|
|

Quyển 4 - Chương 5: Gặp Nhau


Tin tức Ôn Uyển trở lại kinh thành , vào buổi tối cùng ngày nàng trở về liền truyền đi, Như Vũ, Vũ Đồng, Mai Nhi, Ngọc Tú, Y Y chân trước chân sau điều đưa thiệp mời tới, nói là muốn đến thăm nàng.

Vào cuối tháng mười một, cũng chính là lúc Ôn Uyển mới vừa trở lại trên thôn trang không bao lâu. Thì Ôn Uyển liền nhận được tin tức, biết được ông ngoại Hoàng Đế hạ thánh chỉ, chỉ hôn Như Vũ cho Thế tử Trịnh Vương, Đại biểu ca của Ôn Uyển – Kỳ Ngôn, cũng đã định ra thời gian, mùng ba tháng hai năm sau đại hôn.

Qua năm, Đại biểu ca mười bảy tuổi, Như Vũ mười sáu tuổi, tuổi tác cũng thích hợp. Đối với việc hai người này ghép thành một đôi, Ôn Uyển cảm thấy ánh mắt ông ngoại Hoàng Đế thật đúng là không tệ. Con người đại biểu ca rất tốt, mấy năm như thế, đối với nàng vẫn là chiếu cố có thêm. Yêu thương nàng tuy không nhiều bằng cậu, nhưng mà đúng là vô cùng quan tâm nàng. Cho đến bây giờ, ở trong phủ Trịnh Vương, Ôn Uyển cũng chỉ có quan hệ thân cận một chút với đại biểu ca. Như Vũ có thể gả cho huynh ấy, thì cũng không tệ.

Mà hôn sự của Ngọc Tú cũng đã định xong rồi, chính là nhi tử của người bạn cùng trường với Tưởng đại nhân. Định thời gian là mùng ba tháng ba năm tới xuất giá.

Hôn sự của Như Vũ cùng Ngọc Tú Ôn Uyển cũng không thấy khó hiểu. Như Vũ kết duyên với đại biểu ca Kỳ Ngôn, với tài nghệ tính cách lại cộng thêm tướng mạo của Như Vũ, cũng đủ xứng với đại biểu ca rồi. Sang năm Ngọc Tú cũng đã mười sáu tuổi, ở cái triều đại này, mười sáu tuổi lập gia đình là quá bình thường. Chậm trễ thêm nữa thì không xong.

Nhưng khiến cho Ôn Uyển cảm thấy kỳ quái chính là, hôn sự của Mai Nhi cũng định vào mùng sáu tháng ba. Ôn Uyển nhớ rõ dường như trước kia nghe La Thủ Huân bảo là phải sau mười sáu tuổi mới xuất giá, bây giờ làm sao thế này. Chẳng lẽ mới có một thời gian ngắn ngủi, mà đã xảy ra chuyện mình không biết?

Nhưng mà, Ôn Uyển nghĩ tới La Thủ Huân đã nói Hoa đại nhân ngã hướng về phe của Triệu Vương, vì tranh đấu đã đến mức độ quyết liệt, cộng thêm hôn sự được quyết định quái dị thế này. Ôn Uyển suy đoán, trong mặt này chắc chắn có nội tình. Hôn kỳ trước thời hạn. Nhất định cũng là ý của Hoa phu nhân. Hoa phu nhân là một nữ nhân mà Ôn Uyển vô cùng bội phục từ khi đi tới thế giới này. Năm đó thanh danh của nàng tệ hại như thế, mà bà lại có thể cho hòn ngọc quý trên tay, nữ nhi duy nhất của mình cùng học tập với nàng. Chỉ vì để tương lai nữ nhi chịu ít đau khổ một chút, còn bản thân bà lại nhận lấy không biết bao nhiêu là áp lực. Đây cũng là một điểm trước đây Ôn Uyển đặc biệt hâm mộ Hoa Mai Nhi, vì có một mẫu thân toàn tâm tính toán vì nàng ấy như vậy.

“Quận chúa, phủ Trịnh Vương đưa thiệp mời đến.” Ôn Uyển nhận thiệp mời, lại nói với người đến bẩm báo, nàng sẽ đến nơi hẹn đúng giờ. Mặc kệ là cho người ta nhìn hay là thân thiết như bề ngoài các nàng biểu hiện ra trước đó, thì nàng cũng nên đi một chuyến đến phủ Trịnh Vương.

