|
|

Chương 196: Nhiệm vụ mới?


"Tôi đi, tôi còn chưa đi qua Thái Lan.” Nguy hiểm cũng tốt, cô không muốn đem Lữ Trị cho cuốn vào.

"Tiểu Ốc, đây không phải là đùa giỡn, có thể vụ án này đối với người nhận lấy đều rất nguy hiểm!" Vương Triêu Quân khuyên nhủ.

"Không có quan hệ, tôi muốn đi!"

"Cô suy nghĩ thêm hai ngày đi!"

Vương Triêu Quân quả quyết phản đối thái độ bình thường của Tiểu Ốc, cúp điện thoại, muốn cho cô một chút thời gian suy tính.

Hai ngày sau, Tiểu Ốc vẫn không thay đổi quyết định, cô thậm chí đã nghiên cứu qua đường đi cùng thân phận, cùng với thu thập xong hành lý.

Vương Triêu Quân cảm thấy không ổn, dù sao Tiểu Ốc bây giờ cũng là bạn gái của Lữ Trị.

Vương Triêu Quân nghĩ biện pháp liên lạc với Lữ Trị, mời anh ta đến bệnh viện, Lữ Trị đẩy cửa ra lúc thấy người kia luôn luôn cứng rắn giống như sắt thép nhau đang nằm ở tại □□ than thở, trực giác nói cho anh biết chuyện này cùng Tiểu Ốc có thể có quan hệ:

"Thế nào? Anh tìm tôi , có chuyện gì không?"

"Tôi giao cho Tiểu Ốc một nhiệm vụ, nhưng là rất nguy hiểm, thế nhưng cái nhiệm vụ này, cũng có phương pháp xử lí tương đối an toàn, nhưng cô ấy không chịu."

"Tại sao?"

Vương Triêu Quân nói: "Bởi vì có liên quan tới anh, cô ấy không muốn dính líu vào anh, chuyện này tôi vốn không thể nói với người ngoài, nhưng tôi tin tưởng anh sẽ không nói ra hại Tiểu Ốc. Vụ án này cùng Trình Vinh có liên quan, anh ta là kẻ khả nghi buôn bán ma túy, cùng một Trùm Ma Túy bên Thái Lan có qua lại, nhưng chúng tôi còn cần chứng cớ. Tiểu Ốc hiện tại có hai con đường, một là đi đón Trình Vinh, đây là phương pháp nhanh chóng và an toàn cho Tiểu Ốc, hai là phải đi Thái Lan tìm tên trùm buôn ma túy kia, cô ấy lựa chọn cách thứ hai, anh cũng biết việc này có nhiều nguy hiểm, tôi hi vọng anh có thể khuyên nhủ cô ấy."

Lữ trị nghe về sau cảm thấy rất khiếp sợ, ba của anh Tư Sinh Tử lại đang buôn lậu thuốc phiện, mà Tiểu Ốc vì anh cư nhiên bỏ gần cầu xa, hơn nữa chuyện lớn như vậy đều không nói với anh một tiếng, không xem anh là bạn trai à?

Nặng nề gật đầu một cái:"Tôi hiểu biết rõ rồi, cám ơn anh."

"Không cần, là tôi phải cám ơn anh." Nếu không phải là anh ta cho phi cơ tới, anh cũng sẽ không được cứu thuận lợi như vậy.

Lữ Trị nhiều lời thêm vô nghĩa: "Tôi đi về trước tìm cô ấy tính sổ!"

Lữ Trị lúc về đến nhà, thấy Tiểu Ốc đã chuẩn bị xong hành lý, có chút tức giận hỏi:

"Em như thế này là lại muốn đi sao?"

"Đi Thái Lan, em muốn đi, Vương cảnh quan không cho, em lại cứng rắn một chút, đoán chừng anh ta sẽ đồng ý, nếu là anh ấy không đồng ý, em cũng là muốn đi , bản đồ cùng tài liệu em đã cũng nghiên cứu tốt lắm, lần này đi có thể có hơi lâu, đại khái một tháng mới trở lại, anh phải nghĩ tới em đó!" Tiểu Ốc thản nhiên nói.
 

Bình luận

Back to Top