|
|

Chương 230: Ăn Mặc


Lão Tam lắc đầu, quát to một tiếng: “Cưới chui?"

“Không phải như vậy, anh biết cô ấy nhiều năm rồi."

“Là vị thiên kim của Lý gia?" Lão Tam suy đoán.

“Cút!" Lữ Trị không chút lưu tình nói. Nếu anh thích cô thiên kim Lý gia kia thì còn chờ tới bây giờ sao?

“Vậy là ai? Mà mặc kệ là ai, anh nghĩ thông là tốt rồi, không còn muốn người bạn gái trước kia là được."

“Thật đáng tiếc, chính là cô ấy." Khi anh nói chuyện, khóe miệng khẽ giơ lên, cảm giác có vợ cùng con trai thật là tốt.

“Cho nên anh nuôi luôn con riêng của người ta?" Anh nhớ mới vừa rồi có nghe anh hai nói là còn có con trai.

“Cút! Là con trai ruột của anh, bốn tuổi rồi ! Chờ anh trở về làm đám cưới, mỗi người đều phải cho hai phần bao tiền lì xì !" Lữ Trị rất vui mừng. Vợ và con trai đều đã có, cuộc sống như vậy khiến anh hạnh phúc. Trong phút chốc, anh cảm thấy còn sống thật là tốt, thật là hạnh phúc.

“Còn có kịch vui như vậy? Em không tin, anh đem chị dâu mang tới thì em mới tin tưởng." Anh tò mò a! Cô gái mà anh hai nhớ mãi không quên rốt cuộc là dạng con gái như thế nào.

“Đợi anh hỏi cô ấy xem có muốn đi hay không." Vốn anh cũng không tới nghĩ nhanh như vậy đưa cô ra mắt, nhưng anh em đã lên tiếng thì anh cũng nên đi hỏi một chút vậy.

“Được, em chờ điện thoại của anh, vậy là anh không giận lão Ngũ nữa. Nếu anh không ngại, em muốn đem tin tức anh kết hôn truyền ra ngoài á!"

Lữ Trị không thèm để ý chút nào: “Làm đi! Anh ước gì toàn thế giới đều biết cô ấy là của anh."

“Tại sao? Đi ra ngoài cũng đừng nói em biết anh." Lão Tam bắt đầu cùng anh ba hoa.

“Em đây là ghen tỵ với anh…" Sau khi cúp điện thoại, Lữ Trị rất vui vẻ. Vốn định đi vào phòng làm việc xem một chút tài liệu, nhìn xem có cần phải xử lý gấp hay không.

Kết quả còn chưa đi được mấy bước thì nghe âm thanh cửa phòng mở ra, Tiểu Ốc từ trong phòng đi ra, bước mấy bước đuổi theo anh: “Buổi tối anh có cuộc hẹn gì sao?"

“Đã đánh thức em à?"

Tiểu Ốc gật đầu: “Có một chút.”

“Hôm nay là sinh nhật anh em tốt của anh, nên tối nay bọn họ muốn anh dẫn em đi theo để gặp mặt. Em có muốn đi hay không, nếu là không muốn đi cũng không sao, về sau còn có rất nhiều cơ hội." Anh tuyệt đối không miễn cưỡng cô.

“Em có cần ăn mặc một chút không? Kiều Kiều có thể theo chúng ta cùng đi không? Em sợ con không quen khi phải đợi một mình trong căn nhà xa lạ."

“Dĩ nhiên có thể, em và con chịu đi cùng, anh cầu còn không được." Lúc trước nhìn các anh em khoe khoang vợ con, lại thêm Lão Ngũ đắc tội anh, lần này vừa đúng lúc báo thù, giành danh tiếng của anh ta, như vậy anh cầu còn không được nữa là…


 

Bình luận

Back to Top