Đang nói chuyện, liền nghe nói Hoa Mai Nhi đã tới. Ôn Uyển nghe thấy, đoán chừng là tranh thủ mấy người kia chưa tới, nàng ấy tới trước một bước, liền cười cho người nhanh chóng mời nàng tiến đến.

Vừa gặp Hoa Mai Nhi, liền thấy Mai Nhi mặc một thân váy dài màu xanh nhạt, áo lông màu xanh lá làm từ lông đuôi chim Khổng Tước. Vấn một búi tóc Phi Nguyệt đơn giản, hai bên tai đều buông xuống một nhánh tóc đen, trên đỉnh đầu tóc đen nghiêng nghiêng vén lên. Giống như là một vòng trăng khuyết, rất đặc biệt. Phối cùng một chiếc áo lót cùng màu, trên đầu còn cài một đóa hoa lũa mỏng màu đỏ. Trang phục vô cùng đơn giản, nhưng lại tôn lên một loại khí chất u lan vô cùng tinh tế. Mới một năm không gặp, mà tiên nữ trong bức tranh trước đây, lúc này toàn thân cao thấp tất cả đều dính khí tức khói lửa rồi. Nhưng mà Mai Nhi như vậy, lại càng khiến cho người khác yêu thích, bởi vì càng chân thật hơn.

“Ngươi khiến ta lo lắng chết mất, ngươi thật nhẫn tâm mà, ngay cả thư báo bình an cũng không báo cho ta. Sau này không được như thế nữa. Như thế nào cũng phải viết cho ta một lá thư bình an mới được.” Mai Nhi trên miệng oán trách. Dĩ nhiên, nàng cũng hiểu, dù sao lúc thân thể không tốt thì cái cũng cũng không làm được.

“Nhưng mà, nể tình là thân thể ngươi không tốt, ta tạm tha cho ngươi. Ôn Uyển. Ngươi có nhìn thấy chim bồ câu cầu phúc ta xếp cho ngươi hay không? Ôn Uyển, thật ra thì ta vẫn muốn đi lên thôn trang thăm ngươi, ta thậm chí còn xin nương ta, nương ta cũng đã đồng ý. Cho ta lên thôn trang bồi ngươi nhiều hơn, để tránh cho ngươi ngã bệnh lại cô đơn một mình ở trên thôn trang. Nhưng mà Hạ Ảnh hồi âm lại. Nói với ta là thái y nói ngươi không thể chịu mệt nhọc, tâm tình cũng không thể lên xuống quá nhiều. Cho nên ta cũng không đi lên thôn trang nữa. Ôn Uyển, ngươi cũng đừng giận ta nha!” Mai Nhi cẩn thận đánh giá Ôn Uyển từ đầu đến chân, xác thực là thực sự không có chuyện gì thì mới yên tâm.

Ôn Uyển cười tỏ vẻ không đâu. Nàng đã nghe Hạ Ảnh nói, trong một năm năm này, trong mấy cô nương kết bạn với nàng thì Hoa gia tiểu thư lo lắng cho bệnh tình của nàng nhất. Cứ cách mấy ngày, thì lại đưa đồ tới. Phần quan tâm này, vẫn khiến cho Ôn Uyển rất cảm kích.

Hai người đang trò chuyện, thì nghe thấy nói đám người Như Vũ, Ngọc Tú, Y Y tất cả đều đã tới.

“Ôn Uyển, ngươi thật đúng là nhẫn tâm a. Một năm này chúng ta cứ nơm nớp lo sợ cho ngươi, thế nào thì ngươi cũng nên cho người báo lại cho chúng ta một tiếng chứ. Ngươi ngược lại cũng thật hay nha, suốt thời gian một năm, chúng ta cứ trông mong cũng không nhận được một lời nào của ngươi. Khiến chúng ta nôn nóng muốn chết được.” Ngọc Tú cũng oán trách.

Ôn Uyển cười cười, cũng không có trả lời đáp lại. Lời này thật không tiện trả lời lại. Nếu tiếp thì bản thân mình tình huống đặc biệt, nếu không tiếp, thì lại không lễ độ. Nên dứt khoát giữ vững trầm mặc, tất nhiên sẽ có người nói chuyện giúp.

“Được rồi được rồi, ta vừa mới nói nàng, Hạ Ảnh nói cho ta biết ngày đó Ôn Uyển đúng là vô cùng hung hiểm, nếu không cũng không phải nhất định phải đi đến thôn trang ở. Ôn Uyển vừa rồi còn nói, nàng một người ở trên thôn trang lẻ loi trơ trọi, đặc biệt rất nhớ chúng ta. Nhưng thái y đã nói, cảm xúc của nàng không thể bị quấy nhiễu. Cho nên nha, ngươi cũng đừng oán trách nữa, bình an trở lại là tốt rồi. Chỉ cần người tốt, so với cái gì cũng đều tốt.” Mai Nhi ở bên cạnh giúp đỡ Ôn Uyển giảng hòa.

