|
|

Chương 329: Thú nhân trả thù



Ta đây nói thật ra cũng muốn nhờ tổ mẫu trợ giúp, đối phó Lôi Thú tuyệt đối là chuyện tình dành riêng cho mấy siêu cấp cao thủ, pháp sư đoàn tuyệt đối không dùng được, tác dụng duy nhất của bọn họ chính là thi triển bức tường ma pháp bảo vệ người của Giáo Đình, khỏi bị Lôi Thú tập kích mà thôi.

"Ta hiểu được." Thất công chúa buồn bực nói: "Coi như ta không có nói gì đi!" Nàng hiện tại mặc dù giận muốn chết, tuy nhiên vẫn không dám đắc tội ba đại đế quốc cùng Giáo Đình, chỉ biết nhịn xuống.

"Cái gì gọi là mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được? Chúng ta không phải tới để bị ngươi vũ nhục." Tam hoàng tử bắt đầu lên tiếng.

"Đúng đấy, ngươi là một tiểu tử nhỏ tuổi, luận địa vị luận tư lịch, cũng không có tư cách dạy dỗ chúng ta?" Đại hoàng tử cũng không nhịn được nói chèn vào.

"Hai người các ngươi cũng chỉ là một đôi thùng cơm ngu ngốc mà thôi, cũng không có tư cách dạy dỗ chúng ta." Bần đạo khinh thường trả lời lại một cách mỉa mai.

Sau đó là một trận mắng chiến nhàm chán, bần đạo vốn đã xem bọn họ không thoải mái, một người là thù mới, bởi vì Tam hoàng tử xúi giục Tạp Đặc tiến công Đại Hán, trực tiếp đưa đến Phùng Tu Tư mưu hại phụ thân ta. Người còn lại là thế hệ trước lưu lại hận cũ, ta sớm muốn tìm cơ hội dạy dỗ bọn họ rồi.

Ta đang muốn mượn đề tài để nói chuyện của mình, chuẩn bị ra tay đánh người lại bị tổ mẫu nhìn ra âm mưu của ta, nàng trực tiếp tuyên bố tan họp, khiến cho một cuộc có thể dẫn phát chiến tranh quốc gia đột ngột lắng xuống. Ta ~~ buồn bực.

Ra khỏi phòng họp.

Bần đạo nhất thời nhàm chán, vừa lúc đi lên nhìn thấy một vị quan quân Tạp Tây Á, hắn nhận ra ta, lập tức một thẳng tắp chào theo nghi thức quân đội, trên mặt phát ra thái độ sùng kính từ phế phủ.

"Long lãnh chủ đại nhân, công chúa chúng ta một mực chờ ngài." Hắn sau khi nói xong, dùng một loại ánh mắt cực kỳ nóng bỏng nhìn ta nói: "Đại nhân, ngài đi gặp nàng một chút, được không?"

"Tốt. Ta vừa lúc cũng muốn thấy nàng." Bần đạo bị ánh mắt của hắn chinh phục, đáp ứng đi gặp Hải Luân.

"Tạ ơn đại nhân. Xin mời ngài đi theo ta." Hắn vui mừng nói: "Vệ binh, mau trở về báo tin, kêu bọn hắn chuẩn bị, còn có quân lính chuẩn bị xe ngựa."

"Ta cưỡi Cái Thứ đi là được rồi, không nên phiền toái các ngươi?" Bần đạo cười khổ nói.

Vị quan quân này cũng không thuận theo, cố ý dẫn người hộ tống ta. Dường như sợ ta chạy trốn vậy. Vẫn "áp giải" ta đến lữ quán Tạp Tây Á, giao cho người chịu trách nhiệm nơi đó nghênh đón, mới cao hứng vô cùng cáo biệt ta. Nhìn bộ dạng hưng phấn kia. Tựu giống như vừa mới áp được một "tù binh" cao cấp về lãnh thưởng vậy. Chẳng lẽ ta còn được dùng để đổi công trận? Có cần phải vui thành ra như vậy không chứ?

