|
|

Chương 312: Thú Nhân xuất chinh



Những ngày kế tiếp Giáo Hoàng trốn đông trốn tây, tránh né tổ mẫu quấy rầy chật vật không chịu nổi, quả thực khổ không thể tả. Hiện tại đột nhiên nhận được một tin tức như bắt được cây cỏ cứu mạng, làm sao không mừng rỡ như điên? Hắn lập tức hạ lệnh triệu tập khẩn cấp mở hội nghị, triệu tập tất cả Đại đầu mục đến Giáo Đình.

Trong mật thất Giáo Hoàng cung, bao gồm cả Tiên Nhã, một đám nhân viên cao cấp Giáo Đình tụ tập đầy đủ, trước mặt nhiều người như vậy, tổ mẫu rất cố gắng cấp mặt mũi cho Giáo Hoàng. Mọi người đều biết có đại sự phát sinh, nếu không Giáo Hoàng sẽ không khẩn cấp triệu kiến như vậy, phải biết rằng bây giờ là 2 giờ sáng nha.

"Mới vừa nhận được tin tức, Thú Nhân đại cử xâm chiếm Ngõa Nạp." Giáo Hoàng vẻ mặt nghiêm túc lên tiếng.

Mọi người vốn vẻ mặt ngưng trọng thoáng cái liền buông lỏng, mặc dù không dám nói Giáo Hoàng cái gì, nhưng bộ dạng xem thường đã viết trên mặt kia rồi.

"Lần này bọn họ vận dụng Song Túc Phi Long, số lượng đạt đến một trăm." Giáo Hoàng càng nghiêm túc nói. Nhưng người ở dưới chỉ là hơi hơi ngạc nhiên chút thôi.

"Còn có mười hai vị Thú Thần Tế Tự." Giáo Hoàng lời này nói ra, người phía dưới cuối cùng bắt đầu nghiêm túc lên.

"Mặt khác, còn có hai lớn một nhỏ ba đầu Lôi Thú cùng hai Thú Thần tiên tri." Giáo Hoàng chậm rãi nói.

Hắn nói vừa xong, đám người bên dưới lập tức nhất tề hít một hơi lạnh.

"Thực lực này, dù muốn đánh Thánh Sơn cũng có thể thử một chút rồi. Không trách được Thất công chúa muốn tới cầu viện?" Mã Kỳ Nạp giật mình nói: "Bọn họ làm sao đột nhiên điên cuồng lên rồi?"

"Không biết, nhất định có một nguyên nhân đặc thù chúng ta không biết." Giáo Hoàng nhíu mày nói: "Kể từ mấy ngàn năm trước Thần Ma đại chiến kết thúc, Thú Nhân mặc dù thỉnh thoảng đi ra ma thú sâm lâm, nhưng tiến công đại quy mô như vậy đến hiện tại mới là lần đầu tiên."

"Ngõa Nạp tuyệt đối không ngăn được rồi, xem ra chúng ta phải xuất động mới được." Một Hồng Y giáo chủ nói.

"Xuất động là nhất định, mấu chốt là làm sao xuất quân?" Một vị Hồng Y giáo chủ khác phản bác: "Nếu chúng ta cùng Thú Nhân chiến tranh tổn thất sẽ rất nghiêm trọng, chỉ sợ không có cách nào chế trụ dã tâm ba đại đế quốc rồi. Cho nên chúng ta nên bàn kỹ rồi hẵn nói, nếu Ngõa Nạp thật sự không trụ được rồi tính sau."

"Còn tính sau? Chúng ta nếu không sớm xuất động Ngõa Nạp liền nguy hiểm, Ngõa Nạp nguy hiểm, phía sau chính là Đại Hán, Tạp Tây Á… vân vân, chẳng lẽ đợi Thú Nhân đánh tới Thánh Sơn chúng ta mới phản kháng sao?" Các Hồng Y giáo chủ bất mãn đồng thanh nói.