Ôn Uyển nhìn thấy mới một năm không gặp, mà Mai Nhi ứng phó với những thứ này cũng có thể hạ bút thành văn rồi. Quả nhiên giống như lời đồn bên ngoài nàng nghe thấy, thông minh tài giỏi hơn trước đây rất nhiều. Tốt hơn trước kia là được rồi, tất cả mọi người so với trước kia đều tốt lắm. Một năm không có ở đây, rất nhiều chuyện thay đổi. Nhưng mà, đều thay đổi theo hướng tốt, thật là tốt.

Ngọc Tú cũng chỉ tùy tiện nói vài câu, ở đâu còn có thể thực sự so đo với nàng chứ. Đây là đi dưỡng bệnh, chứ không phải đi chơi. Đoàn người cũng không tiếp tục quấn quít cái đề tài này nữa, lại nói đến chuyện thú vị trong một năm này.

“Ôn Uyển, ngươi không biết đâu, trong một năm này, có rất nhiều chuyện náo nhiệt, đặc biệt là trong kinh thành trong một năm này, xuất hiện một người thiếu niên tên là Giang Thủ Vọng, tự Phất Khê. Ngươi không biết đâu, trong kinh thành còn tặng một biệt hiệu cho hắn, gọi là thiếu niên kỳ vương [vua cờ]. Kỳ nghệ kia của vị Phất Khê công tử này, ngay cả một vài lão tiên sinh cũng không thể sánh bằng, hắn còn đánh ngang tay với Hải học sĩ nữa, nhưng mà hắn chỉ mới có mười tuổi thôi! Hơn nữa nghe nói Mặc Ngọc công tử văn võ song toàn, đã đánh bại La Thủ Huân, chính là vị hôn phu của Mai Nhi. Thi từ cũng được khen la số một, bài Bình Sanh Chí kia, trong kinh thành không ai không biết. Cả kinh thành giống như là điên rồi vậy, phố lớn ngõ nhỏ tất cả đều đang đàm luận cái vị Phất Khê công tử này, chữ của hắn cũng thu đến ngàn lượng, đáng tiếc là không nhìn thấy mặt mũi thế nào. Không biết là nhân vật bực nào.” Y Y hưng phấn bừng bừng nói đến chuyện bát quái đứng đầu một năm gần đây trong kinh thành.

“Ta sớm đã nói với ngươi, ta đã gặp qua rồi. Gặp ở Hoàng Giác Tự. Người kia là nhân vật kiêu ngạo không khiêm nhường, ánh mắt cao ngửa lên trời rồi, nhưng ngươi lại không tin.” Vũ Đồng rất là không thích Y Y sùng bái Giang Thủ Vọng. Chủ yếu là nương nàng, lại muốn kết cái môn thân này, kết quả bị người của Vương Phi nói năm ba câu đuổi đi. Khiến Vũ Đồng thật mất mặt, tức giận không thôi.

“Đó là vì ngươi có thành kiến, người người đều đang loan truyền, Phất Khê công tử mặc dù lớn lên có đen một chút, nhưng mà làm người khiêm tốn nhã nhặn, sao có thể như lời ngươi nói kiêu ngạo không khiêm tốn chứ. Hơn nữa, ngay cả tổ phụ của Như Vũ đều khen ngợi Phất Khê công tử khiêm nhường biết lễ, là một tài tuấn trẻ tuổi hiếm có. Ngay cả đối thủ đều có thể khen ngợi như vậy, người còn có thể xét nét được chỗ nào chứ.” Mai Nhi nhẹ giọng phản bác .

“Cũng nghe nói là, trong tay Thế tử Thuần Vương có một bộ tranh của Phất Khê công tử. Nghe Tào Tụng Tào công tử nói, đây còn thực sự là bức tranh tốt trăm năm khó gặp. Nhiều người ra giá uốn mua, nhưng mà Thế tử gia lại xem như là bảo bối, ngay cả nhìn cũng không cho người ta nhìn, keo kiệt muốn chết.” Y Y nhỏ giọng nói. Phụ thân nàng khen ngợi rất nhiều lần, cũng nhắc tới mấy lần với nương nàng. Bức tranh có thể khiến cho Tào Tụng khen không dứt miệng, nghĩ một chút thôi liền biết là tuyệt đối trân quý vạn phần. Nhưng mà Yến Kỳ Hiên không chịu lấy ra, tất cả mọi người chỉ được nghe kỳ danh, chứ vẫn không nhìn thấy bức tranh kia. Nhưng mà Tào Tụng lại thường xuyên nhắc tới nó.