Lữ quán cấp bậc rất cao, so với biệt thự dùng chiêu đãi ba đại đế quốc cũng không kém, thậm chí so với chúng ta còn tốt hơn. Hiển nhiên, Thất công chúa an bài như thế, cũng vì muốn đền bù chút thiệt thòi đối với bọn họ.

Hiện tại, trong lữ quán hiển nhiên vì chào đón ta người Lai Đặc đã tốn mất không ít thời gian, thảm đỏ trải thẳng tắp ra ngoài, cánh hoa tươi thả rơi trên mặt thảm. Rồi hai bên ba bước một tốp năm bước một trạm canh gác, thị vệ ít nhất cũng cấp Bách phu trưởng đứng ở bên trong, rất nhiều sĩ quan cao cấp. Khi ta đi ngang qua, bọn họ đều rất cung kính chào ta theo nghi thức quân đội. Xem ra bọn họ đối với ta thật sự rất cảm kích, dù có là quốc vương cũng không có đãi ngộ long trọng như vậy nha?

Quan viên Tạp Tây Á chịu trách nhiệm tiếp đãi ta là Nguyên soái Bàn Thạch quân đoàn bộ binh, một người tên là Mạc Địa tướng quân. Chỉ có qua mấy câu thăm hỏi rất thân thiết, hắn liền vội vã dẫn ta tới một gian phòng khách tráng lệ. Mời ta ngồi, dâng trà xong mời ta chờ, hắn một mình đi ra, làm ta một người lạnh lẽo ở nơi đây. Hơn nữa, xuyên thấu qua thần thức bần đạo tìm kiếm, hắn còn đặt ở chung quanh hơn 10m ít vệ binh. Người thì tất cả đều mang đi, xem ra hẳn là cấp cho ta và Hải Luân một không gian độc lập.

Không lâu sau, cánh cửa lặng lẽ mở ra, Hải Luân một thân hoa phục chính thức hiện ra trước mặt ta, nàng hôm nay trải qua trang điểm tỉ mỉ, lộ ra vẻ dịu dàng so với khi trước gặp mặt còn xinh đẹp hơn rất nhiều. Một thân lễ phục dạ hội xanh biển. Uốn vòng quanh đường cong duyên dáng trên thân nàng, vừa cúi đầu xuống chào lộ ra cảnh tượng vô hạn, trên cổ như tuyết trắng là một sợi dây chuyền bảo thạch màu lam. Có thể đã nhận ra trang phục của mình tương đối lộ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hải Luân mắc cỡ thoáng hồng lên.

"Gặp qua lãnh chủ đại nhân." Hải Luân công chúa đầu tiên thi lễ với ta.

"Không dám nhận, hẳn là ta đã gặp qua công chúa điện hạ mới đúng." Bần đạo cuống quít đứng dậy hoàn lễ.

"Đại nhân không cần phải khách khí." Hải Luân công chúa cảm kích nói: "Không có đại nhân ngài toàn lực trợ giúp, Tạp Tây Á chúng ta đã sớm là lãnh thổ của Ngõa Nạp rồi, người dân của chúng ta cũng sớm đã thành vong quốc nô."

"Ta cũng là vì Đại Hán." Bần đạo ngại ngùng nói: "Môi hở răng lạnh mà thôi."

"Không đồng dạng như vậy." Hải Luân lắc đầu nói: "Đạo lý này người người đều biết, nhưng để làm được thật sự quá khó khăn, ít nhất quốc vương bệ hạ Đại Hán quốc cũng không trợ giúp chúng ta như ngài!"

"Hắc hắc." Bần đạo lại ngượng ngùng cười lãng đi.

"Mời đại nhân ngồi." Hải Luân cười nói.

"A, mời công chúa." Bần đạo khách khí một câu, rồi cùng Hải Luân cùng nhau ngồi xuống.

