|
|

Quyển 3 - Chương 138: Vô Vọng (Thượng )


“Thế tử gia, công tử, ta thổi đèn nhé.” Băng Dao dịu dàng nói. Yến Kỳ Hiên ừ một tiếng, ngửi thấy mùi hương quen thuộc, một lát sau liền ngủ luôn. Sáng sớm ngày thứ hai, Ôn Uyển vừa mở mắt, đã thấy một khuôn mặt xinh đẹp đang mỉm cười với nàng. Ôn Uyển bò dậy, lúc này Đông Thanh cũng đã dậy. Băng Dao đang bưng nước đến cho Ôn Uyển rửa mặt. Đông Thanh dẫn Yến Kỳ Hiên trở về Cổ Mộc viên.

“Thế tử gia. . . . . .” Băng Cầm nhìn Yến Kỳ Hiên, thấy trên tay trên người hắn, tất cả đều là vết bầm xanh tím, lại nhìn thấy bộ dạng hài lòng của Yến Kỳ Hiên, lại nhớ đến chuyện tối ngày hôm qua, trong lòng dần hiện lên khủng hoảng. Không nghĩ tới, chuyện nàng lo lắng nhất vẫn xảy ra.

Nhưng cũng may huấn luyện trong những năm gần đây không phải là vô ích, lập tức trong thời gian nhanh nhất đem chút biến hóa trên mặt khôi phục như thường, nhưng hai tay đang phát run đã tiết lộ tâm tư của nàng.

“Chuyện gì nên nói thì mới được nói, không nên nói thì không được phép nói lung tung, nếu không, ta sẽ lấy mạng ngươi.” Yến Kỳ Hiên đương nhiên biết quan hệ của hắn và Ôn Uyển sẽ không được Vương Phi thừa nhận. Hắn nhạy bén nhìn bộ dạng này của Băng Cầm, lập tức nghiêm nghị cảnh cáo.

Băng Dao được tin, ở bên cạnh khinh thường nói với Yến Kỳ Hiên: “Nói cái gì? Tối hôm qua, ta vẫn còn gác đêm đấy. Không có chuyện gì cũng bị ngươi nói thành có chuyện.”

Mà kết quả, thật đúng như lời Băng Dao nói, Yến Kỳ Hiên nghiêm nghị cảnh cáo không có hiệu quả như Ôn Uyển. Chờ Yến Kỳ Hiên đi Bạch Ngọc viên, Băng Cầm đi phòng trên, đem chuyện xảy đã ra tối hôm qua nhất nhất bẩm báo với Vương Phi, thậm chí còn như có như không, nhắc tới hai người đã vượt qua điểm mấu chốt.

Ở chính phòng Thuần vương Phủ, Thuần Vương vô cùng khiếp sợ khi nghe tin này. Có lẽ, chuyện nàng vẫn luôn lo lắng nhất rốt cuộc cũng xảy ra, khiến cho nàng không chịu nổi. Thuần Vương phi run rẩy hỏi: “Những chuyện ngươi nói đều là sự thật?” Một tin tức lớn như vậy, nàng không tiếp nhận được. Phản ứng đầu tiên, chính là không tin. Không tin còn có chuyện hoang đường như vậy.

Đợi khi xác thực được tin tức, tay phát run, nắm chén trà bên cạnh, dùng nước nóng để khiến cho tâm tình của mình vững vàng lên một chút, nhưng vẫn khiếp sợ thật lâu, không nói ra lời.

“Nô tỳ không dám nói dối, Vương Phi, gần đây thế tử thường xuyên ngồi một mình, cười khúc khích. Ngày đó Phất Khê ở trong cung, thế tử một đêm không ngủ, khi thấy Phất Khê công tử trở lại, liền vui mừng giống như nhận được phần thưởng lớn. Lúc trước nô tỳ sợ mình nghĩ sai, hơn nữa nô tỳ cứ nghĩ bọn họ là huynh đệ tình thâm. Nhưng ngày hôm qua…ngày hôm qua…Thế tử gia không ngủ được, nửa đêm còn đi đến Bạch Ngọc Viên, chưa được một lúc, nô tỳ liền nghe thấy Thế tử gia lớn tiếng kêu to. Lúc này nô tỳ mới tin chắc, sợ rằng Thế tử gia cùng Phất Khê công tử đúng như lời đồn bên ngoài. . . . . . Vương Phi, giờ phải làm như thế nào cho tốt?” Băng Cầm lo âu. Nếu Thế tử gia thích nam nhân, không thích nữ nhân, thì nàng phải làm sao đây? Nàng là người mà Vương Phi chuẩn bị cho Thế tử.

