|
|

Quyển 3 - Chương 59: Thần Khúc


Edit: Asita

“Yến Kỳ Hiên, chúng ta cùng đi câu cá.” Xế chiều ngày hôm đó, Ôn Uyển hứng trí bừng bừng, nàng tinh thần hăng hái, tự mình bận rộn thu thập đồ câu cá, ngồi thuyền nhỏ, đi đến bên đối diện.

Từ bên trái nếu muốn sang bên phải để nghỉ ngơi phải làm một bài thơ chứng tỏ tài năng, nhưng Yến Kỳ Hiên là chủ nhà, cái hạn chế này không áp dụng với hắn và Ôn Uyển. Hai người tìm được một phòng nhỏ, lưng dựa vào núi cao, mặt hướng ra sông, tự nhiên vô cùng. Ôn Uyển ngồi ở bờ sông, móc mồi câu vào lưỡi câu rồi chậm rãi bỏ dây câu vào trong nước sau đó ngồi yên lẳng lặng đợi.

“Làm sao còn không cắn câu, còn không cắn câu?” Qua một lúc lâu, Kỳ Hiên ở bên cạnh kêu. Phao nổi buộc trên dây câu của Ôn Uyển vừa động, loáng thoáng thấy đuôi một con cá chép trong nước, nhưng bởi vì mấy tiếng kêu của Yến Kỳ Hiên, nó liền lặn xuống biến mất ở đáy nước. Ôn Uyển xem xét mặt nước lay động, chỉ còn gợn nước lăn tăn, không thấy gì nữa.

“Yến Kỳ Hiên, nếu ngươi còn kêu gào, ta liền đá ngươi vào trong nước.” Ôn Uyển tức giận quát lên, Yến Kỳ Hiên vội vàng ngậm chặt miệng, đàng hoàng ngồi yên ở đó.

Chỉ chốc lát sau, dây câu lại động, Ôn Uyển nắm đúng thời cơ liền nhấc cần câu, đã nhìn thấy một con cá chép, vẩy cá lòe lòe sáng lên dưới ánh mặt trời, Đông Thanh ở bên cạnh lập tức tiến tới nhận lấy. Ôn Uyển lại móc mồi câu cẩn thận, đem dây câu đặt vào trong nước lần nữa, ngồi dựa trên ghế híp híp mắt lười biếng. Những thứ này nàng làm cực kỳ tự nhiên, có mấy phần mùi vị của ẩn sĩ (người ở ẩn).

“Không câu nữa, trở về thôi.” Yến Kỳ Hiên ngồi hồi lâu cũng không thấy con cá nào cắn câu, liền tức giận ném cần câu, đem cả cần câu của Ôn Uyển ném cùng rồi kéo Ôn Uyển trở về.

Ôn Uyển đã câu được hai con cá, cảm thấy cũng đỡ nghiện, cộng thêm thấy sắc trời cũng đã tối liền đứng dậy cùng trở về.

Buổi tối ăn một bữa cá, ngủ một giấc no say, sau khi tỉnh lại không thấy Yến Kỳ Hiên, nàng liền biết người này không chịu nổi tịch mịch, khẳng định đã đi tìm đám hồ bằng cẩu hữu (bạn bè xấu). Bởi vì quá nóng nên Ôn Uyển chỉ ở trong viện, không muốn đi đâu cả.

Yến Kỳ Hiên ở cạnh Ôn Uyển đúng là bị ảnh hưởng rất nhiều. Mặc dù không chặt đứt quan hệ với lũ bạn bè xấu kia nhưng thời gian cùng ở chung một chỗ với bọn hắn thì giảm đi rất nhiều, một tháng chỉ gặp hai, ba lần. Chẳng qua hiện ở Minh Nguyệt sơn Trang có sân chơi Xúc Cúc nên từ khi tới Minh Nguyệt sơn trang chiều nào hắn cũng đi chơi.

Yến Kỳ Hiên rất muốn kéo Ôn Uyển đi cùng nhưng Ôn Uyển kiên quyết không đồng ý. Trời nóng như vậy, tại sân chạy sẽ mồ hôi đầm đìa, đến lúc đó nhất định sẽ bị hắn bắt cùng đi thay y phục, liền bị lộ bí mật, cho dù nàng cứng rắn không đi cùng thì cũng rất khó giấu diếm, dễ bị lộ. Cho nên không nói đi đá Xúc cúc, ngay cả đi xem nàng cũng không tới, bị Yến Kỳ Hiên nói là người không thú vị, nàng cũng không thèm quan tâm tới hắn.

