|
|

Chương 101


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tâm Ma không ngờ được Y Nhi lại ra đòn này, hắn trong lúc nhất thời lơ đãng đã để cho Thiên Ma có cơ hội nắm giữ sức mạnh của Thiên Nữ.

Dù vậy, Tâm ma vẫn không nao lòng, cười khằng khặc:

“Ngươi nghĩ chỉ với chút sức mạnh kia thì đủ sức đối địch với ta rồi sao?

Thiên Ma ngồi lì nơi đó, ôm lấy thân thể đã lạnh cứng của Y Nhi. Nàng đã để lại cuộc chiến này cho hắn, để cho hắn kết thúc tất cả.

“Ngươi đừng quên sức mạnh ngươi có được là do ta! Sức mạnh vô biên trong người của ngươi cũng là của ta! Ngươi không có! Ngươi không có bất cứ thứ gì cả!!!”

Thiên Ma không nghe những lời của Tâm Ma, hắn lúc này đã chết lặng, chìm trong hố sâu tuyệt vọng của mình.

Nàng đi rồi, thật sự bỏ hắn lại mà đi rồi…

Lần này, nàng không chết cùng hắn mà vì hắn hy sinh sinh mạng của bản thân mình. Cái chết vốn dĩ đã đáng sợ nhưng sống ở trên thế gian mà không có sự tồn tại của nàng còn đáng sợ hơn cả cái chết kia nữa.

Nhưng hắn vẫn sống, vẫn còn sống ở đây. Hắn phải trả thù cho nàng, sẽ thay nàng thực hiện mong ước của nàng…

Qua hồi lâu hắn mới lưu luyến buông thân thể Y Nhi ra, để nàng nằm ngay ngắn trên mặt đất lạnh giá.

– Chờ… chờ ta…

Hắn nhìn gương mặt bình thản như ngủ của Y Nhi mà đau đớn nói.

Ngay sau đó, hắn quay đầu đi, trong mắt hắn lúc này chỉ còn tràn ngập thù hận.

Thiên Ma đứng đối mặt với Tâm Ma, đây là lần đàu tiên trong đời của hắn đối mặt với tâm ma của mình, đối mặt với bản thể xáu xa khác của hắn.

“Mấy ngàn, mấy vạn năm qua, trong khi ngươi cứ trì trệ không tiến bước, ta đã có thể thoát ly khỏi gười rồi, đã không còn là một phần của ngươi nữa. Ta độc lập! Ta đã trở nên độc lập!!!”

“Ngươi nghĩ rằng ta là một phần tăm tối trong lòng ngươi sao? Vậy ngươi có biết trong suốt mấy ngàn, mấy vạn năm qua, ngươi luôn bị ta khống chế? Những gì ngươi làm, những gì ngươi gặp đều có một phần nhúng tay của ta trong đó…”

“Ngươi chỉ là kẻ thua cuộc! Luôn luôn là kẻ thua cuộc…”

Thiên Ma đưa mắt nhìn huyễn hình của Thiên Mữ đang đứng lấp ló bên cạnh mình, nó vẫn không thích ứng được việc nó đã bị thay đổi chủ nhân.

– Đây là nguyện vọng cuối cùng của nàng, dù ngươi có chán ghét hay không muốn đi nữa, cũng hãy hợp tác cùng ta, cùng ta chiến đấu. Chiến đấu để chấm dứt tất cả những bi kịch này…

Huyễn hình của Thiên Nữ không ngờ được Thiên Ma sẽ nói những lời như vậy với nó, đối với một đứa bé mà nói, sự thật rất đơn giản, nó không biết dối trá, chỉ có thể cảm nhận thâm tâm của người khác có thật lòng hay không. Và Thiên Ma trước mặt nó hiện giờ, địch thủ suốt ấy ngàn năm của nó đang thành tâm, thành tâm kêu gọi nó hóa thù thành bạn, cùng nhau chiến đấu, cùng nhau tạo ra một cái kết xem như tốt nhất.

