|
|

Chương 207: Tôi Ở Nơi Này


Tiểu Ốc nhân cơ hội, dùng một cước đá rớt súng lục trong tay của hắn. Thừa dịp khẩu súng rơi xuống đất, cô nhanh chóng dùng hai tay giựt một cái, làm đứt dây thừng để giải thoát. Nếu là chém giết bằng súng thì khẳng định sẽ không còn kịp nữa, cô há miệng để độc châm từ trong miệng bắn ra.

Hắn dễ dàng tránh được, còn cô tranh thủ lúc hắn đang né tránh, nhanh chóng đẩy cửa sổ ra, từ lầu hai nhảy xuống, trong sân nhỏ lại không có tường rào cao lớn nên cô dễ dàng vượt qua, hướng phía rừng núi mà chạy đi. Hắn đứng ở lầu hai hướng về phía cô nổ súng, nhưng Tiểu Ốc chạy nhanh nên hắn không thành công.

Hắn cực kỳ tức giận, nheo mắt, nói với thủ hạ: “Tập trung binh lực, toàn lực đuổi bắt cô gái kia, cô ta chạy về hướng có vách đá, sống phải thấy người, chết phải thấy xác, cô ta cũng chưa chạy xa đâu."

Cô đã nhìn thấy mặt của hắn, cho nên quyết không thể sống đến ngày mai!

Tiểu Ốc vốn muốn tìm một chỗ an toàn để trốn, nhưng rất nhanh đã nghe thấy tiếng xe, cô nghĩ dựa vào việc lúc nãy đã gặp những binh lính kia, cô rất sẽ bị bọn chúng tìm được, không bằng vẫn chạy về phía trước.

Kết quả chạy không bao xa, cô nhìn thấy một vách đá. Mặc dù không phải là vực sâu vạn trượng, nhưng liếc mắt cũng cao khoảng ba mươi, bốn mươi mét, phía dưới lại không thấy rõ, nghe như có tiếng nước chảy nhưng không lớn, có lẽ là nước không chảy xiết, cũng có lẽ là nước không sâu.

Tiểu Ốc hy vọng là vế trước, như vậy cô mới có cơ hội sống sót, nếu là vế sau có lẽ sẽ tàn phế.

Cô đã không có đường lui. Cô có thể nghe được tiếng xe hơi khởi động, cùng âm thanh của một đám binh lính đang đuổi tới.

Tiểu Ốc lui về phía sau, muốn nhìn một chút xem vực này có dây leo gì không, để lúc cô té xuống, biết đâu có thể túm được một chút dây leo, như vậy cũng không té thảm.

Đột nhiên bầu trời vang lên âm thanh của máy bay trực thăng, Tiểu Ốc hướng nơi xa nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy máy bay trực thăng, hẳn là tới cứu cô, Tiểu Ốc lớn tiếng kêu lên: “Tôi ở nơi này!"

Nhưng người trên máy bay trực thăng căn bản không nghe cũng không nhìn thấy cô, một là quá xa, một là trời quá tối. Tối hôm nay giống như trăng sáng núp ở trong mây, trong núi đưa tay không thấy được năm ngón, thật khó tìm được cô.

Thế nhưng đám binh lính lại tìm được cô, khi đèn xe hơi chiếu xạ trên vách núi, cô rõ ràng nghe có người đang nói: “Cô ta ở đó!"


 

Bình luận

Back to Top