|
|

Chương 157: Giả Đùa Giỡn 2


Nghe lời nói của Gia Mậu, bên trong lòng của Thất Dạ trầm xuống.

Trước mắt, bên trong hoàng thành Lạp Ma, thế lực muốn đối phó, không chỉ có chỉ là Cổ Thành Nữu Luân và thành Đức Lan những người kia rục rịch ngóc đầu dậy! Hôm nay Nam Tuyệt Hiêu tới hoàng thành Lạp Ma, mà Trát Tạp Tây cứu Y Toa Bối Lạp – Hi Nhĩ. Hơn nữa, Mã Tu Tát Khắc Tư cũng ở đây làm rối loạn. Chiến tranh nội bộ trong Hoàng thành Lạp Ma luôn luôn có, mắt của người bên ngoài nhìn chằm chằm. Bọn họ, xác thực không thể có bất kỳ sai lầm nào.

Bọn họ, là muốn cho người bên ngoài một loại ảo giác. Để cho bọn họ cảm thấy, hôm nay gia tộc Ngõa La Luân bất hòa với gia tộc A Nhĩ Bá Đặc, tạo nên biểu hiện giả dối!

Cho nên mới phải diễn xuất như thế này!

Ha ha, mà bản thân cô, cũng là một người trong đùa giỡn, không phải sao?

Không biết là người nào đạo diễn kịch vui này, nhưng một khi đã đùa giỡn, ai cũng không có cách nào thoát ra ngoài.

"Gia Mậu." Thất Dạ nâng đôi mắt lên, ánh mắt lấp lánh mà nhìn chằm chằm vào Gia Mậu: "Anh đối xử với Y Toa Bối Lạp – Hi Nhĩ, là có nguyên nhân, phải không?"

"Em có phải muốn hỏi, tôi đánh em, là có nguyên nhân phải không." Gia Mậu cười như không cười nhìn Thất Dạ, con ngươi sâu thẳm, có ánh sáng trong trẻo lay động: "Nam Thất Dạ, muốn biết vừa bắt đầu tại sao tôi đối xử với em như vậy không? Không chỉ là vì muốn xác định rõ em đến cùng có phải bởi vì báo thù mà muốn đến hợp tác với tôi hay không, càng thêm bởi vì tôi vẫn luôn đề phòng em. Mấy năm nay, mấy Đại gia tộc bên ngoài, đưa không ít mật thám đến bên người chúng tôi. Đóa Hắc - Lợi Á, Y Toa Bối Lạp – Hi Nhĩ, Kỳ phu nhân là sủng cơ của hoàng tử Tát Khắc Tốn bị tôi giết chết ở đại điện Kaloka, hiện tại sủng cơ bên cạnh hắn Lâm Trại phu nhân, thậm chí là trong phủ thượng tướng chúng ta . . . . . . Em nói trước kia em làm hộ vệ , nên đối với loại chuyện mật thám như vậy, ít nhiều cũng biết chứ?"

Dĩ nhiên, vì ám sát mục tiêu mà che giấu thân phận mình, lẩn vào thành hộ vệ hoặc là những nhân viên làm việc khác tới ám sát người trong cuộc của cô, quá nhiều.

Thất Dạ gật đầu một cái, đột nhiên có chút hết ý kiến.

Sống ở thế giới kia, mệt mỏi, không ngờ, tới nơi này, càng thêm mệt mỏi. Tại cái thế giới đó, trừ bảo vệ khách hàng của mình là được, nhưng ở nơi này. . . . . . Không chỉ phải làm đùa giỡn, còn phải chịu đựng không phải đối xử với người, thật sự là quá khổ.

"Gia Mậu!" Lòng bàn tay cô vỗ khẽ lên cái trán, không còn hơi sức nói: "Anh nói cho tôi biết, thời điểm anh đá tôi, là cảm giác gì?"

"Tại sao muốn biết?"

"Anh nói hay không nói?"

"Cảm giác rất tệ." Gia Mậu dời người đi chỗ khác quay lưng về phía cô: "Nam Thất Dạ, coi như để cho tôi lựa chọn một lần nữa, tôi vẫn sẽ động thủ."

