|
|

Chương 149: Đi lên


"Cô? Múa kiếm là vũ điệu có độ khó cao." Những diễn viên vũ điệu kia đối với Tiểu Ốc xì mũi coi thường. Cô ta biết biên soạn một ít vũ điệu thì có thể nhảy được sao? Họ là những người trong nghề, còn không thể nhảy tốt được. Đây lại là màn trình diễn mà Lưu Ngũ Gia cố ý muốn xem .

"Vậy các cô còn có biện pháp khác sao? Yên tâm, nếu thất bại tự tôi sẽ chịu trách nhiệm." Tiểu Ốc nếu đã bày ra việc diễn viên đó ngã bệnh thì đã sớm chuẩn bị tốt. Gần đây cô có lén luyện tập, hơn nữa cô lại có thân thủ tốt, múa kiếm cũng không gây khó khăn cho cô.

Mọi người suy nghĩ một chút, xác thực không có cách nào, nếu kẻ ngu này muốn lên thì lên đi!

Người ta đem vũ y đưa cho cô, Tiểu Ốc lắc đầu một cái: "Không cần, tôi có đem theo rồi."

Tiểu Ốc nói xong từ trong bao móc ra một bộ y phục đi vào bên trong thay. Quần áo lộ liễu đó căn bản không thích hợp cho cô diễn xuất. Mặc dù làm vậy khiến những người này biết cô mưu đồ đã lâu, nhưng Tiểu Ốc cũng không kịp nghĩ nhiều như vậy, cô chỉ nghĩ nhất chiến thành danh, sau đó rời đi nơi này.

Vóc người Tiểu Ốc cân xứng, mặc vào bộ kia cũng rất hợp, nửa người trên là kiểu dáng cung đình phương tây, tay áo rộng thay đổi dần sang màu lam, nửa người dưới là một cái quần ống loe rất rộng, cũng đồng dạng là màu lam thay đổi dần. Bộ quần áo này là cô cố ý đặt, nhìn từ xa thì lôi thôi lếch thếch, nhưng nhìn gần thì thấy ôm trọn bộ ngực đầy đặn, nhìn rất sinh động, cũng hết sức hấp dẫn. Nhưng một chút cũng không nhìn thấu, để cho người muốn thấy lại không thấy được. Khi bước đi thì tựa hồ có thể nghe được tiếng gió, hết sức không câu chấp. Thoạt nhìn, nửa người trên quyến rũ xinh đẹp, nửa người dưới sạch sẽ không câu chấp, thật đúng là tổ hợp kỳ quái.

Vốn là kiểu múa kiếm theo kiểu truyền thống Trung Quốc nhưng lại bị Tiểu Ốc đổi thành dạng kịch nói mang sắc thái phương tây. Trước đó Tiểu Ốc đã tốn tiền để làm đĩa nhạc đệm phù hợp.

Lúc ánh đèn sáng lên thì mọi người chỉ thấy một cô gái ăn mặc quái dị đang đi từ từ lên sân khấu, bước chân của cô chậm chạp, tựa hồ có chút do dự, nhưng cũng may là dáng người rất đẹp, khí chất cũng tốt. Lúc cô ngẩng đầu lên, đó là một gương mặt mang vẻ u sầu nhưng lại đầy trìu mến. Vốn là Lưu Ngũ Gia đang muốn nổi đóa vì tiết mục mình yêu cầu bị hủy bỏ, nhưng khi thấy cô ngẩng đầu lên, phát hiện là một cô gái sắc nước hương trời thì những bất mãn vừa rồi như bị chặn ở trong cổ họng, không nói ra được.

Mọi người đang nghi ngờ không biết cô ấy muốn biểu diễn lúc nào thì liền nghe thanh âm truyền tới: "Chỉ cần ngươi giết vương tử thì ngươi mới có thể sống sót, chính vương tử đã phản bội tình yêu của ngươi, tại sao ngươi không giết hắn?"
 

Bình luận

Back to Top