"Làm sao ngươi biết Thú Nhân đánh tới được chúng ta, chẳng lẽ bọn họ không thể chiếm Ngõa Nạp rồi yên ổn sao? Có lẽ bọn họ thích rừng rậm hơn, nếu như vậy Tinh Linh sâm lâm mới là lựa chọn tốt nhất cho bọn hắn, để cho Tinh Linh nhức đầu không phải tốt hơn sao?" Người kia liền cãi.

Hai vị này ngươi một lời ta một câu, lại bắt đầu một phen cãi vả, đang huyên thuyên, Giáo Hoàng không nhịn được nói: "Cùng câm miệng hết, mọi người làm việc cũng dùng não hả? Chuyện này bất kể là không được? Nếu không, uy tín Giáo Đình để ở đâu ?"

Vị Hồng Y bàn lui kia lập tức ỉu xìu.

"Thế nhưng, chúng ta đúng là không thể ra hết tinh nhuệ, nếu không, thật sự tổn thất thảm trọng, sợ là chúng ta sau này không cách nào nắm được thế cục đại lục trong tay rồi." Giáo Hoàng lo lắng nói: "Muội muội, trí tuệ của ngươi chúng ta cùng công nhận, có đề nghị tốt hay không?"

Tổ mẫu liếc Giáo Hoàng một cái, chuyện tình rõ ràng như vậy còn bảo nàng nói? Thế nhưng chỉ là lấy cớ cho tổ mẫu nàng xuất chinh mà thôi, dù sao ngồi không ở Thánh sơn mấy chục năm rồi, nàngsớm muốn ra ngoài dạo chơi một chút, vừa lúc mượn cơ hội này. Tổ mẫu quyết định chủ ý xong xuôi, liền lạnh lùng thốt: "Ban bố Quang Minh Chiêu Thảo Lệnh, triệu tập quân đội tinh nhuệ nhất của các quốc gia trợ giúp Ngõa Nạp, đem chuyện của chúng ta biến thành chuyện của người khác, tổn thất cũng là mọi người gánh, dù sao cũng không thể tự chúng ta ôm hết !"

"Tốt, thật tốt quá." Đám người phía dưới vội vàng tán thành. Thật ra thì chủ ý này cũng không phải khó nghĩ ra, ít nhất trong đám người đang ngồi có không ít người có thể nghĩ đến, nhưng bọn hắn ai cũng không nói, sợ bị Giáo Hoàng thuận miệng phái đi ra chiến đấu, cho nên đều chờ Giáo Hoàng điểm danh cho an toàn.

Nhìn thấy Giáo Hoàng chỉ ra tổ mẫu, bọn họ thở phào nhẹ nhõm, càng là cao thủ càng sợ bị rơi đài, nhất là chiến đấu với ma thú cấp chín, cao thủ cấp Kiếm Thánh một đấu một với chúng, miễn cưỡng có thể tự vệ cũng không tệ rồi, nhìn chung trên dưới Giáo Đình, thích hợp nhất chính là hai người Giáo Hoàng cùng tổ mẫu. Giáo Hoàng hiển nhiên không thể dễ dàng xuất động, nếu như vậy người lựa chọn thích hợp nhất cũng chỉ có tổ mẫu đại nhân.

Cho nên, mọi người cùng chung mục đích, tổ mẫu đảm nhiệm tổng chỉ huy quân đội Giáo Đình, sau đó chỉ ra nhân viên xuất động, phân phối an bài hết thảy, cuối cùng quyết định phái mười vạn đại quân hộ tống tổ mẫu chiến đấu. Đồng thời, phát ra Quang Minh Chiêu Thảo Lệnh, yêu cầu các quốc gia đều phải tận sức đưa cao thủ tới trợ giúp.