"Biết." Thân thể Thất Dạ co quắp lại nằm trên giường, cười có chút chua xót, nói: "Sự lựa chọn của anh, vĩnh viễn đều là danh lợi."

Hai tay của Gia Mậu vừa vắt chéo sau lưng, nắm thành quả đấm, quay mặt sang, ánh mắt sâu kín nhìn Thất Dạ.

Khóe mắt Thất Dạ thoáng nhìn về phía mặt của anh, nói: "Còn có một vấn đề."

"Hỏi đi!"

"Tại sao là tôi?" Khóe miệng Thất Dạ nhẹ nhàng quất một cái, ánh mắt hạ xuống quan sát anh: "Chẳng lẽ anh cũng không cho là, tôi cũng là mật thám được bọn họ phái đến. Thật ra thì tôi như bây giờ, chính là vì mê hoặc anh, mới có thể cố ý làm bộ dạng giống như mình là một người bệnh thần kinh, không nhớ quá khứ của mình sao?"

"Em không phải như vậy." Thân thể cao lớn của Gia Mậu, ngồi xuống bên cạnh giường hẹp, cười như không cười nhìn cô: "Nam Thất Dạ, tôi gặp qua rất nhiều người, nhưng cho tới bây giờ tôi cũng không nhìn lầm người!"

Cặp mắt sâu trong, ánh mắt của anh, một ánh sáng sâu kín, giống như rất rõ ràng, tự tin của anh.

Con ngươi Thất Dạ từ từ híp lại, đầu ngón tay đột nhiên bóp cằm người đàn ông một cái, nhẹ nhàng hừ một tiếng: "Anh tại sao có tự tin như vậy?" Mà nói đối với mình.

"Bởi vì tôi là Gia Mậu – Dương - A Nhĩ Bá Đặc."

"Mới vừa rồi sao?" Ánh mắt Thất Dạ nhìn về phía vị trí cửa phòng đầu kia, nói: "Mới vừa rồi vừa bắt đầu anh nói với tôi cái gì sợ, không sợ hãi ..., nhưng nếu anh là vì lôi kéo hoàng thành Lạp Ma, tại sao đột nhiên lại nói đến dã tâm của mình? Anh rốt cuộc là trung thành lại còn có dã tâm? Hơn nữa, tôi phát giác thời điểm anh mới vừa nói chuyện này, còn nhìn một chút cửa bên kia . . . . . . Anh có phải, dấu diếm tôi chuyện gì hay không?"

"Nếu Y Toa Bối Lạp – Hi Nhĩ trở lại chỉ là vì lấy tin tức, tôi tự nhiên muốn cho cô ấy một chút tin tức hữu dụng rồi, em nói đúng không?" Gia Mậu đưa tay nắm tay mảnh khảnh của cô, không có mùi vị gì cả cười cười, nói: "Chẳng lẽ em không cảm thấy, chơi như vậy rất tốt sao?"

Chơi thật khá là tốt, đó là anh chơi người khác, chỉ là anh bị người chơi sẽ không tốt!

Giọng điệu Thất Dạ thở dài, bỗng nhiên khom lưng, hôn lên mu tay của người đàn ông một cái.

Gia Mậu có chút ngoài ý muốn nhìn đến mặt cô.

"Gia Mậu!" Thất Dạ nâng hàm, môi đỏ mọng khẽ vểnh lên, nói: "Những việc làm của anh đối với tôi, tôi nhất định sẽ trả thù anh!"

"Tôi chờ!"

"Gia Mậu – Dương – A Nhĩ Bá Đặc, anh tốt nhất không nên có một ngày nghèo túng kia, nếu không. . . . . ." Thất Dạ nghiêng người, cánh tay dài vừa kéo dọc theo cổ của anh, đem cánh môi của mình sau khi dời đi khóe miệng, cúi đầu cười nhạo một tiếng: "Nhất định sẽ đem anh giẫm ở dưới lòng bàn chân chà đạp!"

