|
|

Chương 409-410: Hết sức căng thẳng


Nguồn truyện: Truyện FULL
Đến tận lúc này, Khâu Vĩ rốt cuộc nói ra kế hoạch tác chiến lần này, cũng không phải Khâu Vĩ không tin tưởng các chiến hữu của mình, đây là vì do nhiều người nhiều miệng, đôi lúc cẩn thận chút vẫn hơn là không.

- Quả nhiên là như vậy!

Âu Dương nghe được Khâu Vĩ nói liền gật đầu, câu nói này của hăn cũng hấp dẫn ánh mắt của Khâu Vĩ.

- Âu Dương, ngươi biết kế hoạch tác chiến lần này?

Dù sao thân phận của Âu Dương cũng không bình thường, tại trong mắt Khâu Vĩ, hẳn chỉ có Trác Vũ mới có thể coi thân phận Âu Dương là bình thường.

Đầu tiên Âu Dương lắc đầu, sau đó lại gật đầu, nói:

- Ban đầu chỉ là suy đoán, hiện tại từ trong miệng đội trưởng nghe được, từ đó mới xác định.

- A? Suy đoán, xem ra ngươi từng học qua binh pháp?

Khâu Vĩ cười cười nhìn Âu Dương, lại nói tiếp, lần này đại bộ phận ác ma chi vẫn bọn họ đều là người ít kinh nghiệm, nếu như có được một người từng học qua binh pháp làm tham mưu, như vậy tiếp theo sẽ chủ động hơn rất nhiều.

- Cũng coi như vậy đi!

Âu Dương cười cười, hắn đươn gnhieen không thể nói chính mình đã học qua binh pháp, dù sao những thứ binh pháp gì đó hoàn toàn là lý luận, bản thân Âu Dương đã từng trải qua đại chiến hơn mười vạn người, từng chém giết qua trên chiến trường, cũng coi như một người bước ra từ trên núi xác.

Khi trước trung đội số bảy chỉ với hơn ba mươi người cũng dám xâm nhập phía sau lưng địch, một mình một người tại dưới thành ngăn chặn toàn bộ quân đối phương trở về cứu viện Phì Thủy thành, đây cũng chính là cơ sở làm nên đại chiến thắng đó.

Có đoạn thời gian dài trải qua chinh chiến cũng giúp Âu Dương hiểu được rất nhiều yếu lĩnh hành quân chiến tranh, có thể nói rằng Âu Dương thậm chí còn tinh thông hơn rất nhiều so với những người học qua binh pháp. Dù sao trong bất kể tình huống nào, kinh nghiệm thực tế luôn luôn mạnh hơn lý thuyết lý luận.

- A? Ngươi từng học qua binh pháp, thật tốt quá. Vậy ngươi giải thích vì sao bệ hạ lại dùng phương pháp cổ quái này? Vì sao chúng ta không chiếm lĩnh thành thị của địch nhân?

Kỳ thực Khâu Vĩ là một người thô kệch, đối với một ít kế hoạch tác chiến, hắn cũng không thể lý giải được toàn bộ, có điều cũng không phải vì thế rồi khiến Âu Dương xem nhẹ hắn. Khi trước chính mình trên chiến trường cũng không phải thông hiểu mọi thứ, tất cả đều phải do tự mình trải nghiệm rồi mới lĩnh ngộ ra được.

- Đúng vậy!

Mã Tề ở bên cạnh cũng gật đầu nói:

- Loại phương pháp đấu đá lung tung này chẳng phải sẽ khiến chúng ta gia tăng tổn thất sao?

Mã Tề không hiểu được liền hỏi.

Âu Dương lắc đầu, với lấy địa đồ tác chiến đơn giản từ trong tay Khâu Vĩ, trải ra mặt đất rồi nói:

- Kỳ thực đây là phương thức chiến đấu thích hợp nhất với tình hình Đa La hiện nay.