Vương Phi nghe xong những lời này, qua thật lâu, rốt cuộc mới lấy lại sức: “Còn có ai biết được chuyện này?” Chuyện lớn như vậy, thế mà hôm nay nàng mới biết được, có thể thấy được nàng làm mẹ thất bại như thế nào, nàng cũng không xứng với chức vị chủ mẫu này. Thuần Vương phi thật sự không dám tin hai đứa bé này lại to gan lớn mật như vậy, vụng trộm yêu nhau.

“Không có ai, chỉ mình nô tỳ biết, nhưng mà trong Bạch Ngọc viên thì có Băng Dao cùng Đông Thanh biết, bọn họ là người hầu hạ thiếp thân chiếu cố biểu thiếu gia, chắc cũng biết được một hai phần.” Vương Phi vừa nghe là hai người kia, lập tức buông tha ý niệm truy cứu trách nhiệm của hai người trong đầu. Hai người này không phải là người mà nàng có thể động tới.

“Ngươi lui xuống đi, nhớ kỹ cho ta, chuyện này một chữ cũng không được truyền ra ngoài. Nếu không, ta sẽ lấy mạng của ngươi.” Sắc mặt Vương Phi âm trầm, để lộ ra sự ngoan tuyệt.

“Vương Phi yên tâm, nô tỳ tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa chữ. Nếu như tiết lộ dù chỉ là một chữ thì nô tỳ sẽ không được chết tử tế, trọn đời không được siêu sinh.” Băng Cầm lập tức thề.

“Băng Doanh, lập tức đi báo cho người gác cổng, Vương gia trở về, thì bảo người lập tức đến chính phòng.” Vương Phi lòng như lửa đốt, không được an bình.

Vương gia nghe xong, lúc đầu cũng sợ, nhưng rất nhanh liền tỉnh táo lại, hỏi tình huống cụ thể ngày đó ở Bạch Ngọc Viên, sau đó cũng không hỏi tiếp câu nào nữa. Đúng là hai đứa bé có chỗ không thỏa đáng, nhưng tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện gì quá phận. Có Băng Dao ở bên cạnh trông chừng, cho dù Ôn Uyển không cự tuyệt, Băng Dao cũng tuyệt đối không để cho bọn họ làm càn.

Thuần vương ổn định chính mình, gọi Yến Kỳ Hiên tới, cũng không hỏi trực tiếp, chỉ tùy ý hỏi hai câu, tối ngày hôm qua sao lại chạy đến Bạch Ngọc viên? Đến khi nghe được Yến Kỳ Hiên nói hai người ở trong phòng đánh nhau, người bên cạnh vẫn ở đó. Nói cách khác, lúc ấy Băng Dao vẫn luôn ở trong phòng coi chừng dùm hai người bọn họ, Thuần vương cũng yên lòng. Hắn cũng biết Ôn Uyển không phải là người không có chừng mực, nhưng mà, quả thật, thời gian cũng đến rồi. Nên đưa đứa bé này trở về rồi.

Có người đến Bạch Ngọc Viên truyền lời, nói Vương gia mời công tử đến thư phòng, có việc thương lượng.

Ôn Uyển nhận được tin tức, thu thập một trận, rồi đi đến đó.

Đến thư phòng, thấy sắc mặt Thuần vương rất bình tĩnh, không cười ha hả như mọi khi, cũng không có ánh mắt dò xét. Ôn Uyển nhìn Thuần vương như vậy, đại khái cũng đoán được Thuần vương tìm nàng vì chuyện gì. Cho dù Thuần vương không tìm nàng, nàng cũng muốn nói chuyện này với Thuần vương. Ôn Uyển hi vọng có thể dùng sự cố gắng lớn nhất, thành ý lớn nhất để được Thuần vương đồng ý.

