|
|

Chương 59: Cô, Chỉ Cần Hưởng Thụ Là Tốt Rồi!


Lời của Gia Mậu còn chưa dứt, Thất Dạ liền cảm giác hai đùi chợt lạnh. Thì ra là, người đàn ông đã đem gấu váy lễ phục của cô vén lên, cao tới tận eo —

"Không. . . . . ." sắc mặt Thất Dạ đại biến, nhanh chóng đưa tay đẩy ra cánh tay của người đàn ông, hai chân dùng sức đá loạn, cố gắng tránh ra năm đầu ngón tay của người đàn ông đang cố bắt chẹt cặp đùi mảnh khảnh của mình.

"Tiểu tử, cô không có tư cách nói chữ này!"

Môi mỏng của Gia Mậu bĩu một cái, khóe miệng khẽ động, đầu ngón tay mượt mà có lực, dọc theo bắp đùi mềm mại của cô gái một đường trườn đi lên, dùng lực vừa phải, tốc độ chậm rì rì như ốc sên, nhưng lại giống như có chứa ma lực, châm lên ngọn lửa trên thân thể Thất Dạ, làm lồng ngực cô một hồi kịch liệt phập phồng, hơi thở dần dần nặng nề.

Thân thể bởi vì bị anh ta trêu đùa mà mất khống chế nóng lên, làn da trắng mịn như tuyết của Thất Dạ nhuộm một tầng màu hồng như hoa đào. Mắt to ngập nước của cô giống như bị mây mù bao phủ, mông lung mê ly, tất cả các giây thần kinh nhạy cảm của cơ thể đều đồng loạt bị cảm giác nào đó chi phối, trong một khắc nào đó, còn muốn người đàn ông kia tiếp tục —

Nhưng như vậy, là không đúng!

Bọn họ ngồi ở trong xe, phía trước có một tài xế đang lái xe, tuy đã được cách trở bởi một tấm kính thủy tinh, trong xe cũng không có đủ ánh sáng, nhưng nếu người kia chỉ thoáng ngước mắt nhìn vào kính chiếu hậu, chẳng phải cũng sẽ đem toàn bộ việc làm của bọn họ thu vào tầm mắt sao?

Trong đầu còn sót lại không nhiều lắm lý trí vốn đã bị lên men, Thất Dạ sử dụng cả tay chân đẩy chống đỡ lại Gia Mậu, nhỏ giọng nổi giận nói: "Khốn kiếp, anh mau buông tôi ra!"

"Yên tâm, tài xế phía trước không thấy được tình huống của nơi này!"

Thật giống như nhìn thấu tâm tư của cô, Gia Mậu nhàn nhạt nói: "Cô, chỉ cần hưởng thụ là tốt rồi!"

"Hưởng thụ cái rắm!" Thất Dạ tức giận lạnh giọng quát: "Đừng đụng và tôi! Tôi mới không cần tên dâm tặc như anh khi dễ, anh . . . ."

"Thật là không ngoan!" Gia Mậu thở dài một tiếng, bỗng nhiên cúi đầu cắn cái miệng nhỏ nhắn đang lảm nhảm của cô.

"Ưm —" môi anh đào bị lấp, tất cả ngôn ngữ chỉ có thể nuốt trở về bụng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tuyệt trần của Thất Dạ bị tâm tình hốt hoảng bao phủ, đồng thời nhuộm đỏ lựng, xem ra, vẫn tốt lành như thế, tinh thần thanh tú tốt đẹp khiến cho tâm thần Gia Mậu càng thêm nhộn nhạo. Con mắt anh tựa như vì tinh tú bị rơi rụng cuống, lưỡi dài dùng lực cạy mở hàm răng của cô, mút cắn đầu lưỡi mềm mại của cô, ác ý cắn lấy.

Đầu lưỡi đau đớn tê dại, đầu lông mày Thất Dạ nhíu chặt, nhưng bởi vì sự cường thế của người đàn ông không thể không chịu để bị anh ta trêu đùa. Hai người môi lưỡi đụng nhau, tựa như uyên ương nghịch nước, sầu triền miên.

Bị hơi thở nhè nhẹ của người đàn ông bao bọc, toàn bộ thế giới, cũng là do anh ta làm chúa tể, Thất Dạ không tìm được bất kì lối thoát nào, chỉ có thể thở dốc, chỉ có thể trầm luân trong nụ hôn nhiệt tình bá đạo của anh, đôi mắt mờ mịt.

Hồi lâu, gương mặt tuấn tú của người đàn ông mới rời đi, đôi môi mỏng manh cong lên, khóe miệng trồi lên nụ cười nhạt xinh đẹp, nhu hòa như gió xuân, nhưng lại ác liệt như ma quỷ!

"Thật ngọt!" Đáy mắt anh lấp lánh ánh sáng mị hoặc, đầu ngón tay linh động đã sớm xâm nhập lục lọi vào giữa hai chân cô gái, cảm thụ sự trắng nõn tựa như băng thanh ngọc khiết của cô, môi mỏng mỉm cười tà tứ, tràn đầy liều lĩnh: "Thật là đẹp!"

"Không. . . . . ." Thất Dạ kẹp chặt hai chân, kinh hoàng thất thố nghiêng đầu, giống như Tiểu Bạch Thỏ bị áp bức, điềm đạm đáng yêu!

"Không?!"

Âm thanh khàn khàn nhẹ nhàng khạc ra từ đôi môi mỏng của Gia Mậu, con mắt sắc của anh ta chợt tối sầm lại, ngón tay dài đột nhiên dùng sức chọc vào thân thể cô gái, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong, tà ác như ma quỷ. Lưu loát trôi chảy, lại thêm rung động lòng người.

"Bảo bối, bên trong cô, lại cắn chặt lấy tôi, chính là muốn mời tôi tiếp tục xâm nhập!"
 

Bình luận

Back to Top