- Đa La đã từng là cường quốc, thế nhưng hiện tại Đa La căn bản không có lực đánh chiến lâu dài… Đúng vậy, ý định của bệ hạ hẳn là muốn dùng một tiếng trống cổ vũ sĩ khí, phá tan phòng tuyến thứ nhất của địch nhân. Chỉ cần mở ra được đạo phòng tuyến này, như vậy tiếp theo liền có thể thừa thắng xông lên, thế tiến như chẻ tre, giết thẳng tới đế đô Mễ Nhĩ.

- Có điều phương thức này cũng có chỗ sơ hở, sở hỡ ở đây chính là nếu không thể xé tan được đạo phòng tuyến thứ nhất này, bị quân địch bảo trụ lại, như vậy toàn bộ quân kỵ sĩ của Đa La sẽ từ chỗ thịnh chuyển về suy, cuối cùng Mễ Nhĩ thậm chí có thể bất chiến tự nhiên thành.

Âu Dương phân tích tình thế hiện tại của Đa La, hai người Mã Tề và Khâu Vĩ đều không phải kẻ ngu si, bọn họ vừa nghe vào liền minh bạch được chỗ then chốt.

Đúng như lời Âu Dương nói, lần này Đa La xuất binh với khí thế vô cùng, thế nhưng nếu Mễ Nhĩ có thể liều mạng chống đỡ được lần công kích đầu tiên cũng là mạnh nhất của Đa La hiện tại, những tân binh mới ra chiến trường của Đa La khẳng định không thể sánh được những lão binh của Mễ Nhĩ, ý chí chiến đấu suy giảm nghiêm trọng.

Tân binh cố nhiên có đủ nhiệt huyết, nếu như có thể chiến thắng, như vậy khí thế của tân binh sẽ không ngừng được đề cao, thậm chí đề cao tới một trình độ khủng bố. Thế nhưng nếu như chiến bại, như vậy tân binh cũng rất dễ tan vỡ, thế nên hiện tại Đa Minh là đang đánh cuộc, hắn đánh cuộc Đa La có thể bằng vào lục đại đỉnh phong vào trăm vạn đại quân tồi thành bạt trại, đánh thẳng một đường vào đế đô Mễ Nhĩ.

Đây là một nước cờ hiểm, thế nhưng Đa La phải đi một bước này, Đa La đã nghẹn uất một năm rồi, rất nhiều người đã không còn nín nhịn thêm được nữa, nếu kéo dài thời gian, rất có thể khiến Đa La chìm sâu vào nghẹn uất rồi rơi vào hỗn loạn.

- Âu Dương ngươi thật hiểu biết nhiều, có phải là do trước đây huấn luyện viên dạy ngươi?

Khâu Vĩ đổ hết tất cả nguyên do lên trên người huấn luyện viên.

- Đúng vậy!

Âu Dương không hề phủ nhận, vì dù sao hắn cũng chính là vị huấn luyện viên kia, hà tất gì phải tranh đoạt với chính mình đây.

Lúc này Âu Dương cũng không nghĩ dựa vào vũ lực của chính mình đi quyết định tất cả, tuy rằng Âu Dương không muốn làm người quyết sách, thế nhưng Âu Dương muốn khiêu chiến một chút, làm người phụ tá bày mưu tính kế, hỗ trợ ác ma chi vẫn mới gia nhập chiến trường đánh ra một hồi khí thế.

Ai nói nhất định phải dựa vào vũ lực mới có thê rthur thắng? Âu Dương muốn nói cho mọi người biết, dù hắn không cần pháp lực của bản thân mình, chỉ dựa vào đầu óc vẫn có thể dong duổi thiên hạ như cũ.

- Tốt lắm, ác ma chi vẫn còn thiếu khiết một người tham mưu, hiện tại ta nhân danh quân đoàn trưởng ác ma chi vẫn, đích thân bổ nhiệm ngươi làm tham mưu cho quân đoàn ác ma chi vẫn chúng ta! Sau này việc tham mưu dự kế chiến đấu sẽ do ngươi suy nghĩ cân nhắc.