"Xin hỏi đại nhân đối với lần nhân thú chiến tranh này thấy thế nào?" Hải Luân hỏi.

"Loài người tất thắng." Bần đạo tự tin nói: "Thế nhưng sẽ có tổn thất thảm trọng, Thú Nhân mặc dù bại, cũng sẽ không quá bi thảm, coi như là lưỡng bại câu thương."

"Đại nhân làm sao rõ ràng như thế?" Hải Luân tò mò hỏi.

"Bởi vì đây là kết quả mà Giáo Đình cùng ba đại đế quốc toan tính cùng vui vẻ chấp nhận nhất." Bần đạo cười khổ nói: "Điều ta có thể làm, chính là tận lực giảm bớt tổn thất mà thôi, cho nên ta cũng không mang theo quân đội, chỉ dẫn theo mấy người cao thủ trợ trận."

"Chẳng lẽ bọn họ không có lo lắng loài người sẽ bại sao?" Hải Luân nghi ngờ hỏi ta.

"Có tổ mẫu ta, người khôn khéo như vậy trấn giữ, hơn nữa tình thế loài người thật ra so với Thú Nhân thì mạnh hơn một chút, pháp sư của chúng ta thật sự nhiều lắm, hơn nữa đoạt lấy địa lợi rồi. Rồi lại nói, hậu cần Thú Nhân luôn luôn là vấn đề lớn, bọn họ rất có thể rút lui. Cho nên khả năng loài người thất bại không lớn." Bần đạo hào khí nói: "Nếu như loài người có thể đoàn kết hợp tác chân thành, cho ta 10 ngày thời gian, ta liền có thể quét ngang Thú Nhân đại quân. Ngươi có tin hay không?" Khà khà, cười giỡn một câu mà thôi, thật ra thì bần đạo chính bản thân mình cũng không tin.

"Tướng quân đại tài, lấy thân phận Quân Thần ngài nói ra được, ta dĩ nhiên tin tưởng." Hải Luân thật tình đáp lại, sau đó, nàng tiếp tục hỏi: "Ngài nói Ngõa Nạp có tổn thất thảm trọng, như vậy Tạp Tây Á chúng ta có phải sẽ an toàn hay không?"

"Vừa vặn ngược lại!" Bần đạo cười khổ nói: "Bọn họ tổn thất càng thảm trọng, sẽ càng vội vã thông qua chiến tranh để cướp đoạt nguyên vật liệu để sinh tồn, ngươi nói bọn họ không đánh các ngươi, chẳng lẽ đánh Đại Hán tìm ta phiền phức sao?"

"Không. Ta nghĩ bọn họ không dám đánh chủ ý tới ngài." Hải Luân cũng rất thông minh, hơi trầm mặc một chút, nàng hỏi lần nữa: "Đại nhân cùng ta nghĩ giống nhau, cho nên, lần chiến đấu này bất luận mạo hiểm cỡ nào, bọn họ cũng tuyệt đối sẽ không cho chúng ta tham chiến, sợ chúng ta chết thảm trọng, nhận được sự che chở của Giáo Đình. Đúng không?"

"Chỉ sợ là như thế!" Bần đạo gật đầu nói.

"Vậy đại nhân ngài có giúp chúng ta không?" Hải Luân vẻ mặt khát vọng nhìn ta nói.

"Bất luận thái độ Đại Hán quốc vương như thế nào, cho dù trên tay ta không có một người, không có một binh lính nào nghe ta chỉ huy, còn dư lại một mình, ta cũng sẽ đứng ra giúp ngươi."Bần đạo trịnh trọng nói với nàng: "Ta không vì cái gì khác, chỉ vì chính lần này các ngươi có thể không nhớ hiềm khích lúc trước mà xuất binh." Bần đạo đây cũng là lời thật lòng phát ra từ phế phủ, ta tuyệt đối sẽ không cần điều kiện giúp Tạp Tây Á, bởi vì trên người Hải Luân, ta thấy bóng dáng của một vĩ nhân.