Gia Mậu mím môi cười khẽ, lòng bàn tay bưng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, lưỡi dài vượt qua cánh môi của cô, xâm nhập hôn lên đầu lưỡi của cô.

Có lúc, người chính là cần mạo hiểm.

Mặc dù nói không biết kết cục có hay không có lợi, nhưng chỉ cần cố gắng thử qua, mới có thể biết, mình đi đường là chính xác hay là sai lầm!

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Hoàng thành Lạp Ma có một ngày lễ truyền thống, mỗi khi ngày cuối cùng của tháng mười, cả Hoàng Thành sẽ gặp cử hành lễ hội tập thể. Người của dân gian thích đến trên đường vui mừng, vừa múa vừa hát. Hơn nữa, có biểu diễn đông đảo, trò chơi. Ngày này, trong cung có tài trợ, tất cả đồ ăn trên đường đều miễn phí, chỉ vì khiến dân chúng trải qua một ngày lễ vui vẻ.

Nghe Tuyết Lỵ nói đến ngày này thì Thất Dạ vui vẻ. Gần đây bởi vì thương thế cô nghiêm trọng, vẫn luôn ở lại trong phòng, đối với chuyện tình bên ngoài đều không nghe, không hỏi thấy. Mắt thấy "Ngày đại chúng" còn có ba ngày nữa sẽ đến, cô liền lên kế hoạch phải ra khỏi được.

Gia Mậu đối với đề nghị của cô không có ý kiến gì, chỉ nói chính cô thích là tốt rồi. Thời gian này anh ít ở lại trong phủ, thường chạy đến ở trong quân doanh. Thất Dạ đoán chừng anh bận rộn quân vụ, nên cũng không quản anh khỉ gió gì. Chỉ là, Y Toa Bối Lạp gần đây lại đến gần cô, nói là đến "Ngày đại chúng", muốn cùng với cô cùng nhau đi chơi trên đường cái một chút.

Thất Dạ không cự tuyệt, đem chuyện này nói với Gia Mậu rồi, người đàn ông kia cũng không phản đối.

Kể từ sau khi Thất Dạ bị thương, quan hệ của Gia Mậu và Y Toa Bối Lạp hình như hòa hoãn một ít. Bộ dáng Y Toa Bối Lạp cũng rất vui vẻ, bên trong phủ thượng tướng, nhất thời có một không khí hài hòa. Giống như, đoạn không vui trước kia giữa bọn họ, cho tới bây giờ cũng không có xảy ra.

"Chị." Ở thời điểm chọn nón mũ quần áo để đi chơi trên đường, Y Toa Bối Lạp thay một bộ quần áo màu đen nhàn nhã nhìn Thất Dạ nói: "Gần đây thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc mỗi lần về trong phủ cũng đi nhìn chị, quan hệ của hai người giống như thật không tệ."

"Tạm được!" Thất Dạ soi gương chiếu chiếu, ánh mắt xuyên thấu qua kính diện bắn thẳng về phía ánh mắt của cô ta: "Có vấn đề gì không?"

"Không có." Y Toa Bối Lạp lắc đầu một cái, khóe miệng nhẹ nhàng nhấp hạ xuống, nói: "Chỉ là hai ngày trước em nói chuyện điện thoại với cha, người giống như. . . . . . Hi vọng chúng ta có thể cùng trở về thăm người." .

"Đó?" Thất Dạ trong lòng cười nhạt một tiếng, nghiêng mặt sang bên nhàn nhạt liếc xéo Y Toa Bối Lạp: "Như vậy ông ấy có nói, hi vọng trong chúng ta người nào trở về hay không?"

Y Toa Bối Lạp cắn cắn môi dưới, đầu ngón tay níu lấy vạt áo, không nói gì.

Đầu ngón tay Thất Dạ nhẹ nhàng đánh trúng lên tóc trên trán, không có mùi vị gì cả nói: "Cha hi vọng tôi trở về?"

Thúi lắm. . . . . . Ông ta mới không phải cha của cô! Chỉ là, hiện tại liền nhịn một chút trước đi!

