|
|

Chương 13: Hồn nước


Tại căn phòng nhỏ sau vườn, đã nhiều năm rồi mà vẫn không thay đổi bao nhiêu, cùng lắm chỉ xuất hiện vài lớp bụi bám mờ nơi trần nhà mà thôi. Cũng chính nơi này nhiều năm về trước, có người con gái đã bị mất đi sinh mạng và sự trong trắng của mình, nhưng liệu có ai còn nhớ. Hiện tại, ngay giờ phút này, có một đôi trai gái lõa lồ đang làm cái chuyện dâm dục ở đây. Chẳng ai xa lạ chính là thằng Dần và con Đẹt.

- Này!!. Anh làm khe khẽ thôi!!. – Con Đẹt thủ thỉ. – Không khéo ông bà chủ mà nghe thấy là có chuyện lớn đấy!!.

- Em yên tâm!!. Giờ này không có ai thức đâu mà nghe!!. – Thằng Dần cười dâm đản.

Và cứ như thế họ lại tiếp tục mà không biết rằng từ khá xa, xuyên qua khung cửa sổ, nơi vườn hoa Sứ có một cái gì đó, rất mờ ảo đang chăm chú nhìn họ.

- Xì xào!, xì xào!. – Xoẹt...!!!. – Một âm thanh nhẹ phát ra từ vườn hoa Sứ.

- Ai đó!!!. – Thằng Dần ngóc đầu dậy, lớn tiếng quát. – Ai đang ở đó!!!.

- Chuyện gì vậy anh?!. – Con Đẹt ngạc nhiên.

- Hình như có ai đó đang ở ngoài vườn!. – Thằng Dần thì thầm.

- Sao?!. Giờ này làm gì có ai ở ngoài vườn chứ!!. – Con Đẹt ngồi dậy dùng chăn che ngực, nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy ngoài vườn hoa Sứ yên lặng và tĩnh mịch như thường ngày, ngoài ra không có gì khác.

- Chắc là có trộm!!. Để anh ra ngoài xem thử!!. – Thằng Dần ngồi dậy mặc lại quần áo rồi bước ra cửa. – Em ở lại đây!!. Nhớ canh chừng cửa nẻo đàng hoàng!.

- Anh đi cẩn thận nhé!!. – Con Đẹt lo lắng.

- Yên tâm đi!!. Anh đi chút rồi về ấy mà!!.

Hắn lẳng lặng đi về phía vườn hoa Sứ, nơi vừa phát ra tiếng động, hoàn toàn im ắng, bất giác hắn nghĩ hắn đã lầm, chẳng có ai ở đây cả.

- Xoạt....!!!. – Lại một âm thanh lạ phát ra khiến hắn giật nẩy mình. Hắn quay người lại. – Ai đó?!!!. Ai đang ở đấy?!!!.

Chẳng có ai lên tiếng, trả lời hắn chỉ có tiếng xì xào của hoa Sứ. Hắn khẽ thở dài và quay người tìm kiếm một vật gì đó, giây lát sau hắn cầm một thanh gỗ khá to.

- Tao đếm từ một đến ba nếu không bước ra thì coi chừng tao đấy!!!.

Hắn nhìn về phía vừa phát ra tiếng động và đếm.

- Một!!!. Hai!!!.

Hoàn toàn yên lặng, dường như mọi chuyện cứ như đang đùa giỡn với hắn.

- Ba!!!. – Hắn bực dọc quát. – Bộp!!!. Xoảng...!!!. – Hắn ném thẳng thanh gỗ vào chậu hoa Sứ gần đó khiến chậu hoa vỡ tan.

- Xoẹt...!!!. – Một bóng đen thoăn thoắt vụt ra bên ngoài cổng rồi biến mất.

- Đứng lại!!!. – Thằng Dần đuổi theo thét lớn.

***

Tại bờ hồ gần nhà ông Thái. Thằng Dần hì hục đuổi theo cái bóng trắng mà hắn cho là tên trộm, cho đến khi tới ngay gần bờ hồ. Hắn đứng lại nhìn xung quanh, chỉ có tiếng dế kêu rả rít.