"Rất tạ ơn đại nhân, thế nhưng, ta còn có một thỉnh cầu. Vạn mong đại nhân đáp ứng." Hải Luân đột nhiên đứng lên quỳ gối trước mặt ta trịnh trọng nói.

"Đừng nha! Mau dậy đi, ngươi có lời gì cứ nói, có thể đáp ứng ta nhất định không từ chối."Bần đạo vội vàng đỡ nàng dậy mà nói.

"Hải Luân mặt dày." Hải Luân giảm thấp thanh âm xuống, cúi đầu nhẹ nhàng nói: "Xin đại nhân cưới ta!"

"Hả?"Bần đạo trực tiếp trợn tròn mắt.

"Ta bây giờ là công chúa Tạp Tây Á, đại nhân cưới ta, chính là Tạp Tây Á thân vương. Như vậy, Ngõa Nạp khi tiến công Tạp Tây Á, trước hết phải suy nghĩ thân phận nhạy cảm của tướng quân ngài. Dù cho bọn họ cố ý khai chiến, ngài cũng có một lý do quang minh chính đại tới giúp chúng ta." Hải Luân quỳ xuống lần nữa, từ tốn nói: "Ta biết đại nhân đã có thê tử, hơn nữa còn cùng Thánh Nữ là thanh mai trúc mã. Nhưng ta chỉ cầu xin ngài một danh phận, nhìn phân thượng hai ba ngàn vạn dân chúng vô tội Tạp Tây Á, van xin ngài, bọn họ thật sự vô lực để chống đỡ một cuộc chiến tranh nữa aa..a."

"Thật sự chỉ là một danh phận?"Bần đạo cẩn thận hỏi. Trong mắt bần đạo mà xem, danh phận không còn ý nghĩa gì rồi, vốn đã có Hương Hương công chúa đi trước. Lại nhiều thêm một thì thế nào? Ta dù sao cũng đã là heo chết không sợ mở nước sôi rồi, chỉ cần ta không động thật, không có đi phi lễ người ta, thì có trời đất chứng giám, Athena còn là một người tương đối thông tình đạt lý. Nàng tối đa cũng chỉ đánh ta một trận muôn tía nghìn hồng (đỏ bầm toàn thân), chỉ cần không tới mức trăm hoa đua nở là được. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

"Nếu như đại nhân có ý, tối nay có thể không đi ."Hải Luân đỏ mặt nói. Nàng hiển nhiên hiểu lầm ý tứ của ta, cho là bần đạo ham muốn nhan sắc của nàng rồi. Oan uổng a, ta cho dù thật sự có cái tà tâm này, nhưng cũng không có tặc đảm a?"

"Không. Không. Không." Bần đạo vội vàng lắc đầu nói: "Công chúa điện hạ hiểu lầm ý tứ của ta, ta không phải là cái loại tiểu nhân lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, ý của ta chính là thế này, danh phận ta có thể cấp cho ngươi, nhưng về phần "cái kia", vẫn không cần ủy khuất công chúa rồi." Toát mồ hôi, bần đạo đang cùng một tiểu cô nươngnói những thứ gì vậy?

"Tướng quân thật là chính nhân quân tử." Hải Luân cảm kích nói: "Nhưng mà, Hải Luân thật sự không cảm thấy ủy khuất."

"Hắc hắc, chúng ta đều còn nhỏ."Bần đạo mồ hôi lạnh lại rơi xuống, thật sự chống đỡ không được, vội vàng tìm cớ chạy trốn.

Thời điểm bần đạo chật vật chạy về lữ quán, một đại sự cơ hồ đồng thời phát sinh, Thú Nhân trả thù mang tính phản kích rốt cục bắt đầu. Bọn họ chia làm bốn đường, chia ra tập kích phía ngoài Thiết Lô Bảo, các vệ thành đóng ở bốn hướng, đây là bốn vệ thành cách Thiết Lô Bảo chừng năm mươi dặm, đều có hơn một vạn quân canh gác.

