|
|

Chương 212: Cho Cô


Ký giả nhất thời bị chặn e rằng lời nói khó có thể nói.

Trương Lực Hoa vốn là đi tới trước, nghe cô vừa nói như vậy nhăn lại mày , nhìn cô một cái, tựa như cô có lẽ đã không nhịn được, Tiểu Ốc mấy bước đuổi theo, đến trong thang máy, lúc không có người ngoài, anh nói:

“Nói gì sanh non, lời như thế không thể nói lung tung."

“Hả?" Tiểu Ốc không có để ý, đưa tay lấy điện thoại di động ra bắt đầu chơi game.

Trương Lực Hoa nhìn kỹ thuật chơi của cô, tiến tới chỉ về phía màn ảnh chỉ chỉ chõ chõ nói:

“Hướng bên này! Đần chết rồi, bên kia! Bên kia! Mau ăn cái đó!"

Tiểu Ốc không để ý tới anh, kết quả thua thảm hại hơn, thua trực tiếp cầm điện thoại trút giận:

“Đều là anh! Anh bồi thường cho tôi!"

“Bồi liền bồi."

Trương Lực Hoa đoạt lấy điện thoại di động của cô, chuyên tâm lên trò chơi , kết quả còn chưa có ra thang máy liền thắng, cao hứng rống cô: “Tôi rất lợi hại đi!"

Cửa thang máy đúng lúc vào lúc này mở ra, các nhân viên làm việc ra trước nghênh tiếp, nghe thế, toàn thể hóa đá, thần tượng tan biến trong nháy mắt phải hay không? Luôn luôn hào hoa phong nhã đối đãi người thành khẩn lại ôn hòa Trương Đại Soái ca, cư nhiên ở trong thang máy nói tục với người bạn nhỏ ở bên cạnh, người mang theo mũ lưỡi trai, mắt kính gọng đen, không thấy rõ mặt.

Nói hai người bọn họ không phải người tình ai mà tin tưởng?

“Trả tôi!" Tiểu Ốc nói xong đoạt lấy điện thoại di động trong tay anh, cùng chị Hà đi ra ngoài.

Sau khi Trương Lực Hoa nói tiếng hẹp hòi, áy náy hướng về phía nhân viên làm việc khẽ mỉm cười:

“Đợi lâu rồi!"

“Không có, mời ngài vào." Nhân viên làm việc mời anh đi vào.

Trương Lực Hoa đến phòng nghỉ ngơi, từ trong bọc của mình lấy ra rất nhiều đồ ăn vặt tới đặt ở trên bàn, có tử khoai bánh, có hột đào tô, có món Tiểu Ốc rất ưa thích ăn bánh ngọt nhỏ, đặt ở trước mặt cô:

“Chờ tôi ở đây, đói thì ăn ít đồ, tôi rất nhanh sẽ trở về ."

“Được."

Tiểu Ốc cúi đầu tiếp tục chơi điện thoại di động, có chị Hà ở đây, sẽ không có vấn đề gì, chơi một hồi, chơi mệt mỏi, cô dựa vào ghế ngẩn người.

Một người nhân viên làm việc mới tới, đi nhầm phòng, đẩy ra phòng nghỉ ngơi thì thấy được cô, le lưỡi một cái nói:

“Thật ngại quá, đi nhầm phòng."

Vừa muốn đi ra ngoài thì nhìn cô tựa hồ rất nhàm chán, sau khi rời khỏi đây rất nhanh , lại lần nữa trở lại, trong tay cầm một quyển tạp chí, đưa cho cô:

“Là tạp chí. Cho cô giết thời gian."

“Cám ơn, có muốn ăn hay không?" Tiểu Ốc thân thiện chỉ chỉ đồ ăn vặt trước mắt.


 

Bình luận

Back to Top