- Mẹ kiếp!!. Mới thấy đây mà chạy mất tiêu rồi sao?!!. – Thằng Dần tức tối lẩm bẩm.

Do mới vừa quan hệ xong và chạy quá sức nên hắn cảm thấy rất mệt mỏi, hắn ngồi nghỉ ngay mõm đá vôi gần đó. Bất giác, hắn nhìn ra xa xa, nơi giữa hồ. Cũng tại nơi này, cách đây mười lăm năm, hắn và thằng Tý đã đẩy xác Nhạn ra và dìm cô dưới đáy hồ.

- Hừ!!. Đã mười mấy năm!!. Vậy mà mỗi lần nhớ đến đều thấy ớn lạnh!!. Chắc bây giờ xác nó đã rã trong lòng nước mất rồi!!.

Gió bắt đầu từ từ thổi mạnh, bất giác hắn cảm thấy rùng mình.

- Quái lạ!!. Mấy hôm trước trời nóng lắm cơ mà, sao hôm nay lại lạnh như vậy nhỉ?!!.

Hắn vội đứng dậy xoa hai bàn tay lạnh cóng, chợt có tiếng động "ục..ục.." lạ lùng khiến hắn phải quay đầu nhìn ra phía bờ hồ, nước nơi giữa hồ bỗng sôi lên ùng ục.

- Cái gì ở đó thế nhỉ?!!.

Không hiểu tại vì sao hắn cứ bước lên phía trước, hắn muốn nhìn cho kỹ hay là ngay cả bản thân hắn cũng không biết tại sao hắn lại làm như thế. Hắn trân mắt nhìn, những bọt nước bắt đầu nổi lên trên mặt hồ càng lúc càng nhiều cho đến khi trồi hẳn lên thinh không. Hắn bắt đầu mơ hồ nhận ra rằng chuyện này không hề an toàn đối với hắn chút nào, hắn muốn quay đầu đi thật nhanh rời khỏi nơi này nhưng không hiểu sao chân hắn không thể nào cử động được. Những bọt nước bắt đầu xoáy mạnh thành một trụ nước nhọn hoắc, những bong bóng nước bay lưng chừng xung quanh cũng bắt đầu hội tụ lại ngay đỉnh dòng xoáy, chúng đang cố tạo ra một hình ảnh mờ ảo.

Vài giây sau, một hình ảnh bằng nước xuất hiện ngay trước mắt thằng Dần khiến hắn phải thốt lên kinh ngạc.

- Trời ơi!!!. Nó...nó..là nó...!!!.

Hắn dường như cố gắng lắm mới thốt nên lời, môi hắn bắt đầu đông cứng, mồ hôi lạnh chảy khắp người, hắn gồng hết khả năng vốn có của mình để tháo chạy nhưng đôi chân của hắn vẫn không chịu làm theo ý hắn muốn. Cuối cùng hắn cũng quay lưng lại được, hắn cố gắng bò lên phía trước, hắn đã làm được và hắn đang bò rất nhanh. Bỗng như có một bàn tay vô hình nắm lấy bàn chân hắn, kéo hắn lại nơi hắn vừa đứng ban nãy.

- Không!!!. Không!!!. Không liên quan tới tôi!!!. Làm ơn hãy tha thứ cho tôi!!!. – Hắn gào thét nức nở.

Hắn cố gắng bò thử một lần nữa nhưng vô ích, bàn tay vô hình cứ như dính vào lòng bàn chân hắn. Vài khắc sau đó dường như lại có thêm một bàn tay vô hình khác nâng lấy càm của hắn ngửa lên trời và từ từ bẻ ngang ra đằng sau. Hắn cố gắng vùng vẩy để thoát khỏi bày tay vô hình ấy, mọi cố gắng đều trở nên vô dụng, cổ hắn từ từ được quay ra đằng sau, cảm giác càng lúc càng đau nhói, khó chịu không thể tả. Đến khi cổ của hắn không còn quay ra sau được nữa, bỗng nhiên bàn tay vô hình ấy nới lỏng ra khiến hắn cảm thấy dễ chịu hơn bao giờ hết. Nhưng chỉ một khắc sau đó thì...