Khi nhận được tin tức Thú Nhân tập kích, tổ mẫu lập tức phái quân đội Kỵ Binh cứu viện, nhưng khi bọn hắn chạy tới, nhìn thấy cũng chỉ có một mảnh bừa bãi, thi thể nhân loại đầy đất cùng lửa cháy hừng hực và hàng rào bể tan tành, cho thấy rõ tình hình chiến đấu thảm thiết. Thế nhưng thi thể Thú Nhân một cái cũng không có, ngay cả kho lương thực vệ thành cũng trống không rồi, hiển nhiên bọn họ còn có thời gian thong dong quét dọn chiến trường.

Thú Nhân đợt này phân bốn đường đại quân, theo thứ tự là quân đội năm ngàn Ngưu Đầu Nhân, năm ngàn Na Gia quân đội, một vạn lang kỵ binh, một vạn Cự Ma Tích Dịch kỵ sĩ, còn trang bị riêng cho mình hai mươi đầu Phi Long chuyên chở, ngắn ngủn không đến một giờ liền công phá vệ thành, quân coi giữ bên trong toàn bộ bị giết.

Gọn gàng là lời bình tốt nhất cho bọn hắn ở lần tập kích này, Thú Nhân cường đại nhờ năng lực công phá, ở trong chiến đấu biểu hiện tận tình tận sức. Căn cứ tình cảnh Ngân Phi Mã binh trinh sát nhìn thấy, Thú Nhân lấy Phi Long làm phương tiện chuyên chở, Phi Long khổng lồ một lần có thể đem một gã Ngưu Đầu Nhân, Na Gia hoặc hai gã Bán Thú Nhân, Cự Ma, trực tiếp đưa lên trên tường vệ thành.

Hai mươi đầu Phi Long đầu tiên phun sương mù độc giết chết nhân loại chống cự trên tường thành, sau đó thừa dịp không còn ai, liền nhảy xuống hai mươi tên Ngưu Đầu Nhân hoặc Na Gia, hoặc là bốn mươi tên Bán Thú Nhân, Cự Ma. Bản thân bọn họ lực chiến đấu cường hãn, cho nên bọn họ rất khó bị giết chết, đủ để kiên trì trên tường thành đợi viện binh đến, đợi đến người dưới thành cũng đi lên tiếp ứng, Thú Nhân coi như đại thắng. Quân giữ thành chỉ có thể tiếp nhận vận mệnh bị đồ lục.

Từ hiện trường lưu lại dấu vết mà nhận xét, hai chi quân đội chủ chốt Thú Nhân, Ngưu Đầu Nhân cùng Na Gia thương vong ít kinh người, tăng lên cũng tuyệt đối không tới trăm. Nhưng bọn họ thực lực cường hãn, đúng là không hổ quân đội chủ chốt siêu cường trong thú nhân. Thế nhưng, theo bần đạo suy đoán, đây có thể là có quan hệ tới Thú Thần Tế Tự và thú cưỡi, chiến tranh cự thú Khoa La Lạp Đa, bọn chúng có ma pháp đặc sắc Thạch Phu Hộ Thể (hóa đá làn da), tuyệt đối coi như là pháp thuật phòng ngự rất nổi bật trong giới ma pháp. Nếu không, khả năng Thú Nhân thương vong không nhỏ như vậy.

Có lần này dạy dỗ, thật ra thì trong mắt bần đạo cũng không phải chuyện xấu, nếu không có cùng chung một địch nhân cường đại, đấu tranh nội bộ của nhân loại sẽ rất kịch liệt, đây xem như nhắc nhở một lần cho tất cả quân đội nhân loại, bần đạo hôm nay không phải thiếu chút nữa "âu yếm" hai vị hoàng tử tôn quý một bữa sao? Thật là khiến ta xấu hổ mà. Nhưng mà, khà khà, có cơ hội, thỉnh thoảng cũng phải đánh bọn họ thôi.