Giáo Hoàng lại tự tay viết thư điểm danh chỉ ra mấy người, yêu cầu Đại Ma đạo sư cùng cao thủ cấp Kiếm Thánh của ba đại đế quốc đều phải tham gia, hơn nữa trợ giúp một chi quân đội tinh nhuệ. Nhất là bần đạo gần đây danh tiếng đang thịnh cũng nhận được thư mời Giáo Hoàng tự tay viết. Ta ngất mất, quá xui rồi, cầm vật này nơi tay quốc vương làm sao dám đụng đến ta? Hắn không động đến ta, người trong nhà làm sao cầu tình đây? Người trong nhà không cầu tình làm sao khiến hắn kiêng kỵ đây? Hắn không kiêng kỵ, người nhà của ta như thế nào tạo phản đây? Chẳng lẽ bần đạo thật vất vả một phen, nay lại phải đổ tâm tư xuống sông xuống biển chỉ vì một phong thơ Giáo Hoàng gửi đến sao? Ta … rất buồn bực ~~

Cùng bần đạo đồng thời nhận được phong thư Giáo Hoàng tự tay viết còn có phụ thân, lão là điển hình của loại người đàng hoàng, vừa tiếp xúc với thư tín xong, lập tức mang ta rời khỏi đại quân, chỉ dùng hơn mười ngày liền chạy về vương đô Đại Hán, một đường xóc nảy thật là quá chán. Chúng ta phong trần mệt mỏi về đến nhà vào một xế chiều ánh nắng tươi sáng, cả bữa cơm trưa cũng chưa kịp ăn.

Mặc dù mệt mỏi một chút, nhưng tâm tình ta rất tốt, chúng ta dọc đường đi về, cơ hồ đến đâu nơi đó lập tức sôi trào, mọi người vừa thấy được chiêu bài của phụ thân, Thiết Giáp Thú, lập tức biết thân phận chúng ta, tiếng cổ động hoan hô liên tiếp không ngớt. Chúng ta một nhóm mười mấy người, được dân chúng Đại Hán một đường nghênh đón trở về. Vào vương đô, càng trực tiếp tạo thành bế tắc giao thông, thị dân nhiệt tình ngăn đường chúng ta về nhà đến một nước chảy cũng không lọt. Cuối cùng, phải xuất động quân đội thành vệ duy trì trật tự mới cứu được chúng ta ra.

Chật vật về đến nhà, mọi người nhìn nhau cười, được hoan nghênh đến trình độ như vậy thật sự là đãi ngộ quá khó khăn rồi, đáng giá nhớ đến chung thân nha. Người trong nhà nhìn thấy chúng ta trở lại cũng chiếu cố một trận loạn xạ cả lên, ta cùng phụ thân bởi có việc gấp trong người, không dám trễ nãi, ta cũng lên tiếng chào hỏi cùng mấy vị ca ca mà thôi. Đã bị phụ thân kéo vào trong viện ông nội họp hội nghị, mẫu thân tạm thời ra ngoài chưa về cho nên vắng mặt, tham dự hội nghị chỉ có ba người chúng ta.

"Ha ha. Những anh hùng nhà chúng ta đã về rồi." Ông nội nhìn thấy chúng ta thập phần hưng phấn, cười ha hả không ngừng.

"Phụ thân khỏe!" Phụ thân từ nhỏ rất sợ ông nội, bởi vì bị đánh nhiều lắm, vẫn không dám trước mặt hắn mà càn rỡ, cho nên đầu tiên hành lễ vấn an ông nội.

"Ông nội khỏe!" Bần đạo cũng cười mỉm nói.

"Khỏe khỏe, các ngươi làm cũng không tệ." Ông nội khích lệ: "Nhất là Tiểu Ngũ, thật sự là quá giỏi rồi ."

"Cảm ơn ông nội khích lệ." Ta cười nói.

"Nhưng nếu như không vọng động giết hài tử nhà người ta thì càng tốt hơn." Ông nội xoay chuyển một cái bắt đầu phê bình ta.

"Phụ thân, quân tình khẩn cấp, chuyện của hắn sau hãy nói đi." Nói xong, phụ thân giao thư tín của Giáo Hoàng cho hắn xem. Hắn sợ ông nội nói một hồi lại lên cơn, việc này hắn đã thấm sâu tận trong lòng rồi, rất rõ tình cảnh bị dạy dỗ cho "nên người", cho nên bạo dạn cắt đứt lời của ông nội.

