hồ Ly)

Năm Đinh Hợi tháng ba ngày ba, hôm nay là một ngày nắng.

Tiên sinh dạy chúng ta một bài thơ, tên rất quái gở, gọi là "Thượng tà". Ta học lâu lắm, không thuộc được. Tiểu Tứ đọc mấy lần đã thuộc, tiên sinh liền xoa đầu nó, khen nó thật thông minh. Ta thấy Tiểu Tứ cúi thật thấp mặt đỏ ửng. Hừ, ngày mai gọi thêm Ngũ Nhi và Đậu Tử, cùng đánh nó một trận.

Tiên sinh hôm nay mua cánh gà vụn ở Phượng Hoàng Hiên cho ta. Đúng, là mua cho ta. Tiên sinh thật thương ta, thối hồ ly ức hiếp ta, người luôn giúp đỡ ta.

Cánh gà của Phượng Hoàng Hiên ăn rất ngon, ăn khắp thị trấn, vẫn là chính hiệu nhà bọn họ, lỗ trấp nêm thật vừa miệng, ngẫm lại đã thấy thơm ngon. Kết quả, lúc ăn cơm, bị thối hồ ly đoạt mất hơn phân nửa.

Thối hồ ly là con hồ ly hư hỏng nhất, hắn cứ dán lấy tiên sinh mãi, không cho tiên sinh dạy ta học, không cho ta trèo lên đầu gối tiên sinh, còn hay đoạt cánh gà với ta. Hỏng hết! Còn nói, đại nhân không tranh với con nít, hắn mỗi lần cũng đều đoạt với ta. Hừ, chờ ta trưởng thành rồi, ta nhất định sẽ cướp về toàn bộ, bất luận là cánh gà hay là tiên sinh.

Bọn họ nói, Nhan Trạng Nguyên lại trở về, thăm viếng. Hắn năm trước chẳng phải đã về một lần ư? Tại sao còn về nữa? Ha ha, thối hồ ly nhất định lại muốn cào tường rồi.

***

Năm Đinh Hợi tháng ba ngày bốn, mặt trời vẫn thật là to, nóng.

Tiên sinh hôm nay tiếp tục dạy chúng ta bài thơ quái gở tên gọi "Thượng tà" đó. Tiểu Tứ cũng đọc thơ hết một lần, tiên sinh hỏi nó cái gì nó cũng đáp được.

Khi tan học, ta và Ngũ Nhi, Đậu Tử chặn nó trên đường nhỏ hung hăng đánh một trận. Hừ, bảo ngươi sau này còn dám khoe mẽ nữa.

Nó luôn không hô gọi người, cũng không khóc, ta thấy nó cứ trợn tròn mắt, mở rất tròn rất tròn.

Ta thấy được thối hồ ly ở trên cây. Hắn tựa vào đầu cành, gặm trái cây. Lá cây màu xanh lục, trái cây màu đỏ, hồ ly màu trắng, màu vàng đích thị là mắt hồ ly.

Ta biết hắn đang nhìn tiên sinh, bởi vì khóe miệng hắn đang nhoẻn lên. Chỉ có khi nhìn tiên sinh, hắn mới có thể cười đến ghê tởm như thế. Thối hồ ly, đường tưởng rằng ngươi ẩn thân sẽ không ai thấy được ngươi, ta gần đây luyện công luyện rất là cần mẫn.

Bọn họ nói Nhan Trạng Nguyên ba ngày sau sẽ đến. Thối hồ ly gần đây hơi nhiều lời, hắn vốn đã nói nhiều, lúc này càng ồn ào, chỉ có tiên sinh mới chịu được hắn.

Khi ta viết chữ, tiên sinh đều bị hắn ôm nghe hắn nói chuyện. Hắn ôm rất chặt, ta cũng nhìn ra, hắn đang khẩn trương. Mỗi lần tới thời điểm nghe nói Nhan Trạng Nguyên sắp về hắn đều rất khẩn trương. Cho nên, ta mỉm cười, bị hắn nhìn thấy. Thối hồ ly cư nhiên lấy hạch đào ném ta! Đầu đau quá, sưng lên rồi. Ô ô, tiên sinh, thối hồ ly ức hiếp ta.

Ta mơ thấy tiên sinh dẫn ta đi ăn tiệc cơ động ở Nhan gia, có một cái chân gà thật to thật lớn. Lúc này đây, thối hồ ly không có đoạt với ta. Bởi vì, trong mơ không có hắn.

***

Năm Đinh Hợi tháng ba ngày sáu, thời tiết thật tuyệt, có gió.