Thuần vương đưa mắt nhìn Ôn Uyển trong chốc lát, trong mắt vừa có ẩn nhẫn vừa có luống cuống: “Ôn Uyển, ta vẫn đối đãi với cháu như nữ nhi của mình. Ta đối với cháu, đến cùng là như thế nào, cháu hẳn là có thể cảm giác được .” Chuyện này không phải chuyện đùa, một khi không cẩn thận, con của hắn sẽ mất mạng. Hôm nay hắn nhất định phải nói rõ tính nghiêm trọng của chuyện này cho Ôn Uyển biết.

“Cậu muốn nói gì thì cứ nói thẳng đi, không cần phải quanh co lòng vòng .” Ôn Uyển vẫn như bình thường, bình lặng như nước, đối với khí thế của Thuần vương, nàng lựa chọn coi như không nhìn thấy. Tức giận thì như thế nào, dám đánh nàng sao, nàng mới không sợ đâu! Nàng vô cùng khẳng định, Thuần vương gia chỉ giảng đạo lý, sẽ không đánh nàng.

Thuần vương nhìn bộ dạng này của Ôn Uyển, lửa giận cũng tiêu, ngược lại ở trong lòng tán thưởng không thôi. Ai nói Ôn Uyển nhát gan, người nói nàng nhát gan, đều là kẻ ngu. Nếu như nàng nhát gan, làm sao có thể cho Triệu vương một đao, có thể làm ra nhiều chuyện mà ngay cả nam nhi cũng không làm được. Nhát gan, chẳng qua là ô dù bảo vệ nàng mà thôi. Đáng tiếc, ngay cả mình cũng bị lừa gạt. Nếu không, như thế nào lại đổi lấy một chuyện khiến cho người ta không thể nghĩ tới. Đón nàng đến Vương phủ, chính là hãm hại con của hắn a!

“Chúng ta đã tính đến chuyện hôn sự của Kỳ Hiên rồi. Cháu không phù hợp với yêu cầu về con dâu chúng ta, cho nên nhất định cháu đã biết chuyện ta muốn nói là chuyện gì?” Thuần vương thẳng tắp nhìn Ôn Uyển. Nếu tất cả mọi người đều là người hiểu chuyện, thì không cần thiết phải giấu diếm.

Ôn Uyển viết những lời này, một chút thái độ ngượng ngùng cũng không có. Nếu có, cũng chỉ là bình thản và tự tin”Tại sao? Cháu không phù hợp ở chỗ nào? Thân phận, tuổi, tài học (tài năng +học vấn), phẩm tính (phẩm chất+ tính cách)? Cháu tự hỏi đều không kém, có thể xứng đôi với Yến Kỳ Hiên. Nếu như cậu lo lắng về bệnh câm của cháu, thì cứ yên tâm, bệnh câm của cháu không phải do trời sinh, lúc mới sinh, cháu biết nói chuyện, cho nên sẽ không ảnh hưởng đến đời sau.” Bệnh này cũng không phải là di truyền, với lại nàng đã có thể nói chuyện, chẳng qua là thời cơ chưa tới, vẫn không nên biểu hiện ra mà thôi.

Đối với Yến Kỳ Hiên, Ôn Uyển thật sự cảm thấy rất tốt. Thuần vương có ý phản đối, đối với thái độ của Thuần vương, nàng cũng đã đoán trước được, cũng không phải là chưa cẩn thận suy tư qua. Nàng cũng suy tính rất nhiều, nhưng nàng biết mình không nỡ buông tha cho phần tình cảm ấm áp này.

Nhưng trừ việc lo lắng hắn sẽ bị cuốn vào trong vòng tranh đấu, những thứ khác, nàng cũng đã cân nhắc qua, tất cả mọi mặt nàng đều đã nghĩ đến, nàng cảm thấy vấn đề không lớn. Nàng là một bé gái mồ côi, Thuần vương cũng tương đối coi trọng mình. Nếu như nàng có thể giúp cậu Trịnh vương giành thắng lợi trong cuộc tranh đấu này, nếu khi đó nàng còn sống thì việc hôn sự này sẽ không có sai lầm gì, cho dù có cái gì, thì chỉ cần cố gắng đền bù lại khoảng cách hoặc những điều không tốt là được. Căn cứ vào điểm này, Ôn Uyển mới không ngăn cản Yến Kỳ Hiên, chính nàng cũng không cự tuyệt.