"Hả?" Ông nội cầm lấy, nhìn kỹ một chút nói: "Thật đúng là phiền toái không nhỏ nha?"

"Tiểu Ngũ cũng nhận được." Phụ thân vội vàng nói thêm một câu, sau đó nói với ta: "Còn không mau đưa cho ông nội ngươi nhìn?"

"À!" Bất đắc dĩ, ta cũng đưa thư tín cho ông nội.

"Ha ha." Ông nội cười nói: "Không nghĩ tới, Tiểu Ngũ nhà ta hiện tại cũng đã là đại nhân vật? Phải biết rằng, người có thể được Giáo Hoàng tự tay viết viết thư đều là đại nhân vật đó nha!"

"Thôi thôi, ta không cần!" Bần đạo khinh thường nói: "Còn không phải kêu ta bán mạng cho hắn. Nếu có chuyện tốt, hắn mới không gọi ta đây?"

"Ha hả, ngươi đã biết chuyện rồi đó!" Ông nội cười nói: "Vừa đúng lúc, ta còn đang rầu rỉ phải xử trí ngươi như thế nào, hiện tại có phong thư này của Giáo Hoàng, chuyện tình Thạch Nguyên gia coi như qua rồi."

Ai. Bần đạo cũng biết là như vậy, ta … rất buồn bực.

"Ha ha, thật không nghĩ tới, Giáo Hoàng cái tên kia còn có một ngày làm được chuyện tốt ." Ông nội trêu đùa nói.

"Phụ thân, Ngõa Nạp một khi chiến bại, mục tiêu kế tiếp của Thú Nhân nhất định là Đại Hán chúng ta, cho nên chúng ta tuyệt đối không thể ngồi yên không lý đến?" Phụ thân thấy hai người chúng ta không có một chút ý tứ gấp gáp, liền nhắc nhở xuống.

"Sợ cái gì?" Ông nội xem thường nói: "Giáo Đình cũng ra mặt, khả năng Thú Nhân đánh bại Ngõa Nạp không lớn, chúng ta mặc dù phải trợ giúp, nhưng phải thương lượng cho kỹ lưỡng?"

"Vâng." Phụ thân hỏi, "Vậy ngài cho là ta nên phái ai đi mới thích hợp?"

"Ta cũng không biết, hỏi nhi tử ngươi một chút đi?" Ông nội cố ý thử ta.

"Đây có gì khó, chỉ mấy người chúng ta đi là được, không nên mang bất kỳ cao thủ cùng hộ vệ bình thường nào!" Bần đạo cười nói.

"Cái gì?" Phụ thân lúc ấy liền sửng sốt: "Mặt mũi Giáo Hoàng chỉ trị giá mấy người như vậy? Dường như không tốt lắm? Hơn nữa sẽ phái ai đi?"

"Thôi đi cha ơi, có cái gì không tốt ." Bần đạo khinh thường nói: "Binh quý tinh bất quý đa, ta đã đọc qua tư liệu Thú Nhân nên hiểu rõ được một chút, binh lực bọn họ đơn độc chiến đấu cực mạnh, chỉ là Bán Thú Nhân bình thường lực chiến đấu võ giả sơ cấp đấu khí của nhân tộc cũng cản không nổi rồi. Cho nên nếu chúng ta phái cao thủ bình thường đi, dễ dàng hao tổn vô cùng. Dù sao Cuồng Long thiết kỵ của ta tuyệt đối không nỡ, bọn họ còn không đủ cho ngưu đầu nhân đập một gậy đó?"

"Nhưng khai báo với Giáo Hoàng thế nào đây?" Phụ thân hỏi.

"Chúng ta lần này xuất động hai Kiếm Thánh, ba Đại Ma đạo sư, còn có một vị Quân Thần (danh xưng của bần đạo), ai dám ý kiến?" Bần đạo khinh thường đáp.