“Để cho bọn họ chuẩn bị thuyền bè, ngày mai ta muốn đi chơi thuyền trên sông.” Ôn Uyển nhìn trời, ngày mai không biết là trời nắng hay mưa dầm, liền Đông Thanh đi phân phó bên dưới.

Chơi thuyền trên sông.

Ở thôn trang có hai mươi tám con thuyền nhỏ, là đặc biệt chuẩn bị cho các sĩ tử du ngoạn. Thuyền nhỏ đi ngược dòng dọc theo bờ sông cũng là một kiểu giải sầu.Ôn Uyển rất muốn đi thử nghiệm một lần, nếu mai trời mưa thì càng tốt.

Ngày hôm sau, trời vừa sáng, Ôn Uyển liền thức dậy leo núi, đến khi nàng trở về Yến Kỳ Hiên vẫn còn đang ngủ say. Ôn Uyển cũng không còn muốn quản tới hắn, chỉ cho người phía dưới thu dọn đồ đạc ăn cơm trước.

Trường Thuận vội tới hỏi, biết Ôn Uyển muốn đi chơi thuyền trên sông liền vội vàng chạy tới Đông sương phòng, đánh thức Yến Kỳ Hiên còn đang ngủ đem tin tức này báo cho hắn biết. Yến Kỳ Hiên nhanh chóng bò dậy, rửa mặt xong đã thấy Ôn Uyển muốn đi ra ngoài nên vội chạy qua lôi kéo Ôn Uyển, nói hắn cũng muốn đi.

Ôn Uyển nhìn từ đầu tới chân đánh giá hắn, nhíu mày hỏi:” Ngươi biết bơi?”

“Phất Khê, ta không biết bơi.” Yến Kỳ Hiên nghe hỏi, mặt liền nhăn nhó.

“Không biết bơi vậy ngươi không nên đi, ta đi cùng với Đông Thanh thôi.”Ôn Uyển không để ý hắn mặt mũi ai oán, chuyện nàng đã quyết định, chỉ cần không có gì bất ngờ thì sẽ không thay đổi.

Yến Kỳ Hiên làm sao chịu một mình ở nhà, cho dù không biết bơi hắn cũng muốn đi theo. Dù sao Đông Thanh và người chèo thuyền đều giỏi bơi lội nên không phải lo lắng, hơn nữa còn có thị vệ khác theo ở phía sau.

“Hai bờ sông nghe tiếng vượn hót, thuyền nhẹ đi qua vạn dặm núi non. Đại khái cảnh sắc cũng như thế này đi.” Ôn Uyển nhìn dãy núi trùng điệp bốn phía, phong cảnh mịt mờ, nàng thậm chí muốn dứt khoát ẩn cư sống cuộc sống nơi thiên nhiên giống Nam Sơn ẩn sĩ. Cuộc sống như vậy thật nhiều thích ý, nhiều vẻ đẹp. Nhân sinh nên giống cuộc sống của lão sư, trải qua như nhàn vân dã hạc (mây bay, hạc lẻ loi, ý chỉ cuộc sống phiêu du không bị quản thúc) thật tốt.

” Chỉ là một cái thuyền, xung quanh không phải cây chính là nước, có cái gì đẹp? Như thế này còn không bằng ta đi đá cầu hai hiệp a!” Yến Kỳ Hiên nói thầm.

Ôn Uyển cười nhạt không nói gì, Yến Kỳ Hiên thấy Ôn Uyển không thèm nhìn hắn, sợ nói nhiều khiến Ôn Uyển giận sẽ một cước đạp hắn vào trong nước sông thì phiền toái nên không dám nói nữa. Vạn nhất thật chọc giận hắn ta, một cước đem mình đạp xuống sông, nếu không được người ta cứu kịp thời có thể có nguy hiểm, mình dù sao cũng không biết bơi.

Gió nhẹ nhàng phất qua, lá cây hai bên lay động, cây núi âm vang, từ rừng cây xanh xanh thỉnh thoảng truyền tới tiếng vượn hót, dưới thân thuyền tiếng dòng sông róc rách lững lờ trôi cùng tiếng chim véo von uyển chuyển, nhẹ nhàng than thở, thật là phong cảnh như tranh.

