|
|

Chương 173


Liễu Uyển Nhi và bốn người bảo vệ khẩn trương nhìn Tô Lực Hằng,hắn tại sao trở về rồi?

Những lời bọn họ vừa nói hắn nghe hết rồi sao?

Mắt liếc cửa phòng rất dày,chắc có thể cách âm?

“Bà xã,em đã về.” Mặt hắn không chút thay đổi bỗng nhiên lộ ra nụ cười sáng lạn,ngược lại nhìn sang bốn người bảo vệ”Các người cũng cực khổ,đi nghỉ trước đi.”

“Đại,đại ca,vậy chúng em đi trước.” Bốn đàn em lập tức bỏ chạy,không dám ở lại dù chỉ một giây đồng hồ.

“Tại sao anh về sớm thế?” Qua một hồi Liễu Uyển Nhi rốt cục tìm lại được chức năng tiếng nói.

Nụ cười của hắn quá rực rỡ,rực rỡ đáng sợ.

“Anh trở về lấy đồ.” Tô Lực Hằng đi tới bên cạnh Liễu Uyển Nhi,cằm lấy túi của cô”Hôm nay có xảy ra chuyện gì hay không?”

Giọng rất bình tĩnh ôn hòa thật giống như mưa sa trước mặt biển.

“Em chỉ cùng mấy người bạn uống cà phê thôi.” Trả lời vấn đề của hắn,Liễu Uyển Nhi cẩn thận thử dò xét”Ơ ~ anh vừa rồi đứng phía sau cửa sao?”

“Đúng vậy,có vấn đề gì sao?” Tô Lực Hằng nói rất nhạt.

Trái tim bỗng nhiên đập thình thịch,ánh mắt tránh trái tránh phải: “Anh nghe được rồi phải không?”

“Nghe được cái gì?” Tô Lực Hằng quay đầu hỏi.

Sợ chết cô,tại sao luôn vòng tới vòng lui,nếu như nghe được trực tiếp tiếng rống giận cũng không sao,cô đã quen nhưng lỡ như không có nghe được cô không phải tự chui đầu vào rõ khai hết tất cả sao,lại không cam lòng mở miệng trước.

Đúng lúc này chỉ nghe Tô Lực Hằng nói: “Công ty còn có việc anh đi trước.”

Két,đây là tình trạng gì?

Liễu Uyển Nhi nhìn Tô Lực Hằng cầm một túi văn kiện rời đi,thì ra hắn không biết gì hết.

Đi ra khỏi phòng chân bỗng nhiên dừng lại,Tô Lực Hằng xoay người nói với Liễu Uyển Nhi: “Bà xã,hôm nào có cùng bạn uống cà phê thì gọi anh đến,anh cũng muốn quen biết bạn của em.”

Ngu ngơ nhìn cửa phòng đóng lại,hắn có ý gì? Thật chỉ muốn biết bạn cô sao?

Cửa phòng đóng lại,trong nháy mắt nụ cười trên mặt Tô Lực Hằng lập tức biến mất,thật ra hắn không nghe thấy gì hết,lỗ tai của hắn còn không có thính đến trình độ đó.

Mới vừa rồi hắn trở về phòng lấy văn kiện rồi rời đi,vừa tới đại sảnh đã nhìn thấy Liễu Uyển Nhi cùng Vu Thiểu Đình đứng nói chuyện trước cửa khách sạn,trong lòng kinh ngạc sao Vu Thiểu Đình biết bọn họ ở đây?

Nhưng tinh tế nghĩ rất nhanh hiểu đây chỉ là vô tình gặp gỡ.

Bởi vì có đàn em ở đấy,hắn quyết định không lộ diện,mà trở về phòng trước…để xem sau khi trở về nhóc con kia có nói chuyện này với hắn không,kết quả hắn ngàn ám hiệu vạn ám hiệu,nhóc con chết tiệt kia vẫn ngậm miệng không nói!

Bọn họ thật có bí mật không thể nói với hắn sao? Mà cô cho rằng cô không nói hắn sẽ không biết sao? Hắn bộ không biết đi hỏi bốn tên cận vệ sao.

Trong hành lang bốn người đàn ông đang uống trà,chợt thấy Tô Lực Hằng mặt tối sầm đi về phía bọn họ,bàn tay cầm chung trà cứng đờ,thảm rồi, đến phiên bọn họ bị thẩm vấn
 

Bình luận

Back to Top