|
|

Chương 66


Tiểu Ốc lắc đầu, nước mắt thi nhau rơi xuống: "Không cần, em đã rời đi. Xin lỗi anh, em không thể theo đuổi anh nữa rồi, có phải anh rất vui mừng. Thật tốt, anh sẽ không cảm thấy khổ sở, như vậy em thấy thoải mái hơn".

Thực ra anh chỉ muốn tìm người diễn kịch, không nghĩ tới sẽ trở thành thật.

Cô kiên cường hơn rất nhiều so với tưởng tượng của anh, nếu như cô hư hỏng một chút, hoặc là ích kỷ một chút, chỉ cần cô không nói ra, sẽ không ai biết!

Nhưng cô đối với anh vẫn luôn thẳng thắn như vậy.

Cô bé ngốc!

"Cô ở đâu? Tôi đi đón cô". Giờ khắc này Mộc Trạch Khải đột nhiên rất muốn xuất hiện ở trước mặt cô, bảo vệ cô, tưởng tượng thấy cô uống rượu say, ở trong phòng của người lạ, bị một người đàn ông xa lạ làm hại, tâm tình càng ngày càng trở nên nặng nề.

Bởi vì dù lúc nào, cho dù đau khổ thế nào, Tiểu Ốc cũng không quên cảm thụ anh, trong lòng cô còn không muốn anh phải khổ sở.

"Không cần, em tự về". Tiểu Ốc cúp điện thoại, đi gần đến trước cửa phòng có số trùng với số in trên thẻ phòng. Bỗng cô nhìn thấy một người đàn ông lạ đi ra từ phòng đó, anh ta hốt hoảng khi nhìn thấy cô định bỏ chạy. Tiểu Ốc nghi hoặc cởi giày ném vào anh ta, hô: "Đứng lại"!

Người kia bị giày đập trúng đầu, nhưng vẫn co cẳng chạy, Tiểu Ốc đuổi theo: "Đứng lại! Không đứng lại, lão nương sẽ phi đao". Bình thường chạy bộ cô cũng chẳng thua đàn ông. Nên khi người kia chỉ do dự một giây thì đã bị Tiểu Ốc tóm cổ, hung thần ác sát hỏi: "Nói, làm sao anh lại ở trong phòng của tôi".

"Phòng của cô? Tôi không biết". Anh ta bắt đầu giả bộ ngu, trong lòng rất hoảng hốt, thật là cô gái hung hãn! Chả trách Mộc thiếu gia không thích cô.

"Anh hãy thành thật khai báo, hiện tại tâm tình tôi không tốt, sẽ không đàng hoàng, anh muốn ngay lập tức thành thái giám không"? Tiểu Ốc vỗ vỗ mặt anh ta. Sao mà xảy ra nhiều chuyện vậy. Tiểu Ốc nghĩ lại, tối qua Mộc Trạch Khải đột nhiên dịu dàng, đột nhiên hiểu ra, sắc mặt tái nhợt, giọng nói run rẩy hỏi anh ta: "Nói, có phải Mộc Trạch Khải bảo anh làm gì tôi"?

Chương 66. Trầm mặc

"Tôi nói, tôi nói"? Nhìn thấy quả đấm của cô càng lúc càng gần, anh ta sợ hãi gật đầu: "Là Mộc thiếu gia bảo tôi đợi cô ở trong phòng, chờ cô bị uống say về phòng, tôi chỉ giả vờ ngủ với cô, sau đó Mộc thiếu gia sẽ tới bắt gian. Nhưng thật tôi không nghĩ sẽ cưỡng hiếp cô thật, Mộc thiếu gia cũng không có ý đo, thiếu gia chỉ định dọa cô thôi. Cô tha cho tôi đi"!

Tiểu Ốc nghe xong, đấm sượt qua mặt anh ta thẳng vào bức tường, nghe tiếng động cũng biết là rất đau, cũng may là cô có tình đấm vào tường, chứ nếu quả đấm đó rơi trên mặt người kia khẳng định khuôn mặt sẽ bị hủy.

Tểu Ốc thả tay ra, người kia sợ hãi cả người mềm oặt ngã xuống như một đống bùn nhão.

"Cút"! Tiểu Ốc bỏ đi.

Tiểu Ốc vào thang máy, cầm điện thoại di động lên gọi cho Mộc Trạch Khải, lần đầu tiên không gọi anh là Kiều Kiều, mà gọi thẳng tên: "Mộc Trạch Khải, tôi có chuyện muốn hỏi anh".