Hoa đào nở thật hồng, cánh hoa bị gió thổi rụng, liền trôi nổi trên mặt sông xanh biếc. Nhan Trạng Nguyên mặc một thân sam tử vàng hơi đỏ, ta còn là thích hắn mặc thân quan bào đỏ sẫm hồi năm ngoái, đứng cạnh cây liễu xanh um, tôn lên cây quạt tuyết trắng tuyết trắng trong tay.

Ta thấy được Tiểu Tứ trong đám người, khóe môi nó vẫn còn sưng, đó là do ta đánh. Nó ngây người ngẩn ngơ nhìn chòng chọc vào Nhan Trạng Nguyên. Ngu ngốc, thật cho rằng mình đọc thêm đôi quyển sách là có thế đậu Trạng Nguyên rồi.

Thối hồ ly vẫn luôn nắm tay tiên sinh, tiên sinh đỏ mặt. Hồ ly nói hắn sợ tiên sinh đi đâu mất.

Thiết, hắn rõ ràng là sợ tiên sinh thấy Nhan Trạng Nguyên sẽ không thèm muốn hắn nữa. Thối hồ ly, cãi bướng.

Trưởng lão nói, kẻ nói dối bừa trên đầu sẽ sinh lở loét. Hừ, hắn sớm muộn gì cũng sẽ có ngày lở loét toàn bộ cái miệng, rốt cuộc ăn gà không nổi nữa. Tới lúc đó rồi, ta muốn cầm một chén canh gà thật đầy, ngồi ở trước mặt hắn từ từ, chậm rãi ăn, cho hắn thèm chết!

***

Năm Đinh Hợi tháng ba ngày bảy, ta ngẩng đầu nhìn trời, một đám mây thổi qua, giống như kẹo đường.

Dưới tàng cây đại hòe ở Nhan gia trong trang mở tiệc cơ động, tiên sinh dẫn ta cùng thối hồ ly theo ăn tiệc. Nhan Trạng Nguyên vẫn là mặc thân y phục sam tử vàng hơi đỏ sáng lóng lánh kia.

Tướng mạo hắn nhìn rất tốt, thật sự. Tuy nhiên tiểu gia sau khi lớn lên rồi nhất định so với hắn sẽ càng tuấn tú hơn. Có điều, người như vậy hẳn có thể làm cho nữ nhi bảo bối của Hoàng đế lão nhân hợp ý chứ? Sao mà còn chưa nghe nói hắn muốn cưới vợ đây? Ta cùng thối hồ ly sốt ruột ở trong lòng thay cho hắn.

Thối hồ ly hôm nay không mặc thân sa y trắng sáng ngời đó của hắn, áo khoác hắn là màu xanh nhạt, giống hệt như bộ kia của tiên sinh.

Bọn họ bưng tới một cái bát thật lớn, bên trong là một con gà mái rất mập đang nháy mắt với ta, hành băm xanh biếc, canh vàng óng ánh. Hai cái chân gà mập ú kia hình như là từ trong mộng của ta chạy ra, ta nhìn thấy nước miếng ta đang nhỏ giọt trên bàn, vội vàng trộm dùng tay áo lau đi.

Tiên sinh đang trò chuyện cùng Nhan Trạng Nguyên, hồ ly ở bên cạnh nghe. Ta lưu luyến từ trong bát canh ngẩng đầu lên, chiếc đũa đáng thương, sắp bị hắn gặm nát rồi, trên cái mặt bàn gỗ mới đóng của Nhan gia xuất hiện mấy vết cào ta không thể quen hơn được nữa. Ta dời mắt đi, thấy được Tiểu Tứ, đang lui tới giữa dòng người.

Quái nhân, nào có ai đang ăn cơm trong tay còn cầm quyển sách?

***

Năm Đinh Hợi tháng ba ngày mười, hoa đào ở đầu trang như nhóm lên một mảng lửa hồng, sắp bao phủ lá cây màu xanh lục. Trời hơi âm u, có lẽ chốc lát nữa sẽ có trận mưa to.

Hôm nay tan học rất sớm, thật tuyệt. Hẹn Ngũ Nhi, Đậu Tử bọn chúng cùng đi leo cây.

Ta ở trên đầu ngọn cây thấy được nhà Tiểu Tứ, tường trúc ly, nóc nhà kết cỏ tranh, nó ngồi trước bếp lò đang quạt lửa cái được cái không, mẹ nó bị bệnh, nó phải sắc thuốc cho bà.

Tiểu thư ngốc tử, mau ngừng xem sách đi, thuốc của mẹ ngươi sắp sắc khô queo rồi.

