|
|

Chương 33: Dịu Dàng


Đầu lông mày Thất Dạ nhíu chặt, giống như sợi dây thắt lại, không phân tán được nữa!

Ý nghĩ của cô rất rõ ràng, khi nhìn thấy mày rậm của Tát Khắc Tốn nhếch lên, đôi mắt lấp lánh nhìn chăm chú về phía cô, liền lập tức thét ra một tiếng "A".

Đau như thế, trên thực tế cô có thể chịu được, nhưng giờ khắc này, cô không cần nhịn!

Chỉ có yếu đuối, mới phù hợp tình cảnh của cô hôm nay.

Tát Khắc Tốn muốn thử xem rốt cuộc cô có biết võ nghệ không. Mà chỉ có không cách nào nhịn được đau đớn, mới đủ chứng minh cô không phải hung thủ sát hại Tri Kỳ phu nhân!

Dĩ nhiên, trên thực tế, vốn cũng không phải cô!

Là Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc!

"Xin lỗi!" bàn tay Tát Khắc Tốn trong nháy mắt buông lỏng, nụ cười nhạt ở khóe miệng cũng tiêu tán: "Thường ngày đã quen bắt tay với đám chính khách như thế, nên quên tay của tiểu thư Nam Hi thon nhỏ mềm mại, há có thể dùng lực lượng giống nhau. Tay của bản điện hạ chẳng phân biệt được nặng nhẹ, tiểu thư Nam Hi chớ trách!"

Hắn tự xưng từ "Ta" đến "Bổn điện", đã dùng thân phận đè người rồi, cô còn trách cứ thế nào?

Thất Dạ âm thầm cười nhạt vì lòng dạ đen tối của người đàn ông này, mặt ngoài vẫn cười như hoa, nói: "Điện hạ, là tôi thất lễ mà thôi, không chịu nổi một kích, khiến Điện hạ và thượng tướng chê cười rồi."

Mặt mày Tát Khắc Tốn giương nhẹ, con ngươi nhàn nhạt liếc về Gia Mậu một cái: "Gia Mậu, tuy tiểu thư Nam Hi là do cậu mua được, nhưng tôi nghe thấy hôm nay cô ấy đã vào phòng cậu rồi, chắc hẳn tiểu thư Nam Hi khác nữ đày tớ bình thường đúng không?"

"Vật mới mẻ, nên tôi muốn nếm thử." Gia Mậu nói nhẹ nhàng, cũng không trực tiếp đáp lại vấn đề của Tát Khắc Tốn, giọng nói lạnh nhạt, lượn vòng hỏi lại: "Con người, đều có lòng hiếu kỳ, Điện hạ, người cứ nói đi?"

"Nói phải!" Tát Khắc Tốn liên tiếp gật đầu, con ngươi lóe lên ánh bạc, như quỷ mỵ, thần thái sâu xa, hoàn toàn làm cho người ta không nắm lấy được.

Ngón tay dài của Gia Mậu tìm tòi theo cánh tay mảnh khảnh của Thất Dạ, đầu ngón tay siết lại, bao hàm tay nhỏ mảnh khảnh của cô ở trong đó, đầu ngón tay mượt mà nhẹ nhàng bóp tay mềm của cô, mặt mày lại mơ hồ hiện ra ánh sáng dịu dàng: "Đau không?"

Là vì chứng minh trước mặt Tát Khắc Tốn, hắn thật có hứng thú với cô mới có vẻ mặt vẻ mặt sao?

Thất Dạ hoảng loạn trong lòng, lắc đầu một cái dưới ánh mắt nhìn soi mói của người đàn ông này.

"Điện hạ nếu như không để ý, xin cho tôi thoa chút thuốc cho cô ấy!" Gia Mậu nâng mí mắt lên, thờ ơ liếc Tát Khắc Tốn một cái: "Con gái bị thương, luôn làm cho người ta đau lòng."

"Xin thượng tướng cứ tự nhiên!" Tát Khắc Tốn xòe lòng bàn tay, lui một bước về hành lang.

Gia Mậu khẽ cúi đầu, bước chân khẽ dời, thân thể cao lớn cản tầm mắt nhìn về phía ngoài cửa của Thất Dạ, hơi nâng chân, đá cánh cửa phòng này.

"Rầm ——"

Một tiếng đóng cửa thanh thúy lưu loát vang vọng trong không khí, đinh tai nhức óc!

Thân thể Thất Dạ đột nhiên hơi cứng, thiếu chút nữa thét chói tai ra.

Đều bởi vì, lúc nãy Gia Mậu dùng sức bấm một cái vào vị trí màu Tát Khắc Tốn bóp tay thon của cô.

Rất đau, quả thật chính là đau đớn như gọt xương cắt thịt ——

Thất Dạ tức giận, nhếch lông mày hung hăng trừng anh.

Nào có thể đoán được, Gia Mậu lại làm như không thấy, lòng ngón tay cái xoa nhẹ vị trí bị đau của cô, thanh âm trầm thấp từ trong môi mỏng bật ra, nói: "Nơi này?"

Thất Dạ không biết hắn rốt cuộc muốn làm cái gì, nhưng cảm thấy vị trí bị hắn xoa đau đớn tan nát cõi lòng, vì vậy không tự chủ được gật đầu một cái.

Gia Mậu trở tay cầm cổ tay của cô, dùng sức ném cô lên giường, đưa tay từ trong túi áo móc ra một cái khăn tay nhét vào trong miệng Thất Dạ, trong sự kinh ngạc của cô, thân thể cao lớn đã ngồi xuống, đôi mắt sâu kín rơi vào trên dung nhan thanh tú của cô, gương mặt lộ vẻ bí hiểm!
 

Bình luận

Back to Top