Thú Nhân lần này tập kích sở dĩ dễ dàng đắc thủ như vậy, ngoại trừ bọn họ thực bản thân cường hãn ra, có quan hệ rất lớn với nhân tộc vệ thành xây dựng không đạt tiêu chuẩn. Cửa thành bốn tòa vệ thành công hãm toàn bộ đều bị Thú Nhân lực lượng biến thái đập vỡ. Lúc này chúng ta tới kiểm tra cửa thành mới biết, độ dày so với tiêu chuẩn mỏng đi chừng một nửa, không vỡ mới là lạ.

Hơn nữa không gian trên tường thành so với tiêu chuẩn hẹp rất nhiều, khiến cho thời điểm nhân tộc ở phía trên chiến đấu cùng Thú Nhân, căn bản không cách nào phát huy ưu thế nhiều người, trực tiếp dẫn đến thú nhân ở phía trên thủ vững, tạo thành một cục diện an toàn cho chúng, dễ dàng đứng vững gót chân.

Khổng lồ thất ngộ như vậy, cho nên mơis chiến bại nhanh như vậy, thảm như vậy. Nếu không, ít nhất ở đây có hơn một vạn người binh canh gác cũng có thể có thể kiên trì hơn một canh giờ, chống cự đợi viện quân chạy tới chứ? Sau nữa, những tình huống này trong vòng một canh giờ không được các trưởng quan Ngõa Nạp thủ quân trực tiếp báo cáo đầy đủ cho Thất công chúa. Bọn họ trước kia mặc dù có cảm giác, nhưng không nghĩ tới hậu quả nghiêm trọng như thế, chỉ đánh một bản báo cáo gửi đi, tuy nhiên nó không có cơ hội tới trên tay Thất công chúa, đã bị người ta đốt rụi. Lần này chiến bại cực kỳ đáng phẫn nộ cho đến bị Thú Nhân giáo huấn thảm bại, cũng sợ sau này bàn trách nhiệm, lấy thủ đoạn máu tanh Thất công chúa, bọn họ đã thấm sâu vào trong người, vô cùng hiểu rõ mới trực tiếp trình báo công chúa.

Thất công chúa nhìn xong báo cáo, giận đến cả người phát run. Những tình huống này, nàng thật sự một chút cũng không biết. Là tổng chỉ huy đối kháng Thú Nhân, nàng ở bốn năm tháng trước đã bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị, căn bản cũng không biết Thú Nhân lần này cường đại như thế.

Cho nên, dựa theo lệ cũ, nàng đặt tất cả tinh lực dùng ở trên đạo phòng tuyến thứ nhất. Thiết Lô Bảo làm đạo thứ hai. Cũng rất có thể không dùng đến phòng tuyến, căn bản là không khiến cho nàng chú ý nhiều lắm, mặc dù là chỉ phòng ngừa vạn nhất, nàng vẫn bỏ ra không ít vật tư nguyên liệu, dùng để tiến hành xây dựng cần thiết. Nhưng ngoại trừ phái những người này làm giám quân ra, hoàn toàn không có tự mình tới dò xét.

Cho nên, một bó lớn kim tệ dùng để tu sửa pháo đài qua tay đám quý tộc đã bị một miệng một ngụm nuốt vào. Sau lại, đợi đến khi biết được hình thức bên mình bất lợi, đã là tháng bảy. Lúc này đám quý tộc mới bối rối, quyết định ứng phó một chút cho có bề ngoài. Rồi Thất công chúa mỗi ngày bận rộn cầu viện Giáo Đình, chiêu đãi viện quân các quốc gia, cũng chưa có thời gian chú ý đi tới thị sát một phen. Nhiều nhất chỉ gửi quân đội đến chào hỏi mà thôi, làm sao lại chú ý những chuyện nhỏ nhặt như cửa thành dày mỏng này chứ? Nàng loay hoay với liên quân cũng không có xoay sở được tý thời gian nào.