"Hai Kiếm Thánh? Tạp La không đi?" Phụ thân nghi ngờ hỏi: "Dường như hắn cũng nhận được thư Giáo Hoàng mà?"

"Không phải là Tạp La, là tên ngu ngốc kia không đi." Ông nội giải thích thay ta.

"Tại sao?" Phụ thân cẩn thận hỏi lại: "Ta còn không biết hắn là ai đó?"

Ông nội rất hài lòng nhìn ta, tỏ vẻ đối với việc ta giữ bí mật là khá tốt, sau đó suy tư một chút rồi nói: "Miệng của ngươi coi như kín đáo, biết cũng không sao, hắn là thúc thúc ngươi, thân đệ đệ của ta, đệ nhất sát thủ trên đại lục - Thiên Sát."

"A." Phụ thân nhất thời bị tin tức này làm cho kinh ngạc sợ hết hồn, hắn không tin tưởng hỏi lại: "Hắn thật sự là Thiên sát?"

"Đúng rồi?" Ông nội kỳ quái nói: "Làm sao vậy?"

"Ngươi… cái tên tiểu tử khốn kiếp này!" Phụ thân nhất thời giận dữ, hung hăng xuất một cước đá tới đây, mắng: "Ngươi biết hắn là Thiên Sát còn nói lão tử đi chọc hắn?"

"Ha ha." Bần đạo đã sớm biết phản ứng của hắn, cho nên hắn còn chưa có nhấc chân ta liền trốn ra phía sau ông nội, cười to nói: "Ta xem ngài dọc đường hơi buồn bực, cho nên tìm đối thủ cho ngài tiêu khiển tiêu khiển a? Ta là có ý tốt, ngài còn nghi ngờ ta?"

"Ngươi..." Phụ thân giận đến cả người run run, mắng: "Ngươi để cho ta tiêu khiển hay để cho người khác tiêu khiển ta đây?"

"Ngươi câm miệng." Ông nội cả giận nói: "Làm loạn ồn ào cái gì? Còn thể thống gì nữa?"

"A." Phụ thân vội vàng trấn tĩnh, chỉ là thỉnh thoảng lại trợn mắt nhìn ta. Nguồn truyện: Truyện FULL

"Tiểu Ngũ, ngươi làm gì cha ngươi rồi?" Ông nội cười ha hả nói: "Nhìn xem hắn giận đến thế kia?"

"Hắn kể từ khi có Long Lân Giáp liền cho là thực lực mình tăng nhiều, muốn tìm một đối thủ. Ta kêu hắn tìm thúc tổ kiếm chút phiền toái, hắn đã có cơ hội tỷ thí với thúc tổ. Ha hả." Bần đạo nói đến đây, thật sự không nhịn được, cười ha hả không ngừng.

"Ha ha ha, vậy sau đó thế nào?" Ông nội cũng cười không ngừng. Hắn dĩ nhiên biết phụ thân muốn xui xẻo rồi, cho nên vội vàng muốn biết kết thúc.

"Cho nên phụ thân chạy đến trước mặt thúc tổ, chỉ vào lỗ mũi thúc tổ mắng hắn là "nhân tâm bất cổ lão lưu manh" (lão già mà tâm còn chưa già làm chuyện hạ lưu). Ha ha!" Bần đạo khó khăn nhịn cười nói: "Kết quả bị thúc tổ hung hăng đánh một trận. Ha ha!"

"Ha ha. Ha ha." Ông nội cùng ta cười lăn cười lộn.

"Là ngươi bảo ta nói như vậy." Phụ thân tức giận nói: "Ta nếu biết hắn là ai, đánh chết ta cũng không dám nha?"

"Ha ha, ngươi aa..a, ngươi aa..a." Ông nội chỉa vào người ta cười mắng: "Ngay cả phụ thân ngươi cũng trêu cợt. Thật sự là đáng đánh."

"Ha hả, ta cũng vì tốt cho hắn, không cùng cao thủ đấu một phen, thực lực phụ thân phát huy không được đầy đủ!" Bần đạo cười giải thích.

