|
|

Chương 313-314: Lại gặp Phấn Tú


Từ trên cao, con mắt của Âu Dương có thể nhìn thấy, từ trong sương mù dày đặc, một chiến thuyền khổng lồ, toàn thân màu đen theo gió vượt sóng, tìm tòi một hướng đi trong sương mù dày đặc, tiến về phía con đường ven biển.

- U u u. . .

Một trận thanh âm giống như quỷ khóc thần sầu truyền đến, Âu Dương thấy ở vị trí đầu thuyền Xuyên Vân Thuyền, quang mang thanh sắc chiếu sáng bờ biển phía trước cho chiến thuyền.

- U u u. . .

Thanh âm vẫn vang lên như trước, đây là thanh âm gần cập bờ của Xuyên Vân Thuyền. Xuyên Vân Thuyền chạy khoảng ba phút trong sương mù dày đặc, rốt cuộc dưới ánh mắt chờ đợi của vô số người, con thuyền dần dần lộ ra chân thân của nó.

Toàn thân màu đen, dài mấy nghìn thước, toàn bộ chiến thuyền không có cánh buồm, cũng không có mái chèo, chỉ có vô số hắc quang lượn lờ. Toàn bộ Xuyên Vân Thuyền nhìn qua phảng phất như một món pháp bảo, đây là cảm giác lần đầu tiên khi Âu Dương nhìn thấy Xuyên Vân Thuyền. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL -

- Thực sự là Xuyên Vân Thuyền.

Khi Xuyên Vân Thuyền vượt qua mây mù dày đặc, xuất hiện trên bờ biển, toàn bộ con đường ven biển bắt đầu sôi trào.

Xuyên Vân Thuyền năm mươi năm xuất hiện hai lần, khi nó xuất hiện, nó sẽ xuất hiện ở Bách Tôn Đảo trước, sau đó nó sẽ từ Bách Tôn Đảo xuyên qua mây mù trên Mê Hồn Hải, tới Lâm Hải Thành, chờ ở đây một lát, Xuyên Vân Thuyền sẽ lần thứ hai rời khỏi Lâm Hải Thành tiến vào Mê Hồn Hải.

Trải qua vô số lần tổng kết kinh nghiệm, mọi người phát hiện, cứ cách năm mươi năm Xuyên Vân Thuyền sẽ xuất hiện ở đường ven biển Lâm Hải Thành, mang theo người đến Bách Tôn Đảo, sau đó sẽ dùng thời gian hai tháng xuyên qua sương mù dày đặc đến Bách Tôn Đảo, nó sẽ dừng ở Bách Tôn Đảo một tháng, sau một tháng nó sẽ một lần nữa quay về Lâm Hải Thành.

Sau hai lần xuất hiện, nó sẽ biến mất trong sương mù, đợi năm mươi năm kế tiếp.

Không ai biết Xuyên Vân Thuyền biến mất năm mươi năm, xuất hiện ở nơi nào. Cũng không phải không có người muốn tìm tòi bí mật của Xuyên Vân Thuyền, nhưng sau khi cường giả mạnh như Hoàng Thiên Đại Đế, lĩnh ngộ được viễn cổ lực biến mất, không còn ai dám lên Xuyên Vân Thuyền khi nó xuất hiện lần thứ hai.

- Chúng ta cũng lên thuyền sao?

Mục Uyển nhìn vô số người chen chúc leo lên Xuyên Vân Thuyền, nàng mở miệng dò hỏi.

- Đừng nóng vội, Xuyên Vân Thuyền rất lớn, chúng ta không sợ không có chỗ.

Mễ Bản cũng không đề nghị lập tức lên thuyền, bởi vì hắn biết, lúc này Xuyên Vân Thuyền không giống bình thường.

- A. . . A. . .

Tiếng kêu sợ hãi bỗng nhiên từ trên Xuyên Vân Thuyền truyền ra, tiếp theo lại nghe thấy vô số tiếng kêu sợ hãi đồng loạt từ Xuyên Vân Thuyền vang ra.

- Chuyện gì xảy ra?

Vương Tử Phong sửng sốt.

