|
|

Chương 143: Là anh ta?


Ông chủ cửa tiệm thấy bọn họ kinh ngạc nhìn chằm chằm tủ kính, vốn cũng không để ý, quay vào mới tình cờ phát hiện cô bé kia chính là cô gái trong bức ảnh, nhìn Tiểu Ốc nở nụ cười:

“ Xin chào, cô chính là cô gái trong bức ảnh!”

Tiểu Ốc gật đầu, hốc mắt bắt đầu đỏ lên nói: “ Ông chủ bức ảnh này làm sao lại ở đây?”

Cô nhớ rõ lúc cô cùng Đậu Diệc Phồn làm đám cưới không có công khai ra ngoài, thậm chí hôn lễ tổ chức cũng vội vàng, cô còn chưa kịp chụp ảnh vào ngày cưới, thì đã bị bắt đi.

“ Là một vị khách hàng không muốn lộ quý danh yêu cầu làm.”

“ Vị khách hàng kia ở đâu? Là người con trai trong bức tranh này sao?”

Ông chủ cửa tiệm lắc đầu: “ Không phải, anh ta nói mấy ngày nữa sẽ đến lấy, nhưng mà đã gần một tháng rồi, có thể là anh ta gặp phải chuyện gì đó nên chậm trễ, tôi nhìn bức ảnh này đẹp nên lấy ra treo lên tủ kính để mọi người thưởng thức.”

“ Ra là vậy! Vậy ông chủ có thể bán cho tôi được không?” Tiểu Ốc hỏi.

“ Điều này e rằng không được, vị khách kia đã thanh toán một nửa tiền đặt cọc rồi, nói chờ anh ta đến lấy, nếu không cô có thể lưu số điện thoại di động, chờ anh ta đến lấy, tôi giúp cô hỏi xem anh ta có đồng ý không.”

“ Không cần, cảm ơn.” Tiểu Ốc thất vọng xoay người cùng Lữ Trị đi ra ngoài.

Lữ Trị nhìn vẻ mặt Tiểu Ốc rất thất vọng, trong lòng có chút không vui, nhưng vẫn hỏi cô:

“ Em nếu thích bức ảnh đó, tôi có thể sai người đến đây coi chừng, chờ người mua xuất hiện, tôi bảo thuộc hạ thiết phục anh ta bán bức ảnh lại, hoặc là tôi tìm người làm lại cho em một bức.”

“ Không cần, vì sao phải làm vậy?”

Tiểu Ốc nhớ Lữ Trị không phải là một người rộng lượng, thậm chí là tàn nhẫn, vì sao phải làm như vậy? Anh ta không sợ cô nhìn vật nhớ người, vĩnh viễn không quên được sao?

“ Em nếu nghĩ, thì không có bức họa này em vẫn sẽ nghĩ đến anh ta, còn nếu không nghĩ thì cho người có đứng trước mặt cũng vô dụng, cho nên nếu em thích thì mua đi! Em mua hay không mua đối với tôi đều không có khác nhau, nhưng tôi không thích em phải khổ sở thành ra cái bộ dáng như vậy, nên em cứ mua về.”

“ Lữ Trị, tôi biết anh rất cưng chiều tôi, hôm nay mua là bức tranh, về sau tôi nghĩ muốn đàn ông, anh có cho tôi mua về hay không?”

“ Đương nhiên là cho, em nếu dám mua đàn ông về, tôi sẽ không làm gì em, nhưng tôi lập tức giết chết hết mấy tên đó.”

“ Anh là phần tử bạo lực! Tôi đói bụng rồi, chúng ta lại kia ngồi một chút.”

Tiểu Ốc nói xong kéo tay Lữ Trị đi, sau đó tìm một cái cửa hàng đồ ngọt ngồi xuống.
 

Bình luận

Back to Top