Nó chần chừ, nhưng rồi cũng gật đầu, sát cánh bên Thiên Ma kia.

Khi bàn tay của hai người chạm vào nhau, năng lực của Thiên Nữ lần nữa được kích hoạt. Cột sáng trắng của Thiên Nữ lần nữa được sáng lên, chiếu rọi cả một vùng trời. Kết hợp với tâm tính của Thiên Ma, huyễn hình của Thiên Nữ trong thoáng chốc dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều, trở nên mạnh hơn rất nhiều.

Trong khi mọi người bên ngoài vẫn còn bàng hoàng không biết chuyện gì đang xảy ra thì cột sáng của Thiên Nữ kia lần nữa lại biến đổi từ màu trắng trong thuần khiết kia trong thoáng chốc đã đổi màu, dần dần chuyển sang màu đỏ của bi ai, ưu thương… cột sáng dần to ra, sáng bừng chưa từng có.

Tâm ma cũng không ngờ được sự tình lại diễn ra như vậy, nhưng có hối hận cũng đã muộn rồi.

– Hãy chiến đi! Trận chiến cuối cùng giữa ta và ngươi!!!

Huyễn hình của Thiên Nữ hợp nhất vào cơ thể của Thiên Ma. Cả hai cùng nhau rống lên một tiếng rồi tiến thẳng tới chỗ Tâm Ma đang đứng.

Một tiếng nổ vang trời nổ lên, cả cung điện bị lung lay sụp đổ. Tiếng động lớn tới mức ngoài phạm vi trăm dặm vẫn còn nghe thấy rõ ràng.

Đùng đùng đùng

Cuộc chiến diễn ra trong ma cung đó không ai biết được, bọn họ chỉ có thể nghe thấy những tiếng nổ từ xa vang lại, cũng không một ai dám tới gần xem xét. Họ chỉ có thể đứng khẩn cầu, mà cầu khẩn cho ai đây? Ai chiến thắng sẽ tốt hơn?

Ầm ầm ầm

Cột sáng đen đỏ trên bầu trời hết sáng rồi lại mờ, hết lớn lại nhỏ luân phiên thay đổi. Bọn họ chỉ có thể nhìn theo sự biến đổi của hai cột sáng đó mà suy đoán tình hình cuộc chiến.

Tâm ma lại tung thêm một đòn hiểm về phía Thiên Ma, Thiên Ma bị chấn bay về sau đâm sập mấy cột trụ trong cung điện mới dừng lại được.

“Ngươi là kẻ thua cuộc, mãi mãi cũng là kẻ thua cuộc mà thôi!!!”

Thiên Ma lồm cồm bò dậy, máu tươi theo miệng hắn trào ra, hắn nói:

– Ngươi là tâm ma do ta sinh ra, ta sẽ không bao giờ thua dưới tay ngươi được!!! Dù thời gian có trôi qua bao lâu, dù ngươi có mạnh đến thế nào, cũng vĩnh viễn không chịu thua!!!

Thiên Ma lần nữa dồn hết sức lao tới chỗ Tâm Ma đứng.

Dồn hết toàn bộ sức lực vào đòn quyết định cuối cùng.

Tâm Ma buông tiếng cười cợt trước sự cố gắng vô dụng của Thiên ma. Hắn đưa tay lên cao, ma khí liền tụ tập lên bàn tay đó rồi hóa thành một quả cầu hắc ám.

Tâm Ma bật cười khằng khặc nhìn Thiên Ma mỗi lúc một tới gần, vào lúc hai người chạm mặt nhau thì đó sẽ là giây phút Thiên Ma bị tiêu diệt.

Thế nhưng, khi tới thời khắc quyết định, đột nhiên Tâm Ma lại không thể xuống tay được.

“Tại sao…. tại sao lại như vậy?”

thienma101-1

thienma101-2
 

Bình luận

Back to Top