|
|

Chương 203-204: Đoàn đội điên cuồng



Nói cách khác trong đội ngũ ba mươi hai người, có Âu Dương ở đây, bọn họ chỉ cần phải đối mặt với mười sáu người. Hai mươi người đánh mười sáu? Nếu như vậy Lữ Phong cũng không dám đánh, còn nói gì tới chuyện quét ngang nơi chôn xương?

Lữ Phong tin tưởng, theo bọn họ càng ngày càng nhiều đại chiến, bọn họ sẽ càng phối hợp thành thạo. Đoàn đội mới thành lập này có thể thật sự vung ra lực chiến đấu khiến người ta không thể tưởng tượng được.

- Được! Âu Dương phụ trách giải quyết Huyễn Thuật Sư. Chúng ta cũng coi như giúp Huyễn Chân Tông bọn họ một vấn đề nhỏ. Nhiệm vụ bọn họ chưa hoàn thành, chúng ta sẽ giúp bọn họ hoàn thành.

Lữ Phong quát to một tiếng. Sau đó tất cả đoàn đội gầm rú phụ họa. Nhìn đội ngũ này, Âu Dương biết, cơ bản qua trận chiến này, bọn họ đã có được tự tin của mình. Tiếp theo chỉ cần bọn họ có thể duy trì như vậy, đoàn đội này tuyệt đối sẽ trở thành ác mộng của nơi chôn xương.

Đoàn đội tinh anh gồm hai mươi mốt người dựa theo con đường được ghi chép trên quyển sổ của Huyễn Chân Tông đã bị tiêu diệt bắt đầu tiến về phía con đường Bà Sa Thánh Địa sẽ đi tới.

Không sai, bọn họ không dự định mai phục. Lữ Phong muốn dẫn theo đoàn đội này chính tiếp ứng chiến với Bà Sa Thánh Địa. Đoàn gồm ba mươi hai tinh anh thì đã sao? Nếu như không biết Âu Dương có Chân Thực Chi Nhãn, thì dù thế nào bọn họ cũng tuyệt đối không dám làm như thế. Nhưng bây giờ bọn họ lại không hề sợ hãi.

Bọn họ tới nơi này chính vì đánh cược một lần cuối cùng với vận may. Nếu bọn họ thật sự có thể thu thập được ba trăm viên yêu thú chi linh, như vậy bọn họ sẽ có cơ hội trùng kích Thánh thể. Bằng không cả cuộc đời này chỉ sợ là bọn họ sẽ không có cơ hội để trùng kích Thánh thể lần nữa.

Cực Cảnh, nơi này là chỗ cho các tay mới thí luyện. Mỗi đệ tử Vạn Tiên Sơn tiến vào đây phải tu luyện được năm năm mới có tư cách tiến vào. Tuy nhiên lần thứ nhất tiến vào Cực Cảnh, người bình thường đều không lựa chọn tới nơi chôn xương. Bởi vì nơi này không thuộc về bọn họ.

Chỉ tới một ngày, khi bọn họ phát hiện mình có khả năng không thể có cơ hội bước vào Thánh thể, bọn họ mới có thể bất chấp tất cả tới nơi chôn xương này đánh cược một lần. Bọn họ lấy tính mạng của mình ra để đánh cược. Thành có thể bước vào Thánh thể nhận được ngàn năm tuổi thọ. Bại thì cống hiến một bộ hài cốt cho nơi chôn xương này.

- Bà Sa Thánh Địa xếp thứ năm trong mười hai Thánh Địa. Thực lực tương tự với Huyễn Chân Tông. Bà Sa Thánh Địa chiếm Bà Sa Tế Đàn. Tương truyền Bà Sa Tế Đàn đã tồn tại từ thời viễn cổ khi Thánh Địa quỷ bí vừa ra đời. Bên trong đến tột cùng có cái gì rất ít người biết được. Tuy nhiên không ngờ Bà Sa Thánh Địa lại thủ hộ Tế Đàn này nhiều năm như vậy. Có thể tưởng tượng nơi đây nhất định có rất nhiều bí mật.

Lữ Phong giảng thuật về Bà Sa Thánh Địa. Thật ra hắn chủ yếu chỉ nói cho Âu Dương nghe. Bởi vì người tiến vào nơi chôn xương, ngoại trừ mang theo một Âu Dương đến bây giờ vẫn không biết có phải có cơ hội hoàn thành nhiệm vụ hay không, những người khác đều tới liều mạng đánh cược.

- Không phải mười hai Thánh Địa đều có từng mê cảnh của mình chứ?

Thật ra khi Âu Dương mới nghe thấy tên của mười hai Thánh Địa đã từng nghĩ về điều này.

- Đúng, tuy nhiên những điều này hiện tại có nói cho ngươi, ngươi cũng không hiểu được. Sau này chúng ta còn có thể đụng phải người của những Thánh Địa khác. Ta sẽ từ từ giới thiệu cho ngươi biết.

Lữ Phong không muốn dùng cách thức nhồi nhét, nói cho Âu Dương nghe về mười hai mê cảnh. Hắn biết, nếu nói như vậy, có lẽ Âu Dương sẽ không nhớ được.

- Ồ...

Âu Dương cũng không hỏi nhiều. Dù sao hắn chỉ là một con gà con vừa bước vào Chân Linh Giới. Nơi này có rất nhiều bí mật cần hắn đi giải. Cho nên hắn không cần quá gấp gáp.

- Đội trưởng...

Đúng lúc này, Thời Phong và Miêu Vận Tiến phụ trách dò đường từ phía xa bay tới. Hai Huyễn Thuật Sư phụ trách thám thính tin tức trừ phi là đụng phải một gia hỏa có Chân Thực Chi Nhãn như Âu Dương, bằng không sẽ an toàn không có vấn đề gì.

- Thế nào?

Lữ Phong nhìn Thời Phong và Miêu Vận Tiến vội vàng tiến vào, liền hỏi.

- Người của Bà Sa Thánh Địa vô cùng cảnh giác. Hẳn là Huyễn Thuật Sư bọn họ đều mở huyễn trận giấu kín thân thể. Chúng ta chỉ có thể nhìn thấy tám Lục Tiên và tám Yêu Chiến Sĩ của bọn họ.

Thời Phong và Miêu Vận Tiến vào. Hai người đều là Huyễn Thuật Sư. Bọn họ biết lúc này tuy rằng Bà Sa Thánh Địa nhìn qua chỉ có mười sáu người, trên thực tế bọn họ đã che giấu đi mười sáu Huyễn Thuật Sư giống như những u hồn.

- Ta gặp lại bọn họ!

Ngay khi Lữ Phong tự hỏi có phải nên chờ ở đây không, con ngươi huyết sắc của Âu Dương đã thấy được đội ngũ của Bà Sa Thánh Địa ở cách đó mấy chục dặm.

Trong mắt người khác chỉ có mười sáu người, nhưng trong mắt Âu Dương lại là ba mươi hai người. Mười sáu Huyễn Thuật Sư với thân thể hoàn toàn giống như hư vô đồng thời ẩn mình trong huyễn thuật cũng không thể trốn thoát được con mắt như quỷ thần của hắn.

- Không phải khoa trương như vậy chứ?

Nghe thấy Âu Dương nói đã nhìn thấy được bọn họ, Thời Phong và Miêu Vận Tiến vừa tiến vào đều há hốc miệng. Bọn họ chắc chắn đội ngũ của Bà Sa Thánh Địa phải cách đây đến 20, 30 dặm. Với khoảng cách xa như vậy, không ngờ Chân Thực Chi Nhãn của Âu Dương có thể thấy rõ tất cả. Chuyện này thực sự quá yêu nghiệt.

- Ba mươi hai người. Huyễn Thuật Sư ở bên ngoài, những người khác ở bên trong. Bọn họ rất cẩn thận.

Âu Dương thông báo bố trị trận hình của kẻ địch cho Lữ Phong nghe.

- Bọn họ còn cách chúng ta khoảng hai mươi lăm dặm.

Âu Dương phán đoán khoảng cách một chút, sau đó nói ra khoảng cách giữa hai bên.

Hai mươi lăm dặm, đối với người bình thường có lẽ phải tập kích bất ngờ đường dài. Nhưng đối với những cường giả cửu giai đỉnh phong này mà nói, hai mươi lăm dặm chẳng qua chỉ cần xung phong trong nháy mắt mà thôi.

- Hai mươi lăm dặm! Xem ra chúng ta cần cho bọn họ một niềm vui bất ngờ.

Lữ Phong gần giống với Lăng Túc lúc trước. Hắn cũng là một cuồng nhân. Từ trước đến nay hắn đều không phải là một người tôn trọng phòng thủ. Chỉ cần có cơ hội hắn nhất định sẽ lựa chọn chủ động tấn công.

- Mũi tên của Âu Dương sẽ giúp chúng ta xác định vị trí của Huyễn Thuật Sư. Lục Tiên Sáp Kiếm Trận tranh thủ thời gian cho Âu Dương. Yêu Chiến Sĩ tấn công tvào bên trong ứng chiến với Yêu Chiến Sĩ và Lục Tiên của đối phương. Thời Phong cùng Miêu Vận Tiến. hai người các ngươi đợi sau khi Huyễn Thuật Sư bị giết sạch hãy tiến vào.

Lữ Phong bố trí nhiệm vụ một chút. Tuy nhiên ai cũng nghe ra được, quan trọng nhất trong toàn cuộc chiến vẫn là Âu Dương.

Chỉ cần Âu Dương có thể giết được phần lớn Huyễn Thuật Sư, như vậy kẻ địch nhất định sẽ rơi vào hỗn loạn. Khi Lục Tiên của bọn họ phóng ra, bọn họ có thể cuốn toàn bộ kẻ địch ở bên trong.

- Đi!

Lữ Phong quát to một tiếng. Nhất thời mọi người đều điên xuồng xông về phía vị trí của Bà Sa Thánh Địa

Hai mươi mốt người đối kháng ba mươi hai người. Chỉ sợ cho dù Bà Sa Thánh Địa nghĩ tới vỡ đầu cũng không ngờ được đội ngũ của Vạn Tiên Sơn lại có lá gan lớn như vậy.

Nếu như dựa theo lẽ thường, bọn họ không đi săn bắn hai mươi mốt người Vạn Tiên Sơn, Vạn Tiên Sơn còn phải cám ơn trời đất. Nhưng ai có thể ngờ được lại xuất hiện biến số là Âu Dương này.

Đội trưởng của đội Bà Sa Thánh Địa lần này chính là một tên Yêu Chiến Sĩ. Thân hắn cao đến hai mét. Dáng vẻ dũng mãnh khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy hắn cực kỳ không dễ chọc.

Lần này, Bà Sa Thánh Địa bọn họ tiến vào đây sớm hơn Vạn Tiên Sơn ba tháng. Ba mươi hai người, mười sáu Huyễn Thuật Sư tám Lục Tiên tám Yêu Chiến Sĩ, bọn họ phối trí chắc chắn rất hoàn mỹ.

Bất luận là về nhân số hay bố trí phối hợp, Bà Sa Thánh Địa lần này không dám nói là mạnh nhất, nhưng chắc chắn là một trong những đoàn đội tương đối mạnh. Cho nên lần này bọn họ thu hoạch cũng rất lớn. Trong thời gian ba tháng, bọn họ tiêu diệt vô số yêu thú và người, chiếm được rất nhiều yêu thú chi linh. Sau khi phân phối mỗi người có được bốn mươi, năm mươi viên. Tuy rằng còn cách mục tiêu ba trăm viên vẫn rất xa, nhưng Vu Kỳ biết, đại thú triều sắp xảy ra. Nếu như bọn họ có thể vượt qua được đại thú triều lần này, có lẽ bọn họ có thể có được đủ số lượng yêu thú chi linh để rời khỏi nơi chôn xương này, trở lại hoàn thành đột phá Thánh Địa.

Ngàn năm tuổi thọ, bất kỳ người nào cũng cảm thấy động lòng. Bọn họ tiến vào nơi này cũng vì ngàn năm tuổi thọ kia. Lúc này khoảng cách của bọn họ với ngàn năm tuổi thọ đã càng ngày càng gần...

Đột nhiên, một tiếng gầm lớn từ phía xa truyền đến. Sau đó liền thấy mười tên Lục Tiên phi thiên tới. Kiếm linh phát ra kim sắc đầy trời.

- Là người của Vạn Tiên Sơn. Yêu hóa. Coi chừng Yêu Chiến Sĩ.

Vu Kỳ nhìn mười tên Lục Tiên bay đến, tất nhiên hắn không cho rằng kẻ địch chỉ có mười người. Tại nơi chôn xương này, nếu chỉ có mười người đã dám tập kích bọn họ, đây quả thực là một chuyện nực cười.

Vèo... Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Lục Tiên còn chưa xuống, đã nhìn thấy năm mũi Tam Lăng Tiễn huyết sắc xẹt qua bầu trời, tạo thành một đường vòng cung tuyệt mỹ bắn về phía trận hình của bọn họ.

Nhìn thấy năm mũi tên này, trên mặt Vu Kỳ hiện ra một nụ cười khinh thường. Chỉ với những mũi tên như vậy cũng muốn thương tổn tới bọn họ sao? Quả thực là nằm mơ.

Không sai. Năm mũi tên này căn bản không định thương tổn bọn họ. Nhưng năm mũi tên này tuyệt đối không đơn giản như Vu Kỳ đã tưởng tượng. Bởi vì Vu Kỳ nhìn thấy, năm mũi Tam Lăng Tiễn này nhìn như vô lực không ngờ cắm thẳng vào vị trí Huyễn Thuật Sư của bọn họ đang tụ tập, giống như trùng hợp vừa vặn rơi vào giữa vòng vây Huyễn Thuật Sư của bọn họ.

- Giết!

Khi mũi tên kia rơi xuống đất, Lữ Phong lập tức hét lớn một tiếng. Sau đó kiếm linh của mười Lục Tiên phân tán thành mưa tiễn đầy trời bắn về phía vị trí năm mũi tên kia.

- Không tốt!

Vu Kỳ không rõ vì sao kẻ địch lại may mắn phát hiện ra Huyễn Thuật Sư của bọn họ dễ dàng như vậy. Tuy nhiên hắn vừa nói hai từ không tốt này ra khỏi miệng, tám Yêu Chiến Sĩ đã nhất thời từ dưới đất nhảy lên. Tám người đánh mười sáu người. Áp lực này tuyệt đối rất lớn. Nhưng tất cả kế hoạch đã được xác định. Cho nên các Yêu Chiến Sĩ vẫn xung phong liều chết chạy về phía mục tiêu của mình. Bọn họ biết, mục đích của bọn họ không phải là lấy lực tám người giải quyết đối phương, mà kéo dài thời gian cho Âu Dương.

Vèo...

Một đạo quang tiễn huyết sắc từ phía xa bay nhanh đến. Chờ Lữ Phong và các Lục Tiên hoàn toàn hạ xuống đất, mũi tên này lập tức xuyên qua kiếm trận vọt vào trong trận.

Phụt... Phụt... Phụt...

Ba tiếng mũi tên xuyên qua thân thể, kèm theo ba tiếng kêu thảm thiết. Chỉ thấy trong kiếm trận nhất thời có ba người hiện thân. Mỗi người bọn họ đều ôm lấy yết hầu của mình, vẻ mặt không thể tin nổi, nhìn về phía xa.

Một mũi tên bắn chết ba người! Âu Dương lại phát uy Thần Tiễn. Hắn đoán chắc những Huyễn Thuật Sư này không quá lưu ý tới mũi tên đầu tiên của hắn, cho nên mũi tên này của hắn đã lợi dụng sự bất cẩn của Huyễn Thuật Sư thành một mũi tên tam sát.

- Kiếm Trận Xuyên Tử.

Lữ Phong nhìn thấy kỹ thuật như thần của Âu Dương, chỉ một mũi tên như vậy đã giết ba người, hắn lập tức gầm lên một tiếng. Kiếm trận vờn quanh bốn phía. Bọn họ căn bản không định lãng phí linh nguyên của mình trong phạm vi lớn như vậy để tìm ra Huyễn Thuật Sư không biết ẩn thân ở chỗ nào. Điều bọn họ muốn làm chính là bao vây Huyễn Thuật Sư ở bên trong, sau đó để Âu Dương giết chết tất cả bọn họ.

Vù...

Chợt có một tiếng dây cung rung lên. Lần này Âu Dương không tiếp tục chọn một mũi tên nữa. Mà bốn quang tiễn đồng thời bay ra. Người khác không nhìn thấy vị trí Huyễn Thuật Sư đang ẩn náu, nhưng hắn lại nhìn thấy rất rõ ràng.

Phụt... Phụt... Phụt... Phụt...

Quang tiễn bay vào trong trận. Bốn tiếng phá thể và tiếng kêu thảm thiết lại phát ra khiến bọn họ kinh sợ. Bốn quang tiễn của Âu Dương giết chết Huyễn Thuật Sư gần như không cần phải suy nghĩ. Yêu Chiến Sĩ cửu giai đỉnh phong đối chiến với Huyễn Thuật Sư cửu giai đỉnh phong. Hơn nữa Huyễn Thuật Sư còn chưa ẩn thân. Đây căn bản là cục diện toàn thắng. Nếu những Huyễn Thuật Sư này không sử dụng pháp bảo, như vậy một mình hắn cũng đủ đối mặt giết chết tất cả mười sáu người này.

- Lên!

Lữ Phong nhìn thấy Âu Dương vừa mở màn liền giết liên tục bảy người, hắn hét lớn một tiếng, kiếm trận nhất thời biến mất khỏi mặt đất. Hắn dẫn theo chín Lục Tiên phía sau xông tới trợ giúp các Yêu Chiến Sĩ đang chống đỡ một cách khổ sở. Hắn biết, nhiệm vụ của Lục Tiên bọn họ đã hoàn thành. Sát thần Âu Dương này một khi mở ra sát chiêu, vậy tiếp theo chính là đại tàn sát. Bất kỳ ai trong số những Huyễn Thuật Sư đang trốn trong huyễn trận của mình cũng đừng mong chạy thoát.

- A...

Thoáng một cái, mười sáu người đã chết gần một nửa. Chín người còn lại nhất thời hoảng loạn. Ban đầu bọn họ còn tính bố trí huyễn trận. Nhưng trong nháy mắt bởi vì mũi tên của Âu Dương đã hoàn toàn mất đi kết cấu.

- Giết tên cung thủ kia!

Rốt cuộc, trong đám Huyễn Thuật Sư có người phát hiện được vị trí của Âu Dương. Bọn họ đã nhìn thấy được một Yêu Cung Thủ đang cầm cung tên trong tay đứng ở cách đó ba dặm. Đây chính là người vừa mở màn đã tạo thành cục diện thất sát.

Nhưng hắn nói thì tốt, nhưng lại chậm một chút. Bởi vì hiện tại mười sáu người đang đánh nhau với mười tám người bên Lữ Phong không thể rời ra được. Bọn họ căn bản không rảnh phân thân đi đối phó với Âu Dương.

- Đã muộn!

Âu Dương rất thích nhìn dáng vẻ tuyệt vọng của Huyễn Thuật Sư. Những người này bình thường đều ẩn mình trong huyễn trận cảm thấy vĩnh viễn nắm giữ tiên cơ. Nhưng một khi Huyễn Thuật Sư m mất đi tiên cơ, như vậy bọn họ chẳng là cái thá gì. Đối với người khác mà nói, Huyễn Thuật Sư là một tồn tại đáng sợ. Nhưng đối với hắn mà nói, Huyễn Thuật Sư chính là một món ăn, một món ăn mặc cho hắn giết chóc!

 

Bình luận

Back to Top