“Nhưng khắp kinh thành cũng đều lan truyền, Giang công tử cùng Thế tử Thuần Vương lại là một đôi. Không biết có phải là thật hay không.” Vũ Đồng nói xong, mặt tựu đỏ lên. Cô nương trong khuê các này, sao có thể thảo thuận nói về đề tài này đây. Chủ yếu nàng là thật bực mình thôi.

Ôn Uyển nghe, làm bộ như một bộ dạng thật tình cảm thấy hứng thú, ở đó lắng nghe.

“Những thứ kia cũng chỉ là tin vịt nhảm nhí thôi, người ta là huynh đệ tình cảm tốt. Hiện tại trong kinh thành, ai không nói Phất Khê công tử tuổi trẻ anh tài. Dù sao sau này ta có cơ hội đi Giang Nam, đến lúc đó, ta nhất định có cơ hội gặp được vị Phất Khê công tử này.” Y Y trong đôi mắt bốc lên nhiệt khí.

Ôn Uyển làm vài động tác, tỏ vẻ thật là đáng tiếc.

“Quản Giang công tử, Phất Khê công tử cái gì chứ. Ôn Uyển, thân thể của ngươi đã khỏe, chính là chuyện tốt nhất. Sau này còn có rất nhiều cơ hội, không có gì mà phải tiếc nuối cả.” Như Vũ cười nói.

“Ôn Uyển, ngươi không biết đâu. Phất Khê công tử còn có một biệt hiệu thanh cao nữa, gọi là Mặc Ngọc công tử.” Y Y ha ha cười.

“Cái gì mà Mặc Ngọc chứ, phải gọi là công tử than đen đấy.” Vũ Đồng khinh thường tên đó. Mọi người ồn ào một phen. Chỉ có ngoại trừ lúc đầu ân cần thăm hỏi sức khỏe của Ôn Uyển ra, thì căn bản thảo luận cũng chỉ chung quanh chỗ vị Phất Khê này.

Như Vũ nhìn trên mặt Ôn Uyển hiện lên vẻ khó hiểu, bộ dáng vô cùng quái dị. Khẽ cười giải thích “Ôn Uyển ngươi không biết đó thôi, kể từ khi đại danh của vị Giang công tử kia truyền ra. Bao nhiêu phu nhân, người thì công khai, người thì bí mật dò hỏi Vương Phi nương nương, muốn kết thân cùng nương nương, gả nữ nhi cho vị Giang công tử này, nhưng đều bị Vương Phi ngăn cản. Nói Phất Khê công tử thân thể không tốt, nhất định phải chờ qua mười lăm tuổi mới có thể nói đến chuyện hôn nhân.” Mai Nhi cười, lại thâm ý mà nhìn Vũ Đồng một cái.

“Ngươi muốn tìm chết rồi à, nhìn ta làm gì.” Vũ Đồng đỏ bừng cả khuôn mặt .

Ôn Uyển buồn nôn run sợ một trận, chẳng lẽ mình trong lúc vô tình, đã bắt lấy trái tim của vô số thiếu nữ làm tù binh sao. Bằng bộ dáng lúc đó của nàng, làm sao lại có thể có nhiều người nhìn trúng nàng chứ. Nếu đúng như thế, vậy thì nàng thật đúng là tạo nghiệt rồi. Có điều trình độ giả ngu của Ôn Uyển càng ngày càng giỏi, mấy vị cô nương căn bản là nhìn không ra, Ôn Uyển còn rất ngạc nhiên mà tỏ vẻ không phải nói cùng Thuần thế tử là một đôi sao.

“Ai mà tin cơ chứ, đoán chừng là những người kia bịa đặt kiếm chuyện, nói lung tung. Nhìn tình cảm huynh đệ người ta tốt, nên ở đó thêu dệt chuyện vô căn cứ. Đều là mấy người đỏ mắt vì danh hiệu Mặc Ngọc công tử của người ta thôi, nên mới dội nước bẩn vào người người ta.” Cả bọn đều cùng khinh thường. Người tài hoa dào dạt như thế, làm sao lại có thể là người như vậy chứ. Hơn nữa cho dù là đúng, cũng không ảnh hưởng lòng ái mộ của bọn họ.
 

Bình luận

Back to Top