Dù nói thế nào, bây giờ tỉ lệ là 5-5. Hơn nữa Ôn Uyển cũng có lòng tin với cậu Trịnh vương. Lúc trước điều duy nhất nàng lo lắng, chính là sợ thủ đoạn của Hiền phi quá cao tay, sẽ giết chết nàng.

Không phải nàng ích kỷ, chẳng qua là nàng cũng có tâm tư riêng của mình, dù sao sớm muộn gì nàng cũng phải lập gia đình, thay vì gả ột người không quen biết, hoặc bị ông ngoại Hoàng đế tùy tiện chỉ hôn cho người nào đó, như chỉ hôn cho Tào Tụng chẳng hạn…đã như vậy, thì không bằng tìm một người hợp với ý mình. Yến Kỳ Hiên là một mầm non tốt, lại thật lòng thích nàng, còn là một người đơn thuần, toàn tâm toàn ý đối với nàng, Ôn Uyển cảm thấy chỉ cần những thứ này là đủ rồi. Cho tới bây giờ nàng cũng không muốn gả ột anh hùng cái thế, gả ột nhân vật khó lường, nàng chỉ muốn gả ột người yêu nàng, thương nàng, hai người xây dựng một gia đình, kinh doanh thật tốt, sống một cuộc sống hạnh phúc vui vẻ. Mà Yến Kỳ Hiên, phù hợp với yêu cầu của nàng. Hơn nữa, nàng tin tưởng, nếu nàng thật sự gả cho Yến Kỳ Hiên, thì nàng sẽ rất hạnh phúc, sống chung lâu như vậy, đối với việc này, nàng rất có tự tin.

“Cháu rất tốt, nói về không xứng, ngược lại là Kỳ Hiên nhà ta không xứng với cháu.” Thuần vương lắc đầu. Đối với bộ dạng này Ôn Uyển, trong lòng không biết là có tư vị gì.

“Chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, cậu nên biết, cháu không thèm để ý những thứ giả tạo kia, chỉ cần Yến Kỳ Hiên toàn tâm toàn ý đối với cháu, thì cháu sẽ không ngần ngại những thứ khác.” Ôn Uyển không xem trọng những thứ này, tài hoa gì gì đó chỉ là hư danh. Sống vui vẻ mới là quan trọng nhất.

“Cháu không ngần ngại nhưng ta để ý. Cháu quá ưu tú, nếu để Kỳ Hiên cưới cháu, cháu giống như đỉnh thái sơn đè trên đầu hắn. Bây giờ các cháu còn nhỏ, còn chưa cảm thấy gì, nhưng khi lớn rồi, thanh danh của cháu truyền ra ngoài, cháu sẽ áp chế hắn cả đời. Hắn cưới cháu, cả đời sẽ không vui vẻ. Hiện tại các cháu còn nhỏ, đương nhiên là sẽ không để ý đến những thứ này, nhưng khi trực tiếp đối mặt mới hiểu rõ. Những thứ này sẽ trở thành gánh nặng giữa hai đứa.” Thuần vương lắc đầu.

“Nếu như cậu để ý chuyện này như vậy, thì sau này cháu sẽ không đụng vào những thứ này nữa. Không để cho thế nhân biết, thì trên lưng Kỳ Hiên cũng không phải gánh áp lực như cậu nói.” Ôn Uyển không thèm quan tâm, nhưng Thuần vương nghe vậy thì rất sửng sốt. Nhìn Ôn Uyển một hồi lâu, mặt như tiếc hận, rồi mới thở dài thật sâu.

Mặt Ôn Uyển có vẻ nghi hoặc, đây là ý gì? Gia thế bối cảnh, số tuổi tương xứng, hai người lại hợp ý nhau, không có đạo lý nào lại không đáp ứng. Những chuyện nên suy xét thì nàng cũng đã suy xét, tại sao Thuần vương lại không đáp ứng? Nếu như lo lắng về bệnh câm của mình, nàng cũng không phải bị câm thật. Chuyện này cũng không phải là vấn đề, nếu vẫn không được, nàng có thể cho cậu biết mình không bị câm.
 

Bình luận

Back to Top