|
|

Chương 234: Đặc Biệt Thơm Ngon


Lữ Trị nhàn nhạt lắc đầu: “Không có em trong cuộc sống, anh cũng không nghĩ đến việc ăn cơm."

“Công việc mệt nhọc như vậy, dù muốn hay không anh cũng nên ăn cơm chứ!" Tiểu Ốc nói xong, đi tới trước quầy, lấy phần bánh bao đưa cho anh: “Anh ăn một chút đi, sẽ đỡ hơn đó."

Lữ Trị nhìn miếng bánh bao nhỏ đó rồi cau mày: “Có tác dụng không?"

“Anh đừng xem thường nó, bao tử đau là bởi vì anh không có đối xử tử tế với nó, về sau phải ăn cơm đều đặn đó." Lúc nói chuyện, ánh mắt Tiểu Ốc sáng ngời, làm cho lòng anh cảm thấy ấm áp. Cũng chính ánh mắt này làm cho người luôn thấy cô đơn như anh yêu cô cho đến hôm nay. Anh rất thích ánh mắt ấy, ấm áp lại sáng ngời.

Nhìn cô, Lữ Trị cảm thấy cho dù phải đợi thêm năm năm nữa cũng rất đáng. Anh cầm một miếng nhét vào trong miệng.

Thấy anh ăn xong miếng đó, Tiểu Ốc lại đưa thêm một miếng khác: “Chỉ như vậy thì sao đủ? Ăn thêm một chút đi."

Lữ Trị lại nhận lấy rồi ăn thêm một chút. Thấy anh ăn xong, Tiểu Ốc lại đưa phần còn lại mà cô đang cầm trên tay đưa cho anh: “Anh cứ từ từ ăn. Anh không nên uống cà phê, không tốt cho bao tử đâu. Anh ít nhất phải ăn một nửa cái bánh bao này."

“Em muốn đi đâu. . . . . ." Không đợi anh hỏi xong thì Tiểu Ốc đã chạy ra khỏi quán cà phê, không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Cô muốn đi đâu?

Không nghe được câu trả lời của cô, Lữ Trị ném miếng bánh bao sang một bên, tựa vào sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lúc Tiểu Ốc xách theo một túi đồ đi vào thì thấy anh đang nhắm mắt, dựa vào sô pha nghỉ ngơi. Thật là rèn sắt không thành thép! Cô đi tới, ngồi xuống bên cạnh anh: “Anh thế nào rồi? Em đi mua cho anh ít đồ, sao anh chỉ mới ăn một chút bánh bao như vậy? Bây giờ anh ăn trước mấy hạt đậu phộng này đi! Ăn khoảng chừng 20 viên, cái này bảo vệ dạ dày đó ."

Tiểu Ốc mở một túi đậu phộng nhỏ đưa cho anh.

Lữ Trị bóc một nắm lên. Ngón tay của anh rất đẹp, động tác cũng rất tao nhã. Nhìn anh bóc đậu phộng giống như đang mài dũa một tác phẩm nghệ thuật, Nói dễ nghe là động tác ưu nhã, nói khó nghe là chậm quá. Ở trong mắt Tiểu Ốc chính là vế sau, anh bóc quá chậm. Chờ anh lột được ra, đoán chừng sẽ càng đau hơn.

Tiểu Ốc như gà mẹ, từ trong tay anh, đoạt lấy túi: “Để em! Anh chậm quá."

Nhìn động tác nhanh chóng bóc đậu phộng của cô, Lữ Trị thấy rất hưởng thụ. Anh cứ từng chút từng chút ăn bánh bao, còn nét mặt thì rất vui sướng, hết sức hưởng thụ. Được người yêu bóc đậu phộng cho ăn quả nhiên đặc biệt thơm ngon.


 

Bình luận

Back to Top