|
|

Chương 210: Vui Mừng


Tiểu Ốc ăn rất nhanh, giống như là người hành quân tác chiến .

Sau khi ăn xong đồ, cô nhanh chóng trở về phòng đổi trang phục ra ngoài, 1000 lần đều đồng nhất áo đen, nón đen, mắt kính gọng đen, giày màu đen, dáng vẻ rất lưu loát.

Từ trong phòng ngủ thay xong quần áo, lúc đi ra Tiểu Ốc đã dọn dẹp xong cái bàn, chén nồi toàn bộ rửa xong.

Chuông cửa đúng lúc vang lên thì Tiểu Ốc ra mở cửa, lên tiếng chào chị Hà: “Chào chị Hà!”

“Chào buổi sáng."Chị Hà luôn thận trọng trong lời nói đối với Tiểu Ốc, chỉ khẽ mỉm cười, quan sát năng lực trẻ tuổi có ở cô gái này.

Tiểu Ốc mặc dù là hộ vệ, nhưng bởi vì Trương Lực Hoa coi trọng gia cảnh của cô, cho nên đãi ngộ cũng là cực tốt , có thể cùng Trương Lực Hoa đồng xuất đồng tiến, cùng ngồi chung, ăn mặc đụng độ có Trương Lực Hoa , thì có cô.

Có vài người cũng vì vậy suy đoán hai người bọn họ có phải hay không là một đôi, nhưng hai người đều phủ nhận, nhưng thỉnh thoảng vẫn truyền ra ngoài thông tin giữa hai người có gì đó mập mờ.

Tiểu Ốc vừa muốn đi theo Trương Lực Hoa ngồi vào chỗ ngồi phía sau, chị Hà ngăn lại: “Em ngồi đằng trước đi."

“Tại sao?" Trương Lực Hoa nghe vậy khẽ cau mày.

“Sáng sớm hôm nay mới vừa có người báo tin, ngày hôm trước không phải là có kẻ thấy hai người cùng nhau vào quán cơm ven đường, vừa nói vừa cười sao? Sáng sớm hôm nay liền tuôn ra tin hai người đã kết hôn, hơn nữa tin tức đám cưới, những người ái mộ lại lên trên web bàn luận, các loại ngôn luận đều có, cho nên hai người nên kiêng dè."

Chị Hà nói, mặc dù điều này làm cho cô hết sức bất đắc dĩ, nhưng là không có biện pháp, loại tin tức này, ba ngày hai bữa lại ầm ĩ lên, đừng bảo là người ái mộ, nếu không phải là biết sự tình bên trong, cô đều phải tin tưởng.

“Vậy sao? Tôi cảm thấy không cần thiết kiêng dè, bọn họ kia ngược lại cảm thấy chúng ta là đang cố ý lăng xê tin tức, ông chủ cùng nhân viên ăn cơm rất bình thường a! Tiểu Ốc cô ngồi bên cạnh tôi."

Anh tuyệt không quan tâm, loại tin tức này, cũng không phải là ngày đầu ầm ĩ, nhiều lần anh đều muốn tránh lời nói bậy bạ như vậy, thì phải sinh hoạt thế nào.

Tiểu Ốc lắc đầu một cái, tính toán đi ngồi phía trước, Trương Lực Hoa xem đồng hồ một chút, có chút không nhịn được xuống xe.

“Ngồi bên cạnh tôi."

Tiểu Ốc sợ đả thương anh, không dám giãy giụa, chỉ có thể ngồi xuống bên cạnh anh, thử cùng thương lượng:

“Tôi ngồi đối diện, có được hay không? Anh không phải muốn ồn ào chứ, nếu không không còn kịp rồi."

“Tôi không có ồn ào, là truyền thông náo loạn, em nhất định phải ngồi ở đây, nếu không hôm nay tôi không đi!"

Anh lại bắt đầu quậy.

Tiểu Ốc chỉ đành chịu thuận theo anh ta: “Được rồi! Tôi ngồi ở đây."

Trương Lực Hoa cao hứng, nói với chị Hà: “Những người đó muốn viết như thế nào liền viết đi!"


 

Bình luận

Back to Top