"Bắt tất cả giám quan, quan viên chịu trách nhiệm kiến tạo, thương nhân cung cấp tài liệu, cùng với tất cả mọi người có liên quan, toàn bộ bắt lại thẩm vấn." Thất công chúa sắc mặt dữ tợn quát lên.

Công chúa giận dữ, đó là máu chảy thành sông. Màn đêm buông xuống, đột ngột thẩm vấn, chỉ có quý tộc lớn nhỏ bên trong Thiết Lô Bảo trực tiếp tham dự không có đủ ba trăm người, mà trong đó người phụ trách cao nhất từ khẩu cung đã biết được có dính trên đầu Nhị vương tử cùng Tiểu Khuyển Xuân Lãng. Rồi quốc vương bệ hạ phái quan lớn tới trú nơi đây, giám quân Lưu Lang • Vụ Sư đã tìm mọi cách ngăn trở, hắn thậm chí ở thời khắc tối hậu, có gửi báo cáo về cho quốc vương bệ hạ.

Thất công chúa cũng hiểu không thể lại tra xét, cũng không dám lại tra xét, nhưng nàng nhưng không có bỏ qua cho bọn người kia, khi bình minh vừa lên. Hơn ba trăm cái đầu quý tộc toàn bộ treo trên đầu thành. Mười mấy nhà quý tộc bị cả đêm khám xét toàn gia, tiếng ồn ào kêu cha gọi mẹ vẫn kéo dài đến rạng sáng. Thất công chúa cũng đang ở hiện trường giết người, triệu tập tất cả quan viên lớn nhở ở Thiết Lô Bảo, nàng tức sùi bọt mép, phát biểu một màn nói chuyện vừa thông suốt vừa tràn đầy máu tanh.

"Mấy năm trước kia Thú Nhân đại cử xâm lấn, ta tuổi còn quá nhỏ những đã biết ở nơi này có nguy cơ trước mắt, chúng ta đồng thời cũng biết nên làm những gì. Cho nên, được ngoại công ta ủng hộ, cũng ở cái địa phương này, ta lúc ấy giết tất cả lớn nhỏ hơn mười tên quý tộc hủ bại. Nhưng ta trăm triệu lần không nghĩ tới, hiện tại mới có mấy năm, máu bọn kia đã chảy vô ích rồi. Nếu như không dùng máu tươi khiến cho các ngươi hiểu, Thú Nhân uy hiếp so với kim tệ trong túi cái nào trọng yếu hơn nói? Ta ~ tuyệt đối sẽ không ~ keo kiệt ~ hạ xuống dao mổ." Thất công chúa ác độc và dứt khoát nói.

Thiết Lô Bảo mấy trăm vị quan viên lớn nhỏ, nghe lời Nữ Võ Thần này nói sợ đến cả người run rẩy, người nhát gan trực tiếp bị dọa vãi ra quần. Tệ hơn chút, hai gối mềm nhũn toàn bộ quỳ xuống.

"Nói một lần cuối cùng, có những chuyện tương tự như thế phát sinh nữa, dù chỉ một đồng xu trong quân dụng, ta dám can đảm nói cho các ngươi, ba trăm cái đầu heo hiện tại này, kết quả thế nào các ngươi sau này tự lãnh. Ai không tin, có thể thử một lần." Thất công chúa rống lên, thẳng đường đi luôn. Còn dư lại quan viên hồi lâu không có mấy người dám cử động, ngu ngu đứng im tại chỗ.

Phải nói Thất công chúa một chiêu này đùa bỡn vô cùng đẹp đẽ, liên quân nhân loại mới vừa bại sĩ khí đang xuống thấp, lúc này, xuất lực mạnh mẽ xử trí một nhóm tham quan ô lại thật sự là quá chính xác rồi. Đại khoái nhân tâm đồng thời lại đem sĩ khí vốn xuống thấp kéo lên.

 

Bình luận

Back to Top