|
|

Chương 30: Ác Ma Đáng Ghét


Hai người đàn ông này cũng xuất sắc giống nhau, nhưng mỗi người một vẻ.

Bên trái là người đàn ông mặc trang phục nhàn nhã ở nhà, là Gia Mậu * Dương * A Nhĩ Bá Đặc. Vẻ mặt anh đạm bạc, nhưng thân không ngại nổi bật khí chất cao quý bất phàm tầng tầng từ trong tỏa ra bên ngoài, đôi mắt thăm thẳm mịt mù thanh nhuận như ngọc lạnh, ánh sáng lẫm liệt tinh nhuệ, làm anh vốn đã đầy dủ khí thế cường đại bị chèn ép càng tỏa ra vô cùng tinh tế.

Còn người đàn ông xuất hiện tại nơi này, giống như toàn bộ thế giới đều có chút thất sắc. Mà anh ta rõ ràng giống như chúa tể duy nhất của thế giới này, nguy hiểm, lại quyết tuyệt, rồi lại lười biếng mị hoặc, giống như một viên Thần tinh sáng chói lộng lấy nhất trong đêm tối, điên đảo chúng sinh.

Bên phải người này là người đàn ông mặc hoa phục quý giá, còn là Tát Khắc Tốn * Sơn * An Đức Liệt. Anh ta dung mạo tuấn nhã (đẹp trai lich sự), một thân quý khí bức người, thân hình cao lớn ngạo nghễ giống như cây Bach Dương lớn lên trong hoang mạc, thanh dật sâu sắc. Nhìn anh ta có hơi thở thâm độc, nhưng, toàn thân lại không che giấu được khí phách như cái loại hạc đứng trong bầy gà.

Cùng Gia Mậu xuất chúng như vậy đứng chung một chỗ, anh ta lại không kém chút nào, sức quyến rũ to lớn, đủ mê hoặc lòng người.

Đứng cùng mấy người đàn ông ưu nhã cao quý, giờ phút này Thất Dạ có vẻ cực kỳ nhếch nhác.

Hôm nay hai chân cô trần trụi không nói, trên người mặc áo ngủ màu trắng rõ ràng có chút quá lớn, làm thân thể nhỏ bé của cô càng tỏ ra thon gầy. Cô mới từ giường bò dậy, sợi tóc xốc xếch, như thành bụi cỏ dại. Khuôn mặt nhỏ nhắn mỹ lệ vốn rất là tinh xảo động lòng người, bởi vì mấy ngày qua bệnh nặng mà thật là gầy, tuy là mang lại cho người một càm giác điềm đạm đáng yêu, nhưng ở đây có hai người đàn ông có tuấn dung hoàn mỹ này, thật đúng là không ngừng thất sắc mấy phần đơn giản như vậy.

“Muốn đi đâu?” Con mắt Gia Mậu khép hờ, tầm mắt nhìn lên nhìn xuống đáng giá cô, đồng tử mầu sắc tối tăm, ánh sáng lạnh mảnh như tơ lóe lên.

Thời điểm bọn họ mới gặp gỡ, Thất Dạ trong nháy mắt bị họ dọa sợ, nhưng cô dù sao cùng là người ở trong mưa bom bão đạn đi ra, lại trải qua một lần trải nghiệm sinh tử, cho nên rất nhanh liền trấn định lại, giọng tỉnh táo lạnh nhạt trả lời: “Đổi gió.”

Tát Khắc Tốn hình như không hiểu cách nói của cô, nhỏ giọng lặp lại: “Đổi gió?”

Âm điệu sâu kín, nhẹ mà nguội lạnh, phiêu tán trong không khí như rượu cất lâu năm.

Hai mắt, mang theo hứng thú không chút che giấu, nhìn chằm chằm cô.

Bình tĩnh chống lại ánh mắt của anh ta, đôi mày thanh tú của Thất Dạ nhẹ nghiêng, gằng từng chữ: “Dạ. Đổi, gió.”

Khóe miệng Tát Khắc Tốn khẽ nhếch, mặt tối tăm, nơi đáy mắt lưu chuyển ánh sáng, phức tạp khó hiểu.

Không nói lời nào, nhưng còn hơn nói ra thiên ngôn vạn ngữ sắc bén.

Tuy là trong lòng kinh sợ, Thất Dạ cũng không quên nhắc nhở mình, địch không động ta không động.

Lấy tĩnh chế động, là làm một cấp hộ vệ tài nghệ dày công tu luyện.

“Tôi xem cô là muốn chạy trốn chứ?” Con mắt Gia Mậu thu lại, đôi môi mỏng hờ hững giương, một câu nói toạc tâm tư Thất Dạ.

Ác ma đáng ghét! Mẹ kiếp!!

Ở đáy lòng Thất Dạ nhẹ một tiếng nguyền rủa, hai tay bỏ sau lưng của cô nắm chặt thành quyền, mặt mày ngưng tụ, cắn răng trợn mắt nhìn Gia Mậu một cái.

Anh ta, quả nhiên cố ý muốn đem tội giết người đấy sang cô, lấy chiêu “mượn đao giết người” này đẩy hết mọi hiềm nghi trên người anh ta?

Mơ tưởng?

Gia Mậu * Dương * A Nhĩ Bá Đặc, nếu như anh thật sự ném tôi cho Tá Khắc Tốn, tôi nhất định sẽ kéo anh cùng xuống nước, từ đó để cho anh trở thành cái ọi người chỉ trích.

Trong lòng cười lạnh, khóe miệng Thất Dạ khẽ nhếch, môi anh đào hơi mở, độ cong mờ nhạt dần dần trồi lên: “Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, anh bây giờ là chủ nhân của tôi, nếu tôi tính muốn chạy, cũng nên chạy ở phía sau anh, tôi, nhưng mà tất cả chuyện gì đều nghe theo anh.”
 

Bình luận

Back to Top