Hôm nay trong nhà bày ra một bàn đồ ăn, có thịt có cá có rượu, còn có cánh gà lỗ trấp. Thối hồ ly dùng đũa khẽ cái tay ta vươn tới bát cơm, đau quá! Hắn nói, phải đợi tiên sinh về cùng ăn. Đêm nay, tiên sinh đi hẹn với Nhan Trạng Nguyên.

Sau đó, bầu trời tối đen, trời mưa, thức ăn đều lạnh. Tiên sinh cũng vẫn chưa trở về, bụng ta đói đến kêu "ùng ục". Hồ ly bĩu môi không nói lời nào, vẻ mặt rất u ám, giống như bầu trời nháng sét rền sấm ở ngoài nhà.

Hoa đào ngoài cửa sổ bị nước mưa quất ướt đẫm, thối hồ ly rốt cuộc chạy ra cửa, xiêm y màu trắng của hắn chỉ chợt lóe lên trong mưa, đã nhìn không thấy được nữa.

Ta yếu đuối bò xuống bàn ăn, chậm chạp bắt đầu sửa chữa lại vết móng khắc đầy phòng. Ta là tiểu hồ ly đáng thương, ô ô... Bụng đói quá đi.

***

Năm Đinh Hợi tháng ba ngày mười một, ta tỉnh lại giữa ánh mặt trời sáng như vàng.

Trên hoa đào ngoài cửa sổ còn lưu lại nước mưa tối qua. Ta đưa tay nhẹ nhàng lay động, hạt nước lóe lên luồng sáng bảy màu liền rơi vào trong lòng bàn tay ta, lạnh quá.

Ta lại cản Tiểu Tứ ở trên đường nhỏ, trên người nó có một luồng hương thảo dược, khiến cho ta nhớ đến người mẹ đã bệnh chết kia của ta. Ta nói cho nó biết, khi sắc thuốc phải chuyên tâm, không thể xem sách; thảo dược phải ra phía sau núi phía nam hái; bã thuốc phải đổ ở trên đường lớn mới có thể mang bệnh đi. Nó mở to hai mắt nhìn ta, thật ngốc. Tâm tình cực tốt.

Ta hoàn hoàn chỉnh chỉnh mà học thuộc bài thơ quái gở tên "Thượng tà" nọ, tiên sinh xoa đầu ta, cho ta một khuôn mặt tươi cười. Ta hướng về phía đại thụ của học đường đắc ý cười, một miếng quả hồng nhỏ mạnh bạo đập vào trên trán ta. Thối hồ ly!

Tối hôm qua khi tiên sinh và thối hồ ly trở về, ta đã sớm ngủ. Ta về đến nhà, thấy một bàn thức ăn nóng hôi hổi. Ta lén lút mở hé cửa phòng bếp ra một khe, tay của thối hồ ly đang ôm thắt lưng tiên sinh. Ta không dám nhìn thêm nữa, trưởng lão nói, nhìn thứ gì không nên nhìn sẽ bị đau mắt hột, rất đau rất đau đó.

Có hương vị thơm phưng phức chui vào trong mũi ta, nước miếng bắt đầu không nghe lời từ khóe miệng trào xuống, trên bếp lò đang hầm một nồi canh gà lớn.

Này, này, các người đừng ôm nhau nữa, canh gà sắp hầm quá tay rồi! Canh gà của ta a... Ô ô...

Ta không khống chế được đẩy cửa ra...

Sau bữa cơm chiều, ta kéo chăn đi qua nhà Vương thẩm mập mạp sát vách, một bước quay đầu ba lần.

Thối hồ ly, rữa hồ ly, tử hồ ly! Là hắn sai, là hắn! Đều là lỗi của hắn! Ta bất quá chỉ vì một chén canh gà... Ô ô... Chờ ta trưởng thành rồi, ta nhất định sẽ cướp về toàn bộ mọi thứ, vô luận là cánh gà hay là tiên sinh. Nhất định! Nhất định!

***

Năm Đinh Hợi tháng tư.

...

Năm Đinh Hợi tháng năm ngày một.

Quản Nhi hài lòng thỏa mãn khép quyển vở lại, mở ngăn tủ ra, đặt nó vào tận cùng sau hũ đường. Tiểu hồ ly kiễng ngón chân, nhìn vào chỗ sâu trong ngăn tủ, lẳng lặng mà khoái trá.

Cùng lúc đó, hồ ly đang mãn ý ôm thư sinh ngồi trong vườn phơi nắng cho gà ăn, trong giây lát cảm thấy được một cơn ác hàn từ sau lưng dâng lên...
 

Bình luận

Back to Top