Ôn Uyển đi tới mũi thuyền, mở rộng hai cánh tay, cảm thụ được gió sông thổi qua thật thoải mái, nếu ngày ngày đều được trải qua cuộc sống như thế này thì thật tốt. Ôn Uyển nhìn xung quanh, nghĩ tới không biết lúc nào mình mới có thể thật sự sống một cuộc sống thư thái thích thú như vậy.

“Phất Khê, cảnh sắc nơi này đúng là không tệ nha.” Yến Kỳ Hiên yên tĩnh lại, ngồi xổm xuống mạn thuyền nhúng tay vào nước thấy nổi lên từng vòng rung động, xoay đầu lại cười với Ôn Uyển, nụ cười kia vô cùng rực rỡ.

Yến Kỳ Hiên lúc này mặc một bộ Nguyệt hoa cẩm phục, tóc dùng Ngọc quan màu tím buộc lại, Ngọc trong trẻo, da thịt trong suốt sáng bóng dưới ánh mặt trời, phảng phất như có thể chiết xạ ánh sáng, ngũ quan tinh tế như đao khắc, đôi mắt phượng, con ngươi đen giống bảo thạch thâm trầm nhất lại sáng ngời giống ánh sao, khóe miệng còn treo một nụ cười vô cùng ngây thơ, vô tư.

Ôn Uyển thấy vậy tim liền đập nhanh, vội quay đầu đi rồi không nhịn được lại phải quay đầu lại ngắm nhìn. Hắn ta quả thực chính là tai họa, chính là tới khảo nghiệm ý chí của nàng nha. Nhưng mà nàng rất muốn bấm hai cái lên mặt hắn, khụ, sao lại có thể có người xinh đẹp như vậy đây? Ôn Uyển ngắm Yến Kỳ Hiên nhất thời bị mê hoặc thất thần đến quên cả nháy mắt.

“Phất Khê, ngươi đang nhìn cái gì? Ngươi có phải lại đang nghĩ tới mấy thứ xấu xa hay không, ta, ta nhổ vào, thật khiến ta chán ghét.” Yến Kỳ Hiên thấy Ôn Uyển nhìn mình thì thật cao hứng, nhưng lại thấy Ôn Uyển không chớp mắt nhìn hắn, một chút liền nhớ ra người này lần trước nhìn đào hát cũng là vẻ mặt mắt híp híp đầy háo sắc như thế. Hắn hậu tri hậu giác nhớ tới người này vốn thích nam sắc, cái bộ dáng này nhất định không phải là đang suy nghĩ chuỵện tốt, liền vục nước hất tới Ôn Uyển.

Ôn Uyển bị hắn gọi hồi, trên người bị thấm ướt nhưng không hề tức giận. Thấy nụ cười vui sướng cùng nam tử đẹp như tranh thật là thưởng tâm duyệt mục (hài lòng đẹp mắt), Ôn Uyển hướng về phía Yến Kỳ Hiên đang tức giận mỉm cười.

“Ngươi còn nhỏ tuổi không học cái tốt, ngươi là đồ sắc quỷ” Yến Kỳ Hiên tức giận mắng.

Yến Kỳ Hiên vừa tức vừa giận tới dậm chân, Ôn Uyển nhìn càng híp mắt cười, một chút cũng không thấy phiền. Yến Kỳ Hiên thấy bộ dáng vô lại của nàng, chỉ muốn đi tới đẩy nàng vào trong nước rồi tính. Kẻ này thật là hám sắc chưa từng thấy, còn nhỏ tuổi nhưng đã thích nam sắc, thật là xấu xa.

Ôn Uyển không để ý tới Yến Kỳ Hiên trong lòng quấn quýt, lại nhìn về phong cảnh như vẽ, say mê trong đó. Nàng lấy cây sáo từ trong tay áo, đặt ở khóe miệng, nhẹ nhàng mà tấu nhạc, thổi một thủ khúc thanh bình khoan khoái “Nghi Hà Hoan ca”. Thủ khúc này là khúc Ôn Uyển thích nhất, cũng học được tốt nhất. Ở chỗ phong cảnh như vẽ thế này, đứng cạnh một mỹ nhân, thổi một thủ khúc tươi đẹp êm ái, tất cả đều tốt đẹp nói không lên lời.