"Hừ." Phụ thân hiển nhiên không hài lòng với cái cớ này.

"Được rồi. Việc qua đi coi như xong, chúng ta tiếp tục nói chính sự !" Ông nội cười nói với ta: "Ngươi mới vừa nói ba Đại Ma Đạo Sư, là ai ?"

"Ta có hai thầy trò pháp sư thực lực cường hãn, việc này ngài cũng biết rồi, mặc dù cấp bậc bọn họ là Ma Đạo Sư, nhưng do một người là vong linh pháp sư, một người là Hắc Ám pháp sư, cấp bậc cũng không phải chính xác, thực lực chân thật của bọn họ hẳn tương đương với Đại Ma Đạo Sư." Bần đạo giải thích.

"Còn một người nữa?" Phụ thân nghi ngờ hỏi.

"Ngu ngốc." Ông nội chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nổi giận mắng: "Chúng ta đại biểu vương quốc Đại Hán tham chiến, người kia dĩ nhiên là quốc sư của chúng ta - Tạp Tạp Lạp."

"A, hắc hắc, đã hiểu!" Phụ thân xấu hổ nói.

"Ừ, nói như vậy, số lượng cao thủ của chúng ta sẽ nhiều gấp đôi so với ba đại đế quốc, đã như vậy chúng ta không cần phái cao thủ khác nữa." Ông nội không để ý tới phụ thân, khẽ gật đầu với ta.

"Nhưng tại sao không cho thúc thúc đi?" Phụ thân lại hỏi tới.

"Hắn giết người nhiều lắm, khó bảo toàn không bị người ta nhận ra." Bần đạo vội vàng giải thích: "Thân phận của hắn một khi bại lộ, đây là tai nạn cho Long gia chúng ta!"

"Ah." Phụ thân nhớ lại trên đầu thúc tổ đang treo giải thưởng hai trăm triệu, gật đầu, lại hỏi: "Thế nhưng, chúng ta tại sao không phái thêm vài cao thủ đi? Chỉ mấy người thật sự quá keo kiệt rồi?"

"Cùng Thú Nhân chiến đấu không giống cùng nhân loại chiến đấu, trong bọn họ cũng có rất nhiều cao thủ, cuộc chiến này đánh nhau tương đối thảm thiết, đoán chừng, chiến sĩ cấp Hoàng Kim trở xuống cũng chỉ là tiêu hao phẩm, chiến sĩ cấp Hoàng Kim cũng có thể tử trận một mảng lớn, dù là cao thủ cấp Kiếm Thánh chưa hẳn bảo đảm nhất định sống sót nữa kìa?" Bần đạo lo lắng nói: "Lần chiến dịch đánh Tạp Đặc này, người khác không rõ ràng lắm, nhưng tự chúng ta đều biết, Long gia chúng ta tổn thất rất nghiêm trọng, nhất là cao thủ trung hạ cấp, quân số giảm hơn một nửa, thật sự không thể lại tổn thất thêm nữa. Nếu không lực chiến đấu Thanh Long quân sẽ phải bị ảnh hưởng cực lớn!"

"Thế tại sao không gọi mấy cao thủ đại thế gia cùng đi?" Phụ thân không hiểu hỏi.

"Ngu ngốc." Ông nội lại mắng một câu, nói: "Bọn họ không phải là người Đại Hán sao? Bọn họ tổn thất không phải là Đại Hán tổn thất sao?"

"A." Phụ thân bừng tỉnh đại ngộ nói: "Thì ra là như vậy. Nhưng đến lúc đó nhân số không đủ, đánh không lại Thú Nhân thì làm sao bây giờ? Có cần hay không phái một chút binh sĩ bình thường đi qua?"

"Không biết ." Bần đạo cười nói: "Có cao thủ bình thường của các đế quốc khác là đủ rồi, nhiều hơn nữa cũng là lãng phí, về phần chiến sĩ bình thường, Ngõa Nạp đã chuẩn bị hai trăm vạn, nhiều thêm nữa làm gì? Chiến trường cũng mở không đủ đó?"