"Cô nói đi".

"Có phải anh bảo một người đàn ông vào phòng tôi, sau đó muốn bắt kẻ thông dâm để thoát khỏi tôi". Tiểu Ốc hỏi thẳng, không vòng vo.

"Đúng vậy". Anh không nghĩ tới Tiểu Ốc sẽ biết, lại nhanh như vậy.

Tiểu Ốc không hỏi tại sao, cô đã không còn hơi sức nữa rồi, bắt đầu từ giờ phút này, trong lòng cô đã không tồn tại Kiều Kiều, người kia chỉ còn là Mộc Trạch Khải – con trai của ba nuôi. Qua một hồi lâu, Tiểu Ốc mới nói: "Từ nay về sau, đối với tôi Kiều Kiều đã chết. Anh yên tâm, trong thời gian sớm nhất tôi sẽ dọn ra khỏi nhà".

Mộc Trạch Khải im lặng, lần này cô rất nghiêm túc, cô sẽ chuyển ra ngoài ở, thế nhưng anh lại không vui. . . . . .

Ra khỏi khách sạn, Tiểu Ốc đón taxi trở về bệnh viện, cửa phòng bệnh mở, Đậu Diệc Phồn chán chường ngồi trên ghế sa lon, thấy cô trở lại hơi ngẩng đầu nói: "Anh chờ em cả đêm, em đi đâu".

Tiểu Ốc đá văng giày cao gót, vào phòng tắm thay quần áo, đi ra ghế ngồi xuống, tiện tay cầm bình rượu Đậu Diệc Phồn đã uông được một nửa dốc cả vào miệng, suýt bị sặc.

Nhìn cô nốc rượu, Đậu Diệc Phồn lo lắng, giật lấy chai rượu trong tay cô: "Em làm sao vậy? Đừng uống nhanh như vậy".

"Em khó chịu".

"Vậy em nói ra đi, anh sẽ giúp em gánh chịu". Đậu Diệc Phồn quẳng bình rượu vào thùng rác.

Chương 66. Trầm mặc

"Tôi nói, tôi nói"? Nhìn thấy quả đấm của cô càng lúc càng gần, anh ta sợ hãi gật đầu: "Là Mộc thiếu gia bảo tôi đợi cô ở trong phòng, chờ cô bị uống say về phòng, tôi chỉ giả vờ ngủ với cô, sau đó Mộc thiếu gia sẽ tới bắt gian. Nhưng thật tôi không nghĩ sẽ cưỡng hiếp cô thật, Mộc thiếu gia cũng không có ý đo, thiếu gia chỉ định dọa cô thôi. Cô tha cho tôi đi"!

Tiểu Ốc nghe xong, đấm sượt qua mặt anh ta thẳng vào bức tường, nghe tiếng động cũng biết là rất đau, cũng may là cô có tình đấm vào tường, chứ nếu quả đấm đó rơi trên mặt người kia khẳng định khuôn mặt sẽ bị hủy.

Tểu Ốc thả tay ra, người kia sợ hãi cả người mềm oặt ngã xuống như một đống bùn nhão.

"Cút"! Tiểu Ốc bỏ đi.

Tiểu Ốc vào thang máy, cầm điện thoại di động lên gọi cho Mộc Trạch Khải, lần đầu tiên không gọi anh là Kiều Kiều, mà gọi thẳng tên: "Mộc Trạch Khải, tôi có chuyện muốn hỏi anh".

"Cô nói đi".

"Có phải anh bảo một người đàn ông vào phòng tôi, sau đó muốn bắt kẻ thông dâm để thoát khỏi tôi". Tiểu Ốc hỏi thẳng, không vòng vo.

"Đúng vậy". Anh không nghĩ tới Tiểu Ốc sẽ biết, lại nhanh như vậy.

Tiểu Ốc không hỏi tại sao, cô đã không còn hơi sức nữa rồi, bắt đầu từ giờ phút này, trong lòng cô đã không tồn tại Kiều Kiều, người kia chỉ còn là Mộc Trạch Khải – con trai của ba nuôi. Qua một hồi lâu, Tiểu Ốc mới nói: "Từ nay về sau, đối với tôi Kiều Kiều đã chết. Anh yên tâm, trong thời gian sớm nhất tôi sẽ dọn ra khỏi nhà".

Mộc Trạch Khải im lặng, lần này cô rất nghiêm túc, cô sẽ chuyển ra ngoài ở, thế nhưng anh lại không vui. . . . . .