Tình cảnh giao hòa, cộng với tiếng sáo du dương rất cảm động, kể cả Yến Kỳ Hiên vốn không thông thạo âm luật cũng say mê lắng nghe.

Có lẽ là quá khoan khoái, quá vui sướng, mấy con cá trong sông cũng tới tham gia náo nhiệt, lúc bắt đầu chỉ có một, hai con, tiếp theo thì ba bốn con, càng ngày càng nhiều, một đàn cá như cùng nhảy múa khiến mặt sông toát ra sôi trào, khiến cảnh sắc vốn mê li càng tăng thêm mấy phần sinh động.

Thấy vậy tất cả mọi người đều ngơ ngác.

“Phất Khê, không nghĩ tới, ngươi thổi khúc này lại dễ nghe như vậy, ngươi nhìn, kể cả mấy con cá cũng chạy tới tham gia nhảy múa. Phất Khê, có cái gì ngươi không làm được không?” Yến Kỳ Hiên không hề có một lời ghen tị, mà chính là tràn đầy ngưỡng mộ, sùng bái.

“Đâu phải vì tiếng sáo của ta, mấy con cá kia là vừa lúc muốn hoạt động một chút, ta chỉ gặp dịp.” Ôn Uyển cười nói, nàng không phải không biết trời cao đất rộng, thủ khúc này nàng mới chỉ đạt được 8 phần, nhưng thành tích này cũng khiến Ôn Uyển thỏa mãn. Nếu không phải lão sư bắt buộc, nàng cũng không muốn học chơi nhạc khí, không nghĩ tới, nhiều năm học, giờ nàng thổi sáo cũng không tồi.

“Công tử thật khiêm nhường, hướng về phía cảnh đẹp, thổi được thần khúc như vậy, mấy con cá mới có thể chạy tới như thế. Tại hạ đường đột, xin được hỏi tôn tính đại danh (tên) của tiểu công tử?” Hai người đang say mê trong cảnh đẹp, chẳng biết lúc nào có một chiếc thuyền nhỏ đã tới gần, trên thuyền có một thư sinh.

“Kẻ hèn này họ Giang, vị tiên sinh này quá khen, mới vừa rồi chẳng qua là đúng dịp, tài nghệ của ta như thế nào, ta trong lòng đều biết.” Đông Thanh vội đứng ở bên cạnh Ôn Uyển, Ôn Uyển nhìn về hướng vị sĩ tử trên thuyền đối diện, vẻ mặt ôn hòa nói.

Lúc này tâm tình Ôn Uyển vô cùng tốt, nên nói chuyện cũng không còn lạnh như băng, ngược lại khôi phục diện mạo cũ khiêm tốn hữu lễ. Bởi vì cách khá xa nên mặc dù Đông Thanh bên cạnh nói cũng sẽ không bị phát giác. Ôn Uyển rất có tự tin.

“Chẳng lẽ công tử chính là người được truyền tụng trong kinh thành Giang Thủ Vọng, Giang công tử?” Sĩ tử kia bộ dáng khoảng hai bốn hai lăm tuổi, nghe được Ôn Uyển nói như thế, lập tức liền kích động.

“Chỉ là một chút hư danh, nói quá sự thật. Nhà đò, trở về thôi.” Ôn Uyển thấy đáy mắt hắn bừng sáng, không có hứng thú lại tiếp tục hàn huyên.

“Không nghĩ tới ta lần này thật may mắn, xem được kỳ quan khó gặp này, Giang công tử quả nhiên là đại tài, đại tài a. Giang công tử, không biết ta có thể thỉnh cầu được nghe một khúc nữa hay không?” Người nọ kích động vạn phần, chỉ hận không thể cùng đi, ở phía sau lớn tiếng kêu.

“Thổi một khúc cũng phải nhìn tâm tình, công tử nhà ta hiện tại không có tâm tình này.” Ôn Uyển hơi ngẩng đầu, nhìn hắn một cái, xoay người kêu nhà đò lái thuyền trở về, chỉ có Đông Thanh đứng bên cạnh giải thích. Đông Thanh cố ý giải thích, nàng dùng giọng nói thật nên âm thanh khác nhau rất nhiều.
 

Bình luận

Back to Top