|
|

Chương 163: Ngược lại chọn một con đường riêng để đi


Tất cả giống như trở lại năm năm trước chẳng qua trong nhà thiếu một Vu Thiểu Đình,nhiều hơn một người giúp việc.

Thời gian dùng cơm tối

“Tiểu tử thúi này,chuyện kết hôn lớn như vậy cũng không nói với ta một tiếng,hại ngay cả hôn lễ của các ngươi ta cũng thể tham dự!” Dì Trương nói xong nghiến răng nghiến lợi,còn thiếu không đem chén trong tay đập xuống.

“Dì Trương.” Trong giọng nói Tô Lực Hằng mang theo cầu khẩn,lão nhân gia trở lại lại bắt đầu quở trách hắn,chưa từng ngừng lại hắn làm gì phạm nhiều sai lầm, khiến hắn không có chút uy trước mặt đàn em.

“Tiểu Tiểu,cháu ăn nhiều một chút,xem cháu gầy chưa kìa.”Dì Trương gắp thức ăn cho Liễu Uyển Nhi.

“Cám ơn.” Liễu Uyển Nhi thản nhiên nói.

Tô Lực Hằng cũng gắp cho cô một miếng cá,chờ mong nghe cô cảm ơn lại không nghe được cảm thấy có chút mất mác.

Sau khi dì Trương trở về,cô đã mở miệng nói chuyện nhưng vẫn không để ý tới hắn.

“Tiểu Tiểu,cháu phải dưỡng thân thể thật tốt,như vậy tương lai sinh ra con mới có thể khỏe mạnh.” Dì Trương vừa nói,bàn tay Liễu Uyển Nhi cầm chiếc đũa cứng một chút,vốn định nói với dì Trương cô và Tô Lực Hằng đã ly hôn nhưng nghĩ lại thì thôi,không nên giải thích,lão nhân gia nhất định không thể tiếp nhận chuyện bọn họ ly hôn,biết đâu đến lúc đó nga cả cô cũng bị trách.

Thật ra thì cả Tô gia trừ Liễu Uyển Nhi những người khác đều biết thật ra bọn họ không ly hôn,mà Tô Lực Hằng cũng đã nói cho cô biết,hiệp nghị ly hôn của bọn họ đã sớm biến thành đồ bỏ chôn xuống mặt đất mà cô hình như không nghe thấy.

Cẩn thận quan sát bà xã của mình,Tô Lực Hằng cảm thấy dì Trương nói rất có lý,mặc dù hắn không có kinh nghiệm về phương diện này nhưng biết người mẹ khỏe mạnh liên quan đến đứa con khỏe mạnh,xem ra hắn phải giúp cô bồi bổ thân thể,chuẩn bị kế hoạch tạo người của hắn.

Tô Lực Hằng hành động nhanh chóng ,buổi tối người giúp việc mua một đống đồ bổ từ ngoài vào,từ đầu bổ đến chân đem vào trong phòng Tô Lực Hằng cùng Liễu Uyển Nhi.

“Những thứ này cho em,sau này mỗi ngày đều phải uống đấy.” Tô Lực Hằng nói.

Không thèm nhìn đến đống đồ đó một lần,Liễu Uyển Nhi bò thẳng lên giường mình,đắp lên chăn,ánh mắt khép lại,ngủ.

“Bà xã,em đừng ngủ sớm như vậy,anh phải nói với em những món đồ này làm sao uống.”

Người này thật là mặt dày,đã ly hôn ai là bà xã của hắn! Liễu Uyển Nhi mắng thầm trong lòng,ngoài mặt một chút phản ứng cũng không có.

“Bà xã,em đừng ngủ.” Bất kể Tô Lực Hằng gọi cô thế nào,Liễu Uyển Nhi đều không để ý hắn.

Một người đơn độc Tô Lực Hằng rốt cục biết cô quyết tâm không chú ý đến mình,xem ra hắn phải thay đổi phương pháp.

Từ một đống đồ lặt vặt chọn ra một thứ hắn thấy rất quan trọng,xé đi nhãn ngoài,nhìn người trên giường nói: “Tô Tiểu Tiểu,em đứng lên cho anh.”

Bất động đúng không? Trực tiếp kéo cô ngồi dậy.

Bị buộc ngồi dậy Liễu Uyển Nhi rốt cục mở mắt,mặt không chút thay đổi nhìn hắn.

Nhét cái hộp vào trong tay cô: “Đây là hộp thuốc tránh thai ,sau này mỗi ngày uống một viên cho anh,đừng hòng muốn lén có con với anh!”

Dứt lời tắt đèn,nằm chết dí trên giường.Tô Lực Hằng trong lòng có chút đắc ý,những vật khác không sao ngày mai bắt đầu bảo dì Trương mỗi ngày nấu món bổ cho cô,để dì Trương dụ cô ăn.

Thả hộp thuốc‘ thuốc tránh thai ’ lên đầu giường,Liễu Uyển Nhi nằm xuống đưa lưng về phía Tô Lực Hằng,mặc dù biết hắn không thích mình nhưng tim vẫn có chút đau nhói,nếu như ghét cô tại sao không cho cô rời đi?

Không được rơi nước mắt,không được để hắn biết mình rất để ý,yên lặng tự nói với mình,cố gắng nhịn đi
 

Bình luận

Back to Top