"Ừ!" Y Toa Bối Lạp gật đầu: "Người nói đã thật lâu chưa gặp chị, người cũng chỉ hi vọng chị có thể có khả năng trở về một khoảng thời gian. Hơn nữa. . . . . . Nếu như về sau chị thật muốn đi theo thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, cũng có thể cùng cha nói rõ một chút mới đúng. Hơn nữa. . . . . . Chị, chẳng lẽ chị cũng không muốn một danh phận sao?"

"Danh phận?" Thất Dạ nâng lông mày lên, cười như không cười nhìn Y Toa Bối Lạp: "Muốn danh phận gì?"

Kiểu như, Gia Mậu là hạng người gì, cho là cô muốn danh phận, anh sẽ cho sao? Huống chi, Y Toa Bối Lạp làm như vậy, nhưng mà chỉ là muốn giật giây khiến cho cô mâu thuẫn thôi với Gia Mậu, tuyệt đối không phải là vì cô mà suy nghĩ. Vì vậy, mặt mày cô giương lên, thuận theo lời của Y Toa Bối Lạp hỏi lên.

Y Toa Bối Lạp giương con mắt, nhàn nhạt cười cười, nói: "Coi như không phải phu nhân thượng tướng, cũng có thể là cơ thiếp .... . . . . ."

Ở tinh cầu Tra Phỉ, có vài người chưa cưới vợ, người nữ chủ nhân cao nhất trong một nhà, chính là sủng cơ của nam chủ nhân. Cho nên, thật ra thì vợ và sủng cơ không có sự khác biệt gì lớn. Dù sao, nếu như cô ấy có thể có khả năng bắt được lòng của người đàn ông, bất kể cô ấy có phải vợ hắn hay không, hắn cũng sẽ hướng về phía cô ấy.

Thất Dạ nông cạn cười cười, nói: "Y Toa Bối Lạp, cô có hỏi qua thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc muốn danh phận sủng cơ như vậy hay không?"

Y Toa Bối Lạp sửng sốt, có chút giật mình nhìn đén mặt cô: "Chị, làm sao chị sẽ hỏi loại vấn đề này?"

"Loại vấn đề này thật kỳ quái sao?" Thất Dạ nhún vai một cái, nói: "Tôi muốn nếu như trước kia cô với thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc đại nhân lời nói rất tốt, coi như cô không phải nói, anh ấy cũng sẽ cho cô đi! Chỉ là. . . . . . Cô thật giống như cũng không lấy được ưu ái của anh ấy. Tôi nghe lúc trước anh ấy nói với cô mấy lời kia, hình như cũng không coi trọng cô!"

"Không phải như vậy ." Y Toa Bối Lạp nhướng mày, trong vẻ mặt kia tựa hồ tập hợp một chút tâm tình không vui: "Em ở bên cạnh anh ấy. . . . . . Cho tới bây giờ cũng chưa có nghĩ muốn địa vị gì. Em thật sự yêu thích anh ấy——"

"Thật lòng thương anh ấy sẽ không đặt anh ấy vào tình cảnh nguy hiểm." Thất Dạ khinh thường khẽ hừ nhẹ một tiếng, nói: "Y Toa Bối Lạp, so với thương anh ấy, cô yêu mình hơn."

Gò má của Y Toa Bối Lạp một hồi trắng bệch, muốn nói gì, lại liếc thấy trong gương phản chiếu hình ảnh vị trí ngoài cửa, một đôi ủng da xuất hiện, liền lập tức nói: "Chị, thật ra thì đơn giản là chị muốn thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc cho chị một danh phận thôi. Chị nói có thể quyến rũ anh ấy ở trên giường, chị thành công không?"

Thất Dạ nghe vậy, con ngươi co rút lại. Sau đó, cô ý thức được cái gì, nông cạn cười một tiếng, nói: "Không có, thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc nói, so với làm với tôi, thật ra thì anh ấy thích mình phát tiết hơn."


 

Bình luận

Back to Top