Vị trí hiện tại: Trang chủ > Xin Đừng Ăn Em > Chương 4
|
|

Chương 4


Địch Hiểu Thư nghĩ rằng 30 giây ở chung với Lăng Xá ở trong thang máy mỗi ngày vĩnh viễn không thể nghi ngờ gì là được bầu thành “30 giây mồi hôi lạnh chảy ròng ròng mỗi ngày” hoặc là”30 giây chân nhuyễn nhất mỗi ngày” hay là “30 giây không có cốt khí nhất mỗi ngày” ,v..v… Mặc dù hôm nay cậu bởi vì sai phạm trong công việc mà bị thủ trưởng mắng cho thối đầu thì vị trí quán quân của mấy ngôi bầu kia vẫn là 30 giây ở trong thang máy không hề rung chuyển.

“Lăng tiên sinh…ngươi, ngươi hảo” mặc dù Địch Hiểu Thư đối với cái màn “trùng hợp” phát sinh mỗi ngày vẫn còn lo sợ nhưng thành thật mà nói cậu đúng là đã nghĩ thông suốt vài điểm nên việc bò 18 tầng thang lầu để về nhà cứ quên đi!

Dù sao nếu đối phương muốn tìm hắn thì cũng chỉ cần qua một cái cầu thang, gõ một cánh cửa cậu thế nào cũng trốn không thoát mà…

“Hiểu Thư, hôm nay về nhà cũng rất nóng sao” Lăng Xá vẫn như trước trên mặt mang theo nụ cười. bất động thanh sắc mà dán lên người Địch Hiểu Thư, đem cậu bức vào một góc thang máy.

“Uh…có điểm…” Địch Hiểu Thư vốn là vừa đi dưới trời nắng nóng về, mặt trời lúc lên cao nhất uy lực thật ra lại không thể khinh thường. Địch Hiểu Thư mỗi ngày về nhà đều là quần áo méo mó, mặt nhăn mày nhíu, ra một thân mồ hôi.

“Thật là, đã sớm nói với ngươi rồi, ngươi đi trên đường rất nóng…cứ để ta mỗi ngày tới đón ngươi là được…” Lăng Xá đè thấp thanh âm phi thường mị hoặc, hắn ưu nhã nâng tay thay Địch Hiểu Thư lau đi mồ hôi.

Nhưng mà động tác này chính là làm Địch Hiểu Thư mồ hôi lạnh càng thêm chảy ròng ròng mà thôi “Như thế nào, như thế nào có thể không biết xấu hổ mà phiền toái Lăng tiên sinh a…hay là quên đi…”

“Hiểu Thư ngươi thật là..cần gì phải khách khí với ta như vậy chứ” Lăng Xá nhéo mặt cậu một chút, nhân từ mà lui ra phía sau từng bước.

Địch Hiểu Thư vừa mới thở dài một hơi…

“Vậy Hiểu Thư, ngươi có thể làm một bữa cơm tối cho ta không?”

Cơm tối cho hắn? ? ! !125

Địch Hiểu Thư sợ tới sắc mặt trắng bệch, ôm đầu mạnh ngồi xổm xuống: “Không, không nên…! Lăng, Lăng tiên sinh ta…ta thật sự không thể ăn được…ngươi….ngươi muốn ta thay người làm cái gì cũng được nhưng là……..huhu…ta thật sự….không thể ăn được…ta còn có rất nhiều….việc muốn làm a…huhu….van cầu ngươi…..không nên…”15

“Hiểu Thư ngươi đang nói cái gì vậy a…” Lăng Xá ngồi xổm xuống trước mặt cậu, vươn tay lau đi nước mắt trên mặt cậu “Ta là muốn hỏi ngươi…có thể giúp ta nấu một bữa cơm thôi mà sao lại kích động thành như vậy…”

“Giúp, giúp ngươi nấu cơm? !” không phải trở thành bữa tối của ngươi sao? !031

“Uh…ta biết yêu cầu có điểm…quá phận, nhưng là trong nhà Hiểu Thư buổi tối đều có mùi cơm tối thơm mát” Lăng Xá không có ý tứ mà cười cười “Ta từ khi rời khỏi nhà ba mẹ thì không có ăn mấy loại đồ ăn tự nấu đó nữa rồi mà đồ ăn ngoài ta ăn đã nhanh muốn ói rồi, cho nên ta nghĩ…”

“Ngươi…không nấu cơm sao…?” Địch Hiểu Thư hồi phục tinh thần lại, có chút xấu hổ lau mặt.

“Uh. . . đúng vậy. . . cho nên. . . được không. . .”

Địch Hiểu Thư nhìn động vật khổng lồ lãnh huyết trước mặt lại bày ra vẻ mặt nhu thuận mà ngượng ngùng, suy nghĩ một chút nếu mình cự tuyệt thì có thể tạo thành loại hậu quả gì…rốt cuộc gật đầu rồi
 

Bình luận

Back to Top