|
|

Chương 160: Hôn anh


Một giây đóng lại cửa phòng Liễu Uyển Nhi cố nén nước mắt rốt cục vỡ đê.

Trong đầu tất cả đều là cảnh Tô Lực Hằng ôm hôn Tử Quyên,nếu không yêu cô tại sao còn muốn dây dưa ?

Lúc này chỉ có nước mắt mới có thể xoa dịu nổi khổ trong lòng cô.

“Uyển Nhi.” Một tiếng hô nhỏ,Liễu Uyển Nhi nhanh chóng ngẩng đầu,là ai gọi tên thật của cô?

Chỉ thấy cửa sổ đứng một người chính là Vu Thiểu Đình.

“Anh Thiểu Đình.”Giọng có chút kích động,hắn có biết khi cô đang đau lòng,gọi tên Uyển Nhi đối với cô mà nói là rất an ủi.

Nước mắt của cô khiến Thiểu Đình đau lòng: “Hắn đã làm gì em?”

Cô không muốn nói,không muốn nói hình ảnh khiến cô đau,vọt tới trước mặt của hắn: “Chúng ta đi thôi,rời xa nơi này,không bao giờ … trở về đây nữa.”

“Ừ.” Giống như năm năm trước,Vu Thiểu Đình ôm lấy Liễu Uyển Nhi đứng trên cửa sổ.

“Các ngươi cho rằng còn có thể chạy trốn sao?”

Bỗng nhiên một giọng nói từ chỗ tối truyền đến,nhanh chóng quay đầu lại,Tô Lực Hằng đã đứng phía sau bọn họ.

Lúc này Tô Lực Hằng trong lòng tê liệt đau đớn,cô lại muốn phản bội mình giống như năm năm trước cùng người đàn ông này chạy trốn.

“Anh Thiểu Đình chúng ta đi.” Liễu Uyển Nhi gọi làm Thiểu Đình lấy lại tinh thần,lúc này mới phát hiện sắc mặt cô bé trong ngực kiên định lạnh lùng dị thường , trong lòng run lên,hắn nhạy cảm lập tức phát hiện có chuyện không bình thường.

Nhưng lúc này không quan tâm được nhiều,sau khi hắn tỉnh lại Lâm Cẩm Quyền đã kể cho hắn nghe tất cả chuyện xảy ra, ý nghĩ đầu tiên chính là tới Tô gia cứu cô,mà hắn cũng lập tức làm như vậy, hiện tại chỉ cần rời khỏi cửa sổ này bọn họ có thể vĩnh viễn cao bay xa chạy.

Vẻ mặt lạnh lùng của cô làm Tô Lực Hằng tâm lạnh như băng,vốn còn tưởng rằng cô có chút tình cảm với mình,bây giờ nhìn lại tất cả đều là ảo giác,là hắn tự mình đa tình.

Tô Lực Hằng siết chặt quả đấm: “Các người không thể đi.”

Vu Thiểu Đình cảnh giác nhìn người đàn ông nguy hiểm trước mắt,đơn đả độc đấu mình chưa chắc thắng được hắn,huống chi còn mang theo Liễu Uyển Nhi.

Nhưng việc đã đến nước này,vô luận thế nào hắn cũng muốn thử một lần,lui về phía sau hai bước,quay người lại đang chuẩn bị nhảy lên cửa sổ,bỗng nhiên nhìn thấy trong sân đã đứng đầy đàn em trong Lưu Xuyên Đường.

Liễu Uyển Nhi cũng nhìn thấy,tim nhất thời nguội.

Nhìn hai người họ cứng ngắc Tô Lực Hằng biết bọn họ đã thấy rõ hoàn cảnh.

“Tiểu Tiểu,em tới đây.” Đây không phải thỉnh cầu mà là ra lệnh.

Do dự một chút vẫn thoát khỏi lòng ngực hắn,không nhìn tới ánh mắt bảo “đừng” của Vu Thiểu Đình,Liễu Uyển Nhi không muốn liên lụy hắn,bởi vì cô biết người đứng ở trước mặt bọn họ đã hóa thành ma quỷ,hắn bây giờ chuyện gì cũng làm được.

Đi tới trước mặt của hắn,tay lập tức bị một lực lượng mạnh mẽ kéo,xương giống như sẽ bị bóp nát,cố nén đau đớn,giống như cánh tay không thuộc về cô,cô không muốn …bị hắn thao túng.

“Hôn anh.” Tô Lực Hằng vô cùng bất mãn trên người cô tản mát ra sự xa cách,đồng thời muốn biểu thị công khai chủ quyền trước mặt Vu Thiểu Đình,cô bé này là vợ hắn,đừng hòng cướp đi cô.

Giống như không nghe được lời hắn,ánh mắt Liễu Uyển Nhi dần dần rời rạc.
 

Bình luận

Back to Top