Khâu Vĩ rất cao hứng, lập tức bổ nhiệm Âu Dương làm tham mưu cho quân đoàn ác ma chi vẫn.

Âu Dương cũng không chói từ, lúc này Âu Dương coi như được trở về với đại vận của mình, trở về với trung đội số bảy. Khi trước Lăng Túc có thể dẫn lĩnh mọi việc trong trung đội số bảy được thuận lợi, như vậy hôm nay chính mình cũng có thể dẫn lĩnh ác ma chi vẫn đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.

So với trung đội số bảy nghèo túng, ác ma chi vẫn quả thực được trang bị vũ trang tới tận răng. Âu Dương nghĩ, nếu kéo Lăng Túc đến đây chỉ huy ác ma chi vẫn, đội ngũ này sẽ chân chính hóa thân thành ma quỷ. Âu Dương đi theo Lăng Túc lâu như vậy, tuy rằng không có khả năng học được toàn bộ khả năng của Lăng Túc, thế nhưng ít nhất cũng được bảy thành.

Bảy thành này cũng đủ cho chính mình xây dựng ác ma chi vẫn hóa thân thành ác ma rồi.

- Âu Dương, ta rất chờ mong những tham mưu của ngươi có thể đưa ác ma chi vẫn nổi danh toàn thế giới.

Mã Tề vỗ vỗ vai Âu Dương, dành cho Âu Dương lòng tin tuyệt đối.

- Cảm ơn…

Trên mặt Âu Dương cũng lộ rõ vẻ tự tin.

Một đêm vội vã trôi qua, ngày hôm sau ác ma chi vẫn không tiếp tục tiến tới, bọn họ lựa chọn nghỉ ngơi huấn luyện tại chỗ, dù sao bộ binh muốn đến được tiền tuyến cần thêm ít nhất ba ngày nữa.

Phải biết rằng, trăm vạn đại quân, dù người đầu tiên xuất phát trước một ngày đêm, thì người cuối cùng vẫn có thể còn đang ở lại trong quân doanh chưa ra, thế nên sau khi nhóm bộ binh đầu tiên đến tiền tuyến, nhóm bộ binh cuối cùng còn phải một hai ngày đêm nữa mới có thể tới nơi.

Hiện tại với tốc độ của ác ma chi vẫn, bọn họ chỉ cần một ngày đêm là có thể đến được tiền tuyến, thế nên Khâu Vĩ dự định đợi ở đây thêm một ngày đêm, sau đó ác ma chi vẫn lại lên đường, như vậy sẽ không sai lệch lắm với thời điểm bộ binh đồng thời tiến đến.

Biên cảnh Mễ Nhĩ, từng lớp phòng tuyến dày đặc nhân thủ đã được bố trí, kỵ binh Đa La đã đến trước đó một ngày rồi, ba vạn kỵ binh được vũ trang tận răng nhìn về thành Hạo Thiên phía xa, tất cả mọi người đều biết, đây là chiến trường đầu tiên của bọn hắn, trận chiến này cũng là trận chiến chỉ có thể thắng.

- Bộc nguyên soái, đoàn kỵ binh có cần đánh bọn họ trước một lần không?

Một tướng quân kỵ binh kích động tìm tới Bộc Tồn Hân, muốn thử phát động xong phong một lần để dò xét phòng thủ của Mễ Nhĩ.

- Không! Hiện tại ngay cả cường giả đỉnh phong lánh đời của Mễ Nhĩ cũng được mời ra, toàn bộ thành Hạo Thiên có chừng năm đại đỉnh phong, hơn nữa bản thân kỵ binh không thích hợp công thành, hiện tại chúng ta đi chỉ là không công đi tìm chết. Chờ trung quân đến, nếu Mễ Nhĩ còn co đầu rút cổ trong thành Hạo Thiên, chúng ta sẽ oanh kích tường thành Hạo Thiên, đến lúc đó mới là thời điểm cho kỵ binh xung phong.