Ra khỏi khách sạn, Tiểu Ốc đón taxi trở về bệnh viện, cửa phòng bệnh mở, Đậu Diệc Phồn chán chường ngồi trên ghế sa lon, thấy cô trở lại hơi ngẩng đầu nói: "Anh chờ em cả đêm, em đi đâu".

Tiểu Ốc đá văng giày cao gót, vào phòng tắm thay quần áo, đi ra ghế ngồi xuống, tiện tay cầm bình rượu Đậu Diệc Phồn đã uông được một nửa dốc cả vào miệng, suýt bị sặc.

Nhìn cô nốc rượu, Đậu Diệc Phồn lo lắng, giật lấy chai rượu trong tay cô: "Em làm sao vậy? Đừng uống nhanh như vậy".

"Em khó chịu".

"Vậy em nói ra đi, anh sẽ giúp em gánh chịu". Đậu Diệc Phồn quẳng bình rượu vào thùng rác.

Chương 66. Trầm mặc

"Tôi nói, tôi nói"? Nhìn thấy quả đấm của cô càng lúc càng gần, anh ta sợ hãi gật đầu: "Là Mộc thiếu gia bảo tôi đợi cô ở trong phòng, chờ cô bị uống say về phòng, tôi chỉ giả vờ ngủ với cô, sau đó Mộc thiếu gia sẽ tới bắt gian. Nhưng thật tôi không nghĩ sẽ cưỡng hiếp cô thật, Mộc thiếu gia cũng không có ý đo, thiếu gia chỉ định dọa cô thôi. Cô tha cho tôi đi"!

Tiểu Ốc nghe xong, đấm sượt qua mặt anh ta thẳng vào bức tường, nghe tiếng động cũng biết là rất đau, cũng may là cô có tình đấm vào tường, chứ nếu quả đấm đó rơi trên mặt người kia khẳng định khuôn mặt sẽ bị hủy.

Tểu Ốc thả tay ra, người kia sợ hãi cả người mềm oặt ngã xuống như một đống bùn nhão.

"Cút"! Tiểu Ốc bỏ đi.

Tiểu Ốc vào thang máy, cầm điện thoại di động lên gọi cho Mộc Trạch Khải, lần đầu tiên không gọi anh là Kiều Kiều, mà gọi thẳng tên: "Mộc Trạch Khải, tôi có chuyện muốn hỏi anh".

"Cô nói đi".

"Có phải anh bảo một người đàn ông vào phòng tôi, sau đó muốn bắt kẻ thông dâm để thoát khỏi tôi". Tiểu Ốc hỏi thẳng, không vòng vo.

"Đúng vậy". Anh không nghĩ tới Tiểu Ốc sẽ biết, lại nhanh như vậy.

Tiểu Ốc không hỏi tại sao, cô đã không còn hơi sức nữa rồi, bắt đầu từ giờ phút này, trong lòng cô đã không tồn tại Kiều Kiều, người kia chỉ còn là Mộc Trạch Khải – con trai của ba nuôi. Qua một hồi lâu, Tiểu Ốc mới nói: "Từ nay về sau, đối với tôi Kiều Kiều đã chết. Anh yên tâm, trong thời gian sớm nhất tôi sẽ dọn ra khỏi nhà".

Mộc Trạch Khải im lặng, lần này cô rất nghiêm túc, cô sẽ chuyển ra ngoài ở, thế nhưng anh lại không vui. . . . . .

Ra khỏi khách sạn, Tiểu Ốc đón taxi trở về bệnh viện, cửa phòng bệnh mở, Đậu Diệc Phồn chán chường ngồi trên ghế sa lon, thấy cô trở lại hơi ngẩng đầu nói: "Anh chờ em cả đêm, em đi đâu".

Tiểu Ốc đá văng giày cao gót, vào phòng tắm thay quần áo, đi ra ghế ngồi xuống, tiện tay cầm bình rượu Đậu Diệc Phồn đã uông được một nửa dốc cả vào miệng, suýt bị sặc.

Nhìn cô nốc rượu, Đậu Diệc Phồn lo lắng, giật lấy chai rượu trong tay cô: "Em làm sao vậy? Đừng uống nhanh như vậy".

"Em khó chịu".

"Vậy em nói ra đi, anh sẽ giúp em gánh chịu". Đậu Diệc Phồn quẳng bình rượu vào thùng rác.


 

Bình luận

Back to Top