"Được rồi, chớ nói nhảm!" Ông nội không nhịn được cười nói: "Ngay bây giờ ta sẽ đi thương lượng đối sách với bọn họ, các ngươi đi nghỉ trước đi."

"Dạ." Phụ thân cùng ta đáp ứng một tiếng, liền tự mình trở về. Trong lòng bần đạo vẫn miên man chuyện này, Thú Nhân tại sao đột nhiên đi ra rừng rậm? Tại sao đột nhiên liên hiệp cùng một chỗ? Sau lưng có hay không có một bàn tay vô hình đang tác động âm mưu gì đó? Nghĩ tới đầu to như cái đấu rồi.

Trong vương cung Đại Hán vương quốc, nguyên lão các đại thế gia cùng quốc vương bệ hạ đã tụ tập đầy đủ, tiến hành thảo luận kịch liệt. Bởi vì có thư tín Giáo Hoàng tự tay viết, bần đạo đắc tội có lớn hơn nữa cũng không thể bị trừng trị rồi. Huống chi công lao của ta còn tại đó, công mở mang bờ cõi từ xưa đến nay lúc nào cũng là lớn nhất. Cho nên Thạch Nguyên gia cũng tốt, quốc vương cũng được, không có ai lại vọng tưởng thu thập bản đại nhân.

Thế nhưng, hủy bỏ rớt công lao lần này của ta là khẳng định rồi, hơn nữa vì Giáo Hoàng có lệnh, cho nên phái bần đạo đi Ngõa Nạp lập công chuộc tội cũng là chuyện tình chắc chắn. Những điều này đều không có ý nghĩa gì hết. Rồi thì tranh luận với nhau ngay tại chỗ, Thạch Nguyên gia yêu cầu được Long gia bồi thường, hơn nữa còn muốn coi Thạch Nguyên Đại Lang như là tử trận, cử hành quốc táng, còn muốn được phong Công Tước.

"Thúi lắm." Ông nội lúc ấy liền nổi giận, mắng: "Hắn đến trễ quân tình không có tội sao? Hắn tự tiện giết quân đội bạn không có tội sao? Còn phong tước? Quả thực nói đùa!"

"Không sai." Lão Kiệt Khắc cũng nói: "Được phong tước phải là công thần, Thạch Nguyên Đại Lang là người có tội, làm sao lại đi phong tước? Binh sĩ Long gia khuất tấ chết đi để vào đâu? Coi là hắn công lao? Hừ !"

"Đúng đấy! Giết quân đội bạn sao lại tính là quân công? Quả thực nói giỡn."

"Lần này thương nghị không thông!"

Mấy vị đại lão vội vàng phản đối, quốc vương cũng nói: "Phong thưởng hắn, đừng nói tướng sĩ có công của Long gia không phục, những binh lính quân đội khác cũng tâm không phục. Ta xem lần thương nghị này coi như xong đi?"

"Vậy cũng tốt." Thạch Nguyên Đại Hùng bất đắc dĩ nói: "Nhưng bồi thường là nhất định phải có. Hài tử nhà ta cũng không thể chết vô ích." Hắn thật ra thì đã sớm biết đề nghị vừa rồi chắc chắn không thông, đó cũng chỉ là rao giá trên trời mà thôi, hiện tại mới là ý đồ thật sự.

"Dừng gấp cho ta, nghèo đến điên rồi sao?" Ông nội khinh thường nói: "Nhà ta đã chết 2000 người, nhà ngươi mới chết có ba, ai nên tìm ai đòi bồi thường đây?"

"Nhà ngươi chết chỉ là lính quèn, nhà ta chết là người thừa kế dòng chính đó." Thạch Nguyên Đại Hùng quát: "Nếu không ta đem hai vạn người cho ngươi giết. Ngươi đem nhi tử ra cho ta làm thịt, có dám hay không?"

 

Bình luận

Back to Top