- Là Thần Cốt chiến thuyền, là Thần Cốt chiến thuyền Âu Dương đã thấy. Xuyên Vân Thuyền trước hết sẽ xuất hiện ở Bách Tôn Đảo, người sinh sống trên Bách Tôn Đảo sẽ nhân lúc này quay về Lâm Hải Thành, lần này Thần Cốt chiến thuyền xuất hiện, chứng tỏ toàn bộ Xuyên Vân Thuyền đã biến thành thuyền chết. . .

Mễ Bản nói xong, bọn họ cùng bước lên Xuyên Vân Thuyền.

Liếc mắt nhìn xuống phía dưới, cho dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, khi mọi người nhìn thấy cảnh tượng trên Xuyên Vân Thuyền cũng không khỏi hít một ngụm lãnh khí. . .

Thuyền chết, đây là một con thuyền chết chân chính. Từng khối thi thể chồng chất trên boong tàu, bọn họ chết kỳ lạ không gì sánh được, đáng sợ nhất chính là biểu tình trên mặt những người chết này.

Có người khóc, có người cười, có người sợ hãi, có người giật mình. Đủ loại biểu tình khiến Xuyên Vân Thuyền vốn đã quỷ dị càng trở nên âm trầm.

- Tránh ra.

Mễ Bản bỗng nhiên quát to một tiếng quay sang nói với Mục Uyển:

- Nhanh, tạm thời rời khỏi đây.

Không chỉ có bọn họ, cho dù là Đại Đế U Nguyệt Ảnh cũng bắt đầu lui lại.

- Ha ha ha ha. . . rất nhiều ngọc lưu ly thạch, ta phát tài rồi . . .

Một số người leo lên Xuyên Vân Thuyền nhìn thấy rất nhiều ngọc lưu ly thạch, không nhịn được la hét.

- Ngọc lưu ly thạch?

Âu Dương đứng ở xa nhìn từng hòm ngọc lưu ly thạch màu đen trên Xuyên Vân Thuyền, có một loại cảm giác nói không nên lời.

Âu Dương luôn cảm thấy số ngọc lưu ly thạch này không giống với ngọc lưu ly thạch mình thường cầm trong tay, chuẩn xác mà nói, những ngọc lưu ly thạch này hình như mang theo tử khí.

- Thực sự không muốn sống.

Thanh âm của U Nguyệt Ảnh cách chỗ bọn họ không xa phiêu đãng bay đến. Hình như để xác minh lời nói của nàng. Khi thanh âm của U Nguyệt Ảnh vừa mới hạ xuống, Âu Dương nhìn thấy từng cỗ thi thể trên Xuyên Vân Thuyền bắt đầu nghiền nát, không ngừng nghiền nát, sau đó biến thành bột phấn phiêu tán ra xung quanh.

- Cẩn thận đừng để thi phấn này dính lên người.

Mễ Bản cẩn thận nhắc nhở.

Thi phấn phiêu đãng, hiện tại trên Xuyên Vân Thuyền chí ít có mấy trăm người đang thu thập ngọc lưu ly thạch xung quanh, bọn họ đã bị tài phú che mờ lý trí.

Khi bọn hắn còn đang thu thập, thi phấn đã vô thanh vô tức dính vào trên người bọn hắn. Những thi phấn này hình như dẫn theo ma lực gì đó, toàn bộ những người trên Xuyên Vân Thuyền, bất luận là người nào đụng tới thi phấn cũng bắt đầu biến thành bột phấn giống như những thi thể bị nghiền nát.

Khi ngươi biến thành bột phấn, thậm chí ngươi còn không biết. Nhưng nhìn thấy người bên cạnh vừa rồi còn sống sờ sờ bỗng nhiên biến thành bột phấn, loại cảm giác này trên thực tế còn đáng sợ hơn thống khổ rất nhiều.

- Thi phấn quỷ dị.

Âu Dương đứng trên thiên không, nhìn thi phấn trong nháy mắt bao phủ toàn bộ Xuyên Vân Thuyền, khiến những kẻ tham tiền vừa leo lên Xuyên Vân Thuyền đều bị giết chết toàn bộ, trong lòng không khỏi khiếp hãi.