Bộc Tồn Hân thân là nguyên soái quân tiên phong, hắn đã nhận được tử lệnh của Đa Minh, trung quân chưa đến sẽ không được sớm đánh Mễ Nhĩ, lục đại đỉnh phong còn chưa tề tụ, tuyệt đối không được liều chết với Mễ Nhĩ.

Bộ Tồn Hân chấp hành rất nghiêm chỉnh mệnh lệnh của Đa Minh, tuy rằng hắn biết hiện tại áp chế kỵ binh sẽ khiến trong lòng kỵ binh không được thoải mái, thế nhưng hắn tình nguyện cho những kỵ binh này không được thoải mái, cũng tuyệt đối không làm ảnh hưởng tới toàn cục.

Trên tường thành thành Hạo Thiên, đế vương Mễ Khải của đế quốc Mễ Nhĩ, quốc sư Mễ Tu và ba đại nguyên soái đế quốc Mễ Nhĩ đều đứng cả trên tường thành, nhìn về phía ba vạn quân kỵ binh bên này.

- Bệ hạ, có cần xuất binh giết chết nhuệ khí của bọn chúng không?

Mễ Trung biết, quân Đa La chỉ là tân binh, nếu trận chiến đầu tiên thất bại, sẽ chịu đả kích thật lớn.

- Tiểu tử Đa Minh kia cũng không phải người ngu, điều tới ba vạn kỵ binh, nếu như cửu giai xuất thủ, thắng cũng không đả kích được bọn họ, còn phái binh xuất kích, bọn họ hoàn toàn có thể quay đầu rời đi, thế nên trận chiến sớm này không thể đánh được.

Mễ Khải lắc đầu, lúc này kỵ binh cách bên này chừng ba dặm, chỉ cần cửa thành bọn họ vừa mở ra, Mễ Khải tin chắc rằng, người Đa La bên phía đối diện sẽ xoay người rời đi.

-… Hừ, trăm vạn tân binh cũng muốn phá vỡ phòng tuyến của chúng ta, Đa La thức sự là điên cả rồi.

Mễ Tu rất tự tin với chúng tướng sĩ Mễ Nhĩ bên mình, Mễ Tu tin tưởng rằng, những tướng sĩ Mễ Nhĩ bọn họ đường rèn rũa qua máu lửa, tuyệt đối sẽ không thất bại.

- Còn chưa biết hươu chết về tay ai, nghìn vạn lần không được chủ quan, tuy rằng tân binh dễ bị đánh bại, thế nhưng tân binh có nhiệt huyết, một khi chúng ta bất lợi, Đa Minh tất nhiên sẽ tạo thế, nếu như để Đa La tạo thế thành công, như vậy chúng ta chiến đấu rất khó khăn.

Trong mắt Mễ Khải còn có thêm vài phần lo lắng.

Thời gian vội vã trôi qua, một ngày đêm này, trung quân Đa Minh rốt cuộc đã cắm lều trại cách thành Hạo Thiên ngoài mười dặm, chiến kỳ hùng ưng rít gào của Đa La tung bay theo gió. Mễ Nhĩ cũng chuẩn bị đã lâu, chờ đợi chiến tranh báo thù của Đa La.

Đa La chắc chắn sẽ không ngừng bước, bọn họ không còn ngừng nổi nữa, thế nên đại chiến giữa hai bên sẽ hứa hẹn hết sức căng thẳng.



Mặt trời chiều ngả về hướng tây, ánh chiều tà vàng óng chiếu lên mặt chiến sĩ Đa La, lúc này toàn bộ Đa La đã hoàn thành tập kết, nhóm lục đại đỉnh phong Đa Minh đứng ngay trước trận.

Mễ Nhĩ không có ý định thủ thành, rất nhiều kỵ binh và bộ binh của bọn họ đã bày sẵn trận hình trước thành, hai bên đều đang chờ đợi, chờ mặt trời lặn xuống, khi đó là thời điểm bạo phát đại chiến.