- Rắắắc...!!!. – Tiếng xương cổ gẫy vỡ nức ra. Cổ của hắn quay ngược thẳng ra đằng sau.

Hắn vẫn chưa chết, mắt hắn nổi đầy gân máu lan ra đỏ sẫm, miệng hắn há hốc, trong vài giây ngắn ngủi còn lại, hắn nhìn thấy rất rõ, nơi giữa hồ một hình ảnh xuất hiện trước mặt hắn. Một người con gái đứng giữa lưng chừng hồ, hai chân lơ lững, tóc xõa phủ đầy cả mặt và vai, vận một bộ áo dài màu trắng tím. Đó là những hình ảnh cuối cùng của đời hắn, còn lại sau đó chỉ là một màu đen tối.

***

Trưa hôm sau, tại nhà ông Thái.

- Thằng Dần đâu rồi?!!. – Tiếng ông Thái gọi lớn. – Giờ này biến đâu rồi không biết?!!.

Bỗng con Đẹt từ đằng sau bếp chạy lên.

- Dạ thưa ông!!!. Sáng giờ con không thấy anh Dần đâu cả ạh!!. Hồi tối hôm qua hình như nhà mình có trộm ạh!!.

- Cái gì?!!. – Ông Thái chưng hửng. – Nhà này làm gì có trộm!!!. Mày có nhìn lầm không?!!.

- Dạ con không biết ạh?!!. Hồi đêm khuya chỉ nghe vài tiếng động lạ ngoài vườn hoa Sứ nên con mới nghĩ vậy thôi ạh!!. – Con Đẹt tỏ vẻ không biết gì.

- Hừ!!. Đã nghĩ rằng nhà có trộm thì tại sao không ra mà xem?!. Bây giờ nói với tao làm gì?!. – Ông Thái hằn hộc. – Còn cái thằng Dần nữa!!. Xảy ra chuyện thì nó biến đi đâu mất tiêu!!.

Bỗng bên ngoài có tiếng đập cổng ồn ào.

- Có ai ở nhà không?!!.

- Mày ra coi bên ngoài có chuyện gì vậy?!!. – Ông Thái phẩy tay.

Vài phút sau con Đẹt hốt hoảng chạy vào thưa.

- Thưa ông chủ!!!. Có người thấy xác của anh Dần nổi lên trên mặt hồ gần nhà mình ạh!!!.

- Cái gì?!!!. – Ông Thái đứng bật dậy. – Mày nói thật không?!!.

- Dạ có người mới tới báo tin ạh!!. Họ nói là mới vớt được thi thể của anh Dần lên cách đây hai giờ!!.

Mép môi ông Thái giật lên liên hồi, khuôn mặt chảy xệ, mồ hôi lấm tấm.

***

Một giờ sau, tại bờ hồ gần nhà ông Thái. Mọi người bu đông như kiến cỏ, họ đến để chứng kiến cái chết kỳ lạ của thằng Dần. Cả nhà ông Thái đều có mặt ở đó. Thi thể của thằng Dần lúc này đã được vớt lên bờ, họ lấy một tấm vải trắng phủ lên xác hắn. Vài phút sau đó có một nhóm người của Huyện xuống thăm dò.

Một người thanh niên khoảng 30 tuổi khuôn mặt khá trẻ đi đến gần chổ gia đình ông Thái đang đứng và nói.

- Các người hãy tới nhìn xem có phải là tên người ở nhà các người không?!!.