- U u u. . .

Xuyên Vân Thuyền phát sinh một trận kêu la vang dội, khi thanh âm này vừa xuất hiện, người ở trên thiên không cũng khẩn trương.

- U u u. . .

Qua không bao lâu, tiếng kêu thứ hai trên Xuyên Vân Thuyền cũng xuất hiện. Tất cả mọi người biết, khi Xuyên Vân Thuyền lần thứ ba kêu to, nó sẽ một lần nữa tiến vào Mê Hồn Hải.

- Hô. . .

Khi mọi người đang lo lắng, trước khi tiếng kêu thứ ba vang lên, thi phấn có thể phiêu tán hết hay chưa, đã thấy U Nguyệt Ảnh một mình vọt xuống phía dưới.

- Tụ Lí Càn Khôn....

Hai tay U Nguyệt Ảnh đưa về phía thi phấn đang tung bay trước mặt, dưới sự huy động của U Nguyệt Ảnh, cuồng phong bỗng nhiên xuất hiện.

- Đây là tuyệt kỹ của Thái Nhất Tông, tương truyền khi Tụ Lí Càn Khôn đạt được đỉnh phong có thể đưa thiên địa vào bên trong.

Mục Uyển ở bên cạnh nhỏ giọng nói.

- Ầm. . .

Vô số cuồng phong nổi lên khắp Mê Hồn Hải, thi phấn bay ra khắp nơi bị cuồng phong xoay tròn lên thiên không, sau đó chậm rãi hình thành một phong bạo dòng xoáy cực lớn.

Phong bạo không ngừng chuyển động xung quanh, tất cả thi phấn khuếch tán đều bị phong bạo hấp thu vào bên trong.

- U u u. . .

Tiếng kêu thứ ba rốt cuộc xuất hiện, khi tiếng kêu thứ ba xuất hiện, chiếc đèn xanh (thanh đăng) phía trên đầu thuyền Xuyên Vân Thuyền lại một lần nữa sáng lên, con quái vật khổng lồ bắt đầu chậm rãi di động.

- Lên thuyền.

U Nguyệt Ảnh quát to một tiếng, sau đó người trên thiên không bắt đầu đáp xuống Xuyên Vân Thuyền. Lúc này thi phấn xung quanh Xuyên Vân Thuyền đã bị U Nguyệt Ảnh hoàn toàn khống chế.

- Đi. . .

U Nguyệt Ảnh khống chế phong bạo trước mặt, một lần nữa huy động hai tay, phong bạo này liền bắt đầu chậm rãi di chuyển về phía xa, còn nàng cũng nhân lúc này vọt lên trên Xuyên Vân Thuyền.

- Ầm. . .

Thân tàu Xuyên Vân Thuyền rốt cuộc bắt đầu khởi động, đầu thuyền khổng lồ phá vỡ sóng gió, hắc quang chung quanh lấp lánh. Dưới sự trùng kích của vô số đợt sóng, thân tàu không ngừng phát ra những tiếng kêu to.

Hắc quang lóe ra, ánh sáng màu xanh trên mũi Xuyên Vân Thuyền chiếu ra tuyến đường an toàn cho nó. Dưới đôi mắt quan sát của vô số người trên bờ biển, Xuyên Vân Thuyền từ từ chạy vào làn sương mù dày đặc của Mê Hồn Hải.

Hạ xuống Xuyên Vân Thuyền, Âu Dương nhìn những người xung quanh còn chưa hết kinh hồn, hắn rất nhanh dùng chân thực chi nhãn nhìn lướt qua đám ngọc lưu ly thạch màu đen.

Vừa nhìn qua, Âu Dương rốt cuộc cũng biết vì sao không ai nguyện ý đụng vào số ngọc lưu ly thạch này. Phía trên ngọc lưu ly thạch này đều mang theo tử khí màu đen. Loại tử khí này không sai biệt lắm với quang mang màu đen bên ngoài Xuyên Vân Thuyền, loại tử khí màu đen này rốt cuộc là cái gì, Âu Dương cũng biết rất rõ.

Đây là viễn cổ lực. Tử khí màu đen này không khác biệt lắm với đại thủ màu đen che thiên của Bạch Hủ Minh trước kia, đều là phạm trù thuộc về viễn cổ lực. Chẳng trách không người nào dám động vào ngọc lưu ly thạch, thì ra số ngọc lưu ly thạch này giống như quả bom hẹn giờ, bất cứ người nào có ý đồ chiếm đoạt những ngọc lưu ly thạch này đều phải tự hỏi xem mình có bản lĩnh không bị viễn cổ lực thôn phệ hay không.

- Nữ nhân này thật là lợi hại, Tiểu Lỗ Tư phỏng chừng cũng chỉ có thể đánh hòa với nàng.

Tiểu Nhạc liếc mắt xem xét U Nguyệt Ảnh lẩm bẩm.

Không ai dám tiếp lời Tiểu Nhạc, hắn mở miệng ngậm miệng đều kêu tông chủ Vạn Tiên Sơn là Tiểu Lỗ Tử. Lúc này ai dám đàm luận chuyện của Tiểu Lỗ Tử với hắn.

Đây chính là đại nghịch bất đạo, nếu như bị tông chủ biết được, Tiểu Nhạc không biết thế nào, nhưng những người khác chắc chắn không tránh được nghiêm phạt.

- U u u. ..

Xuyên Vân Thuyền vạch làn sương mù dày đặc, rốt cuộc chạy vào trong Mê Hồn Hải. Trên boong tàu vô số người đứng nhìn hư không xung quanh bỗng nhiên bị sương mù dày đặc bao vây, mọi người phảng phất như bước vào một thế giới kỳ lạ, căn bản không thể nhìn thấu con đường phía trước rốt cuộc có biến hóa như thế nào.

U Nguyệt Ảnh đưa mắt nhìn về phía Âu Dương, sau đó nàng khẽ cười một tiếng, mang theo sáu người của Thái Nhất Tông, xoay người từ chỗ cầu thang của Xuyên Vân Thuyền bắt đầu tiến vào bên trong Xuyên Vân Thuyền.

Thấy U Nguyệt Ảnh biến mất, Âu Dương cũng thở dài một hơi. Từ khi nhìn thấy U Nguyệt Ảnh, Âu Dương có thể cảm giác được nữ nhân này luôn quan sát mình, mặc dù Tiểu Nhạc vẫn cường điệu U Nguyệt Ảnh tuyệt đối không có khả năng phát hiện ra bí mật của hắn, thế nhưng Âu Dương vẫn có cảm giác bất an.

Lúc này U Nguyệt Ảnh biến mất trên boong tàu, Âu Dương ngược lại thở dài một hơi.

Đứng sát biên giới của boong tàu, con mắt của Âu Dương biến thành huyết sắc, chân thực chi nhãn xuyên thấu sương mù dày đặc, nhìn vào trong Mê Hồn Hải. Nhưng vừa nhìn, Âu Dương có chút thất vọng, lúc này Mê Hồn Hải tương đối bình tĩnh, cũng không có thứ gì quỷ dị xuất hiện.

Toàn bộ Xuyên Vân Thuyền cũng tạm thời tiến nhập một thời kỳ bình ổn, không ai còn dám đi đụng vào đám ngọc lưu ly thạch màu đen nữa, dù sao không ai muốn chết.

Buổi tối ngày thứ ba, ánh trăng xuyên thấu qua mây mù chiếu vào Xuyên Vân Thuyền, mặc dù rất yếu ớt, nhưng vẫn có thể để người trên Xuyên Vân Thuyền cảm thụ được một tia sáng.

Âu Dương một mình đứng trên boong tàu, ba ngày qua hắn vẫn quan sát tuyến đường an toàn của Xuyên Vân Thuyền, nhưng ba ngày này trên Mê Hồn Hải lại không còn xuất hiện bất cứ chuyện gì cổ quái.

- Thú vị thật, một người ẻo lả cũng có thể thành Tu Phục Đại Sư. . .

Ngay phía sau Âu Dương, mấy tên tu luyện giả muốn lên thuyền đến Bách Tôn Đảo tìm kiếm bí mật đi ngang qua.

Nghe mấy người này nói, Âu Dương không nhịn được cười lên một tiếng. Có thành Tu Phục Đại Sư hay không thì có liên quan gì đến ẻo lả.

- Không phải chứ, Cửu Huyền Tông rốt cuộc tìm được ở đâu một tên ẻo lả như vậy, ngươi nghe thấy tên hắn chưa, hình như là Phấn Tú. . .

Mấy người này chỉ đi lướt qua Âu Dương, nhưng khi bọn hắn nhắc tới Phấn Tú, toàn thân Âu Dương thật sự chấn động.

Cái tên Phấn Tú này Âu Dương tuyệt đối không xa lạ, hắn chính là một trong những người ép bọn họ tiến vào Sinh Tử Cảnh trong tỏa yêu tháp trước kia. Âu Dương hoàn toàn không ngờ, bọn họ lại hữu duyên như vậy, Chân Linh Giới rộng lớn như vậy, bọn họ vẫn có thể gặp lại trên Xuyên Vân Thuyền.

- Này vị đại ca. . .

Âu Dương tiến lên một bước ngăn cản người vừa nói tên Phấn Tú nói:

- Này vị đại ca, vừa rồi có phải ngươi nói có một Tu Phục Đại Sư ẻo lả tên là Phấn Tú?

- Sao vậy? Ngươi biết hắn sao?

Người này bị Âu Dương ngăn lại, quan sát Âu Dương một hồi, khi nhìn thấy Âu Dương là đệ tử Vạn Tiên Sơn mới yên tâm nói.

- Hắn ở đâu?

Âu Dương khẽ nhếch miệng. Thực sự là nhân sinh không tương phùng nơi nào, lại có thể gặp được một lão bằng hữu như vậy trên Xuyên Vân Thuyền, mình không có lý do gì không đi tìm hắn đòi nợ.

Trước kia ở tiểu thế giới, tất cả tinh lực của mình đều đặt ở chuyện lật đổ Trịnh gia, căn bản không có thời gian đi để ý tới Phấn Tú, nhưng nếu hiện tại có thể gặp được, với tính cách của Âu Dương, bất luận như thế nào cũng không thể buông tha một trong những tên đầu sỏ gây chuyện này.

- Trong khoang thuyền ngay phía dưới, nếu như ngươi muốn tìm thì tự đi mà tìm, ta cũng không muốn gặp lại tên buồn nôn đó.

Người bị Âu Dương ngăn cản giả bộ buồn nôn, xoay người rời đi.

Nhìn mấy người đi xa, trên mặt Âu Dương không mỉm cười, mà chỉ có biểu tình thiếu nợ.

- Các huynh đệ, Âu Dương hứa với các ngươi, những người năm đó phải nhận được nghiêm phạt. Không ai giết huynh đệ của Âu Dương ta còn có thể tiêu dao sống trên đời, hôm nay ta đã tìm được một người, ta sẽ đưa hắn đi gặp các ngươi.

Âu Dương nói xong, một mình đi về phía buồng nhỏ trên tàu.

Trong buồng nhỏ trên tàu, đứng trước mặt Phấn Tú là một tên vẻ mặt lấy lòng. Phấn Tú thiên phú dị bẩm, mười năm trước tiến nhập Chân Linh Giới, mười năm sau không chỉ bước vào Thánh Thể, càng lấy thiên phú xuất sắc tu tập chữa trị thuật đạt được cấp bậc Tu Phục Đại Sư.

Người như Phấn Tú ở Cửu Huyền Tông hầu như được xem là bảo bối, vô số người đều suy đoán Phấn Tú có thể sẽ rất nhanh trở thành Tu Phục Tông Sư. Bản thân Phấn Tú cũng tin tưởng vững chắc, với thiên phú của mình, hắn nhất định có thể bước vào chức trưởng lão Tu Phục Tông Sư.

- Ai da. . . Các ngươi đừng đưa cho người ta thứ đó nữa, người ta đã mệt chết được, muốn đi nghỉ ngơi.


 

Bình luận

Back to Top