Mặt trời sẽ không dừng lại vì bất kỳ kẻ nào, khi một tia chiều tà cuối cùng biến mất trong thiên địa, khi ánh trăng bao phủ toàn bộ bầu trời, Đa Minh cầm trường kiếm trong tay, chỉ kiếm thẳng phía Mễ Nhĩ, rốt cuộc hạ lệnh tấn công.

Ầm ầm ù ù…

Tiếng vó ngựa kỵ binh, tiếng bước chân bộ binh cùng với tiếng hò hét khắp nơi khiến cả chiến trường sôi trào, binh sĩ Đa La rất mạnh mẽ, tuy rằng bọn họ không có kinh nghiệm chiến đấu như binh sĩ Mễ Nhĩ, nhưng bọn họ mang theo lửa giận tấn công tới, ngay cả khi phải chết, bọn họ cũng muốn đốt hết lửa giận này.

Sát khí tựa như sóng biển cuộn trào, phủ kín toàn bộ trời đất. Trong một mảnh rừng cây không tính quá lớn tại phía tây nam thành Mễ Nhĩ, Khâu Vĩ không giải thích được nhìn Âu Dương, nói:

- Hiện tại đại chiến mở ra, vì sao chúng ta còn không xông lên giết tới?

- Xông lên giết tới? Chúng ta là dao mổ, hiện tại chúng ta xông lên, sức chiến đấu của chúng ta còn không bằng kỵ binh, nếu như kỵ binh và bộ binh của chúng ta còn không thể đánh tan được phòng tuyến của địch nhân, chúng ta có xông lên cũng vô dụng, nếu như địch nhân xuất hiện một tia tan vỡ, đó chính là lúc chúng ta xuất kích.

Âu Dương hiểu rõ phương thức chiến đấu của xạ kỵ binh hơn bất luận kẻ nào, nếu sử dụng xạ kinh binh làm quân tiên phong, đó quả thực là đi chịu chết, xạ kinh binh là mũi nhọn, phải là thanh đao cuối cùng giết chết địch nhân.

- Thế nhưng địch nhân đều tan tác rồi, vì sao chúng ta còn ở đây?

Mã Tề có chút mất hứng rồi, lúc đầu bổ nhiệm Âu Dương làm tham mưu, khi đó hắn thật cao hứng, thế nhưng hiện tại Âu Dương dĩ nhiên nhút nhát sợ hãi như vậy, khiến hắn rất là không vui.

Âu Dương nghe Mã Tề nói, trên mặt hiện lên một tia lửa giận, Âu Dương chỉ tay vào Mã Tề, nói:

- Ngươi là một quân nhân, đây là chiến tranh sinh tử, ở đây không phải chỗ ngươi làm náo loạn, muốn làm náo loạn thì ngươi có thể về nha đi.

Âu Dương nói không có sai, hiện tại đây là chiến tranh sinh tử, tác dụng của ác ma chi vẫn là mũi đao nhọn cuối cùng, bọn họ không phải là đội ngũ tham dự cuộc vui.

Kinh nghiệm của kỵ binh Mễ Nhĩ cao hơn rất nhiều so với kỵ binh Đa La, có điều kỵ binh Mễ Nhĩ lại thiếu khuyết rất hiều về cỗ ngoan kính. Cả đám kỵ binh Đa La đều là những người bưu hãn không sợ chết, hơn nữa về số lượng cũng thoáng áp chế hơn kỵ binh Mễ Nhĩ một chút.

- Truyền lệnh, cánh trái đao phong trận giết vào cho ta.

Tuy rằng Đa minh rất muốn đánh một trận cùng với những cao thủ đỉnh phong khác, thế nhưng hắn không thể làm như vậy, nguyên nhân rất đơn giản, lần này hắn là tổng chỉ huy, nếu như hắn đi tham chiến, vậy lấy ai đứng ra chỉ huy?

 

Bình luận

Back to Top