Kế đó gia đình ông Thái cùng người thanh niên nọ tới gần thi thể của thằng Dần. Người thanh niên giở tấm vải lên cho người nhà ông Thái xem, một cảnh tượng kinh hoàng, xác chết của thằng Dần tuy là nằm sấp nhưng cái đầu lại quay 180 độ ra đằng sau và ngửa thẳng lên trời, quần áo ướt đẫm, khuôn mặt xám ngắt, đôi mắt trợn trắng, mồm há hốc trông rất ghê rợn, một mùi hôi thối bốc lên từ xác chết khiến mọi người đều buồn nôn. Sau khi nhìn thấy xác của thằng Dần, con Đẹt do quá sợ hãi nên đã lăn ra bất tỉnh.

- Có đúng là hắn không?!!. – Người thanh niên hỏi ông Thái.

- Đúng...đúng!!. – Ông Thái lắp bắp. – Đúng là nó!!.

- Lúc hắn còn sống, ông có biết hắn hay xích mích với ai không?!!.

- Thường ngày nó hay ở trong nhà lắm!!. Không có ra ngoài nhiều nên chắc là không có xích mích với ai rồi!!.

- Thôi được rồi!!. Mọi chuyện chúng tôi sẽ điều tra xem sao!!. – Người thanh niên nghiêm nghị. – Trong lúc chúng tôi khám nghiệm tử thi, thấy nơi chân và càm của nạn nhân có nhiều vết bầm đen rất kỳ lạ?!. Không biết tại sao những chổ bầm đen đó lại giống như thịt đã ôi thiu mấy tuần rồi?!. Trong khi đó nạn nhân chỉ vừa mới chết hôm qua!!.

Bỗng một người thanh niên khác chạy tới thưa người thanh niên nọ.

- Bẩm cậu Tín!!. Chúng tôi vừa phát hiện một vật lạ ở trong hốc miệng của nạn nhân ạh!!.

- Hả?!!. – Tín tỏ ra ngạc nhiên. – Đưa cho tôi xem nào!!.

Sau một hồi xem xét kỹ lưỡng, Tín bắt đầu lên tiếng.

- Hừ!!. Lại là nó!!. – Tín hằn hộc. Anh đưa lên trước mặt ông Thái và hỏi.

- Thế ông có biết đây là cái gì không?!!.

Ông Thái và bà Bích trừng mắt nhìn vật mà Tín đưa lên trước mặt họ, đó là một cánh hoa Sứ màu trắng tím. Khuôn mặt bà Bích tái mét, bà hầu như không còn nói được lời nào. Ông Thái thì há hốc mồm, tay chân lão run lẩy bẩy.

- Cách đây một tuần ở xóm Hạ Phân, người ta phát hiện thấy xác của một người thanh niên, trong mồm của hắn cũng có vật này!!. Chúng tôi được biết trước đây hắn cũng từng là người ở nhà ông!!. Chuyện này ông có gì để giải thích với tôi không?!.

- Tôi...tôi...tôi cũng không biết tại sao?!. – Ông Thái lắp bắp.

- Thật sao?!!. – Tín nheo mắt nhìn ông Thái.

Bỗng có một người thanh niên xuất hiện trước mặt Tín. Người đó không ai xa lạ chính là Trí.

- Này anh!!. Hình như anh đang hỏi cung cha tôi thì phải?!. – Trí khinh khỉnh.

- Hì hì!!. Anh nói quá lời rồi!!. Tôi chỉ muốn điều tra tin tức thôi mà!!. – Tín cười xòa.

- Nếu anh có muốn điều tra hay là gì đó cũng được, thì xin hãy chờ lúc khác!!. Hiện giờ cha tôi đang rất mệt!!. Không thể giúp anh điều tra được!!. Xin anh thông cảm cho chúng tôi về nhà!!.

- Ồh!!. Được mà!!. Mọi người cứ tự nhiên!!. Chúng tôi đã hỏi xong rồi!!. Nếu có chuyện gì chúng tôi sẽ đến nhà hỏi thăm!!. Cám ơn mọi người đã hợp tác!!.

Nhìn nụ cười giả tạo của Tín, Trí biết rằng đây là một con người không thể nào xem thường được, nếu mà hắn biết được bí mật lúc trước của gia đình ông Thái thì sẽ không hay một chút